*Rừng sâu phía tây Hoa Sơn, hoàng hôn.
—
Lâm Triều đã đến gần thác nước.
Tiếng nước đổ ầm ầm từ xa đã vọng đến từ lúc trưa.
Qua những lùm cây, hắn có thể thấy bọt nước trắng xóa bắn lên cao.
Cây cổ thụ ba người ôm sừng sững bên bờ vực, đúng như bản đồ vẽ.
Nhưng hắn không thể đến gần.
Vì giữa hắn và cây cổ thụ, một trận chiến đang diễn ra.
Khoảng ba chục người đang hỗn chiến giữa khe núi.
Một bên mặc áo đen, khoảng chục tên, tay cầm đao ngắn, đánh rất hung hãn.
Bên kia mặc áo nâu, đông hơn, nhưng có vẻ đang yếu thế.
Xác người nằm la liệt dưới đất.
Máu đã nhuộm đỏ một vùng tuyết tan.
Lâm Triều đứng sau bụi cây, quan sát.
Hắn không muốn dính vào.
Chỉ cần đợi chúng đánh xong, hoặc tìm đường vòng qua.
Nhưng một tên áo đen bị đánh lui, ngã nhào về phía bụi cây hắn đang núp.
Hắn vừa kịp lùi lại, tên kia đã nhìn thấy hắn.
– Có người!
– Tên đó hét lên.
Mấy tên áo đen quay lại.
Tên cầm đầu – một gã mặt rỗ, mặc áo bào đen thêu hình bạch hổ – nheo mắt nhìn Lâm Triều:
– Ngươi là ai?
– Ta chỉ đi ngang.
– Lâm Triều nói.
– Không liên quan.
– Đi ngang?
– Gã mặt rỗ cười nhạt.
– Giữa chỗ này?
Mà lại đi một mình?
Ngươi là gian tế của bọn Hắc Phong!
Hắn vung tay:
– Giết nó!
Ba tên áo đen xông vào Lâm Triều.
Lâm Triều không kịp nghĩ.
Hắn chỉ kịp rút thanh đoản đao giấu trong người – thứ hắn mang theo phòng thân.
Mũi đao vừa ra khỏi vỏ, tên đầu tiên đã lao tới, đao chém thẳng vào đầu hắn.
Lâm Triều nghiêng người.
Lưỡi đao vụt qua sát mang tai, cắt đứt vài sợi tóc.
Hắn không dừng lại.
Đoản đao trong tay hắn đâm thẳng vào bụng tên đó.
Một tiếng
"phập"
trầm đục.
Lưỡi đao xuyên qua lớp áo, xuyên qua da thịt, cắm sâu vào bên trong.
Tên đó trợn mắt, miệng há ra nhưng không kêu được.
Máu từ bụng hắn phun ra, ấm nóng, bắn lên mặt Lâm Triều.
Hắn rút đao.
Máu theo lưỡi đao bắn ra, vẽ một đường đỏ trên không.
Tên thứ hai đã lao tới từ bên trái.
Lâm Triều không kịp xoay người.
Hắn chỉ kịp giơ tay trái lên đỡ.
Lưỡi đao của tên kia chém vào cẳng tay hắn, rách một mảng da, máu bắn ra.
Đau.
Nhưng hắn không kêu.
Đoản đao trong tay phải hắn vung lên, chém ngang qua cổ tên đó.
Lưỡi đao sắc lẹm cắt qua lớp da, cắt qua cuống họng, cắt qua động mạch.
Máu từ cổ hắn phun ra như suối, ướt đẫm ngực áo.
Tên đó lảo đảo, hai tay ôm cổ, rồi ngã xuống, mắt mở trừng, miệng ọc ra những bọt máu.
Tên thứ ba chững lại.
Hắn thấy hai đồng bọn nằm dưới đất chỉ trong chớp mắt.
Máu của chúng còn đang chảy, hòa vào tuyết tan thành những vũng đỏ lòm.
– Mày.
– Hắn lắp bắp.
Lâm Triều không nói.
Hắn bước tới.
Mỗi bước chân hắn in trên nền đất lầy lội, phát ra tiếng
"bép"
nhão nhoẹt – tiếng của bùn, của máu, của tuyết tan.
Hơi thở hắn đều đều, không nhanh, không chậm.
Mắt hắn lạnh tanh.
Tên thứ ba run lên, rồi quay đầu bỏ chạy.
Nhưng không kịp.
Lâm Triều lao tới.
Chỉ ba bước, hắn đã kịp.
Đoản đao trong tay hắn vung lên, chém thẳng vào lưng tên đó.
Một nhát chém dài, từ vai xuống đến thắt lưng.
Lớp áo rách toạc.
Lớp da thịt bên dưới cũng rách toạc theo.
Máu bắn ra, ướt đẫm lưỡi đao, ướt đẫm tay hắn.
Tên đó ngã sấp xuống, người giật giật mấy cái rồi nằm im.
Im lặng.
Bên kia chiến trường, cả hai phe đều dừng lại, nhìn về phía Lâm Triều.
Hắn đứng đó giữa ba xác chết, tay cầm đoản đao nhỏ giọt máu.
Máu của chúng, và máu của hắn từ vết thương ở tay trái, cùng nhỏ xuống nền đất.
Gió thổi qua khe núi, mang theo mùi tanh của máu.
Gã mặt rỗ – đầu lĩnh bọn áo đen – nhìn Lâm Triều, mắt nheo lại:
Lâm Triều không trả lời.
Hắn chỉ đứng đó, nhìn lại gã.
Trong mắt hắn, không sợ hãi, không hận thù, chỉ có một sự lạnh lùng đến đáng sợ.
– Hỏi mày!
– Gã mặt rỗ gầm lên.
– Là ai?
– Ta bảo rồi.
– Lâm Triều nói, giọng đều đều.
Các ngươi không nghe.
Gã mặt rỗ nghiến răng:
– Mày giết ba người của ta.
Phải đền mạng!
– Tất cả, xông lên!
Mười mấy tên áo đen còn lại ào lên.
Lâm Triều không chạy.
Hắn đứng đó, chờ chúng.
Tên đầu tiên lao tới.
Hắn né sang phