Tiếng xôn xao lắng dần, tựa như một cơn thủy triều rút đi, để lại trên bãi cát Hoa Sơn một cảm giác trống trải nhưng cũng tràn đầy những hứa hẹn.
Hoàng hôn buông mình, nhuộm đỏ vòm trời, vẽ nên những vệt màu cam tím lên vách núi đá sừng sững, lên mái ngói rêu phong của đại điện.
Dưới ánh sáng vàng vọt cuối ngày, hòm gỗ chứa đựng
"thành quả"
của buổi chiều dường như phát ra thứ ánh sáng lấp lánh riêng của nó, quyến rũ đến lạ.
Thanh Hoà đứng đó, đôi mắt sáng rực như hai viên đá quý dưới cái nhìn trầm ngâm.
Hắn không còn là đứa trẻ 12 tuổi với vẻ mặt ngây thơ thường thấy, mà là một Thanh Hoà Đại Tiên thu nhỏ, đang dùng ánh mắt sắc lạnh của một kẻ từng đứng trên đỉnh cao nhìn thấu nhân gian.
Một thoáng cắn rứt, một gợn sóng lăn tăn trong tâm hồn vốn đã tôi luyện qua bao kiếp, nhưng nhanh chóng bị cơn sóng thần của thực tế và mục tiêu quét sạch.
"Cứu rỗi?
Cứu rỗi Hoa Sơn mới là tối thượng, "
hắn tự nhủ, lồng ngực phập phồng một cách đầy kịch tính.
"Đồ nhi!
Các con mau đến đây!"
Giọng Thanh Hoà vang lên, không quá lớn nhưng đủ để át đi tiếng gió xào xạc trên đỉnh núi.
"Hôm nay, Hoa Sơn chúng ta đã gặt hái được thành quả đầu tiên của sự hồi sinh vĩ đại!
"Thạch Đại Tráng, Lý Tiểu Ngưu và Triệu Tam Cẩu, ba huynh đệ ngơ ngác như nai tơ lạc giữa rừng, vội vã lật đật chạy lại.
Khuôn mặt của ba người vẫn còn vương vẻ bàng hoàng sau buổi
"ban phước"
hỗn loạn.
Họ chưa từng thấy nhiều người như vậy đổ về Hoa Sơn, càng chưa từng thấy nhiều tiền như vậy.
"Sư.
sư phụ.
.."
Thạch Đại Tráng, người cao lớn nhất và có vẻ
"khù khờ"
nhất, lắp bắp, đôi mắt to tròn dán chặt vào hòm gỗ.
"Đây.
đây là tiền thật sao ạ?"
Lý Tiểu Ngưu, lanh lợi hơn một chút, nhưng cũng không kém phần kinh ngạc, vội vã thò tay vào, chạm vào những đồng tiền đồng lạnh ngắt, những thỏi bạc sáng loáng, và cả những tờ giấy bạc được gấp gọn gàng.
"Nhiều quá.
nhiều hơn cả tiền ta thấy trong cả đời mình cộng lại!
"Triệu Tam Cẩu thì đơn giản hơn, hắn không nói gì, chỉ há hốc mồm, nước dãi tứa ra khóe miệng.
Thậm chí Trưởng Lão Vô Căn, người nãy giờ vẫn ngồi lơ mơ dưới gốc cây tùng cổ thụ, bỗng nhiên
"thức tỉnh"
, lảo đảo bước tới, đôi mắt đục ngầu chợt sáng lên một cách bất thường khi nhìn thấy đống tiền.
"Ôi chao!
Đây chẳng phải là.
là những viên kẹo hồ lô ta đánh rơi ngày xưa sao?"
Trưởng Lão lẩm bẩm, vươn bàn tay run rẩy định nhặt lấy một thỏi bạc.
Thanh Hoà nhanh nhẹn gạt tay lão đi, giọng nói pha chút bất đắc dĩ:
"Trưởng Lão, đây không phải kẹo hồ lô.
Đây là.
là mồ hôi công sức của chúng ta, là hy vọng của Hoa Sơn!"
Hắn quay sang ba đồ đệ, ánh mắt nghiêm nghị.
"Các con thấy không?
Sức mạnh của niềm tin vĩ đại đến nhường nào!
Mỗi đồng tiền này đều là sự gửi gắm của bách tính vào tương lai của Hoa Sơn, vào sự hồi sinh của chính đạo!
"Hắn nói một cách hùng hồn, trong lòng thầm bĩu môi:
"Mồ hôi công sức của ta thì đúng hơn, mồ hôi của cái mặt dày vô đối này!
"Thanh Hoà đích thân ngồi xổm xuống, bắt đầu phân loại và đếm tiền.
Tiếng lách cách của tiền đồng, tiếng xột xoạt của giấy bạc, tiếng leng keng của bạc thỏi, tất cả tạo nên một thứ âm thanh du dương đến lạ trong tai hắn.
Hắn đếm một cách tỉ mỉ, cẩn trọng, từng đồng, từng thỏi, từng tờ.
Số tiền vượt xa mong đợi ban đầu của hắn.
Hoa Sơn, một sơn môn gần như hoang phế, đã thu về số tiền đủ để một gia đình bình thường sống sung túc cả chục năm.
"Một ngàn lượng bạc.
hai ngàn lượng.
ba ngàn lượng.
Thanh Hoà lẩm bẩm, mỗi con số thốt ra lại khiến ba đồ đệ nuốt nước bọt ừng ực, đôi mắt long lanh như thể họ đang nhìn thấy kho báu của một vị hoàng đế.
Thậm chí Trưởng Lão Vô Căn cũng ngừng lẩm bẩm về kẹo hồ lô, thay vào đó là những tiếng
"chậc chậc"
đầy vẻ ngưỡng mộ, mặc dù có lẽ lão cũng chẳng hiểu mình đang ngưỡng mộ cái gì.
Đến khi toàn bộ số tiền được kiểm đếm xong xuôi, Thanh Hoà hắng giọng, vẻ mặt trang trọng:
"Tổng cộng, Hoa Sơn chúng ta đã thu về được ba ngàn bảy trăm hai mươi lăm lượng bạc và một ít tiền lẻ.
Đây là một con số khổng lồ!
Nó chứng tỏ, dù Hoa Sơn có suy tàn đến đâu, thì niềm tin của bách tính vào chính nghĩa và sự thần kỳ của chúng ta vẫn còn đó!
"Thạch Đại Tráng bỗng nhiên quỳ sụp xuống:
"Sư phụ anh minh!
Sư phụ thần thông quảng đại!
Đúng là thiên ý!
"Lý Tiểu Ngưu và Triệu Tam Cẩu cũng vội vã làm theo, hai đứa trẻ miệng không ngừng lặp lại những lời ca tụng sáo rỗng mà chúng học được đâu đó.
Thanh Hoà nheo mắt, khoé môi khẽ nhếch lên.
"Thiên ý?
Không, là ý của ta, là ý chí của ta!"
Hắn thầm nghĩ.
"Đứng dậy đi, các con!"
Thanh Hoà phất tay.
"Đây mới chỉ là bước khởi đầu.
Số tiền này sẽ được dùng để cải thiện cuộc sống của chúng ta, tu sửa sơn môn, và quan trọng nhất, là chuẩn bị cho sự hồi sinh của võ học Hoa Sơn!
"Đêm đó, lần đầu tiên sau nhiều năm, đại điện Hoa Sơn bừng sáng ánh đèn lồng.
Thanh Hoà, dưới ánh nến lung linh, phác thảo kế hoạch chi tiêu.
Hắn không phải là kẻ keo kiệt, nhưng mỗi đồng tiền đều phải được sử dụng một cách hiệu quả nhất.
"Trước tiên, lương thực!"
Hắn gõ nhẹ ngón tay xuống mặt bàn đầy bụi.
"Chúng ta không thể trông chờ vào việc đi săn bắt lặt vặt mãi được.
Mai sáng, Đại Tráng, con sẽ xuống trấn, mua gạo, thịt, rau củ.
Đừng tiết kiệm!
Chúng ta cần phải ăn uống đầy đủ để có sức luyện võ!
"Thạch Đại Tráng gật đầu lia lịa, mặt mày hớn hở.
"Tiểu Ngưu, Tam Cẩu, hai con sẽ cùng Trưởng Lão, kiểm tra lại toàn bộ mái ngói, tường vách.
Chỗ nào dột nát, chỗ nào lung lay, phải sửa chữa ngay lập tức.
Hoa Sơn là nhà của chúng ta, không thể để nó trông như một cái chuồng bò được!"
Thanh Hoà ra lệnh, ánh mắt lướt qua những vết rạn nứt trên bức tường.
Trưởng Lão Vô Căn nghe vậy, lại ngơ ngác:
"Chuồng bò?
Ta nhớ là ta có nuôi một con bò màu tím ngày xưa.
"Thanh Hoà thở dài, mặc kệ Trưởng Lão.
"Và cuối cùng, "
hắn nói, giọng điệu trở nên nghiêm túc hơn,
"chúng ta cần phải có binh khí.
Tuy không thể mua kiếm tốt ngay lập tức, nhưng ít nhất cũng phải có vài cây mộc kiếm, vài con hình nộm để luyện tập.
Võ công không luyện thì sẽ mai một, Hoa Sơn không thể chỉ dựa vào 'Linh Dịch' để tồn tại mãi được.
"Ba đồ đệ nghe vậy, gương mặt từ hớn hở chuyển sang phấn khởi.
Họ đã chán ngán với việc chỉ nhổ cỏ, quét dọn.
Giờ đây, viễn cảnh được luyện võ, dù chỉ với mộc kiếm, cũng đủ khiến họ tràn đầy năng lượng.
Những ngày sau đó, Hoa Sơn thực sự thay da đổi thịt.
Tiếng búa, tiếng đục đẽo vang lên khắp nơi.
Thạch Đại Tráng, với sức vóc như trâu, cõng từng bao gạo, từng sọt rau củ từ dưới núi lên.
Lý Tiểu Ngưu và Triệu Tam Cẩu, dưới sự
"chỉ đạo"
lơ mơ của Trưởng Lão Vô Căn (mà thực chất là Thanh Hoà đứng đằng sau điều khiển)
, hì hục sửa chữa mái ngói, trát lại tường.
Tuy công việc còn thô kệch, nhưng từng viên gạch, từng phiến ngói được đặt lại đều chứa đựng hy vọng và mồ hôi.
Bữa ăn không còn là những món rau dại nhạt nhẽo mà có thêm thịt cá, khiến ba đồ đệ ăn lấy ăn để, bụng căng tròn như cái trống.
Thanh Hoà đứng từ xa quan sát, gật gù.
"Đây mới là khởi đầu của một sơn môn võ học chứ!"
Hắn còn đích thân đi khảo sát địa hình, lên kế hoạch cho việc xây dựng thêm sân luyện võ, phòng ốc mới.
Trong đầu hắn, một bản đồ Hoa Sơn hùng vĩ của 300 năm trước đang dần hiện hữu trở lại.
Tuy nhiên, sự hồi sinh của Hoa Sơn không chỉ dừng lại ở việc tu sửa vật chất.
Tiếng lành đồn xa, tiếng dữ cũng không ít.
Vài ngày sau buổi bán
"Linh Dịch"
, những câu chuyện về sự thần kỳ của nước suối Hoa Sơn bắt đầu lan truyền khắp các trấn lân cận, thậm chí xa hơn.
Có người nói, một cụ bà gần đất xa trời uống vào liền cảm thấy khỏe khoắn, có thể đi bộ vài dặm.
Có người lại kể, một thương nhân đang gặp vận hạn, uống
xong thì công việc làm ăn bỗng dưng phất lên như diều gặp gió.
Những câu chuyện này, dù được thêu dệt đến mức nào, cũng khiến danh tiếng Hoa Sơn tăng vọt một cách kỳ lạ.
Tuy nhiên, cũng có những người bắt đầu nghi ngờ.
Một buổi sáng, khi Thanh Hoà đang hướng dẫn ba đồ đệ cách cầm mộc kiếm (mà thực ra là hắn đang tự mình ôn lại những chiêu thức cơ bản)
, một người đàn ông trung niên, ăn mặc có vẻ khá giả, mặt mày cau có, xông lên tận cổng núi.
Phía sau ông ta là vài người tùy tùng, vẻ mặt cũng không mấy thiện cảm.
"Có ai là Chưởng Môn Hoa Sơn không?
Ra đây!"
Người đàn ông gầm lên, giọng nói đầy vẻ bất mãn.
"Ta là Trương Phú Quý!
Ta muốn một lời giải thích!
"Thanh Hoà dừng động tác, cau mày.
"Ồ, rắc rối đến rồi sao?"
Hắn ra hiệu cho ba đồ đệ đứng yên, rồi bước ra đón tiếp, gương mặt vẫn giữ vẻ ngây thơ thường thấy.
"Vị lão gia này, có chuyện gì mà ông lại lên tận Hoa Sơn làm ồn ào như vậy?"
Thanh Hoà hỏi, giọng điệu ôn hòa, nhưng đôi mắt hắn đã bắt đầu tính toán.
"Chưởng Môn của chúng ta.
ừm.
người đang bế quan tu luyện.
Có gì xin cứ nói với tiểu đạo sĩ đây.
"Trương Phú Quý nhìn Thanh Hoà từ đầu đến chân, vẻ khinh bỉ hiện rõ.
"Một đứa trẻ ranh?
Ngươi là ai?
Ta muốn gặp người có trách nhiệm!
Cái thứ 'Linh Dịch Hoa Sơn' của các ngươi rốt cuộc là cái quái gì?
Ta đã bỏ ra một lượng bạc để mua một chén, uống vào cứ nghĩ sẽ khỏi bệnh đau lưng kinh niên của ta.
Ai dè!
Đau vẫn hoàn đau!
Các ngươi lừa đảo bách tính!
"Thanh Hoà không hề tỏ ra nao núng.
Hắn nheo mắt, khoé miệng khẽ cong lên một cách khó nhận ra.
"Ồ, Trương lão gia, "
hắn nói, giọng điệu bỗng nhiên chuyển sang đầy vẻ tiếc nuối và thâm thúy.
"Vậy là lão gia đã uống 'Linh Dịch Hoa Sơn' rồi sao?
Tiểu đạo quả thực lấy làm tiếc khi lão gia vẫn chưa cảm thấy hiệu nghiệm ngay lập tức.
"Trương Phú Quý hừ lạnh:
"Hiệu nghiệm?
Ta cảm thấy còn đau hơn ấy chứ!
Các ngươi dám lừa tiền ta, ta sẽ báo quan!"
"Báo quan?"
Thanh Hoà đột nhiên bật cười khe khẽ, tiếng cười trong trẻo nhưng lại mang theo một chút gì đó bí ẩn, khiến Trương Phú Quý bất giác rùng mình.
"Trương lão gia, có lẽ ông đã hiểu lầm rồi."
Thanh Hoà tiến lại gần, hạ thấp giọng, vẻ mặt chuyển sang đầy vẻ thần bí.
"Linh Dịch Hoa Sơn của chúng ta, không phải là thuốc chữa bệnh thông thường, nó là một loại.
'khai thông nghiệp chướng'.
"Trương Phú Quý ngớ người:
"Khai thông.
nghiệp chướng?"
"Đúng vậy!"
Thanh Hoà gật đầu một cách nghiêm trọng.
"Linh Dịch này, nó sẽ giúp đào thải những u uất, những nghiệp chướng tích tụ trong cơ thể lão gia, những thứ mà lão gia đã vô tình gieo rắc trong cuộc đời.
Việc lão gia cảm thấy đau hơn, đó chính là dấu hiệu cho thấy Linh Dịch đang hoạt động mạnh mẽ, đang thanh tẩy những thứ không trong sạch trong cơ thể và tâm hồn lão gia!
"Hắn nói một cách chân thành đến mức Trương Phú Quý, kẻ vốn dĩ chỉ muốn đòi lại tiền, bỗng dưng cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
"Nghiệp chướng.
ta.
ta có nghiệp chướng sao?"
Ông ta lẩm bẩm, nhớ lại vài phi vụ làm ăn không mấy minh bạch, vài lần ăn chặn người nghèo.
Thanh Hoà thấy con cá đã cắn câu, liền tiếp tục tung mồi.
"Chính vì vậy, để thanh tẩy hoàn toàn, để nghiệp chướng không còn đeo bám, để bệnh tật tiêu tan, lão gia cần phải có một.
'lòng thành' đủ lớn.
Một chén Linh Dịch chỉ là bước khởi đầu.
Một liệu trình 'thanh tẩy' hoàn chỉnh, kết hợp với việc sám hối và tích đức, mới có thể mang lại sự an lạc thực sự cho lão gia.
"Trương Phú Quý nghe vậy, mặt mày tái mét.
Từ một kẻ đến đòi nợ, ông ta bỗng dưng biến thành một tội nhân đang sám hối.
"Vậy.
vậy ta phải làm sao?"
Thanh Hoà mỉm cười, nụ cười thánh thiện đến lạ lùng.
"Rất đơn giản.
Lão gia chỉ cần tin tưởng vào Hoa Sơn, và thể hiện lòng thành của mình.
Ví dụ, việc tu sửa lại con đường lên núi đầy đá lởm chởm này, chính là một việc thiện tích đức vô cùng lớn lao.
Hoặc, cúng dường thêm chút đỉnh để giúp Hoa Sơn trùng tu lại đại điện, đó cũng là một hành động cao cả, giúp lão gia gột rửa nghiệp chướng, và sớm ngày khỏi bệnh đau lưng!
"Trương Phú Quý đứng lặng như tờ, khuôn mặt biến đổi liên tục.
Từ tức giận, đến nghi ngờ, rồi đến sợ hãi, và cuối cùng là một vẻ mặt đầy vẻ giác ngộ.
"Đúng.
đúng vậy!
Ta đã phạm nhiều sai lầm!
Ta cần phải tích đức!
Con đường này.
đại điện này.
Ông ta nhìn quanh, như thể đang nhìn thấy con đường dẫn đến thiên đàng.
Thanh Hoà thầm thở phào.
"Tuyệt vời, lại một con cá lớn!"
Hắn nghĩ.
"Chiêu 'khai thông nghiệp chướng' này thật hiệu quả.
Xem ra, ngoài việc bán nước lã, ta còn có thể làm 'pháp sư' bất đắc dĩ nữa!
"Vụ việc của Trương Phú Quý trở thành một giai thoại mới, củng cố thêm danh tiếng kỳ lạ của Hoa Sơn.
Tuy nhiên, Thanh Hoà biết, đây chỉ là những giải pháp tạm thời.
Hắn cần một kế hoạch lớn hơn, một chiến lược để không chỉ kiếm tiền, mà còn thu hút nhân tài, vực dậy võ học Hoa Sơn một cách đường đường chính chính.
Sức mạnh của
và
"khai thông nghiệp chướng"
có thể mang lại tiền bạc, nhưng không thể mang lại danh tiếng võ học thực sự.
Dưới ánh nắng ban trưa, Thanh Hoà nhìn ra xa, về phía những ngọn núi trùng điệp.
Trong đầu hắn, một ý tưởng táo bạo hơn,
"mặt dày"
hơn nữa đang dần thành hình.
Để Hoa Sơn thực sự hồi sinh, hắn không thể chỉ dựa vào những chiêu trò nhỏ lẻ.
Hắn cần một
"sự kiện"
đủ lớn, đủ chấn động thiên hạ, để một lần nữa, cái tên Hoa Sơn lại vang vọng khắp giang hồ, không phải bằng nước lã, mà bằng.
một điều gì đó
"khác người"
hơn rất nhiều.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập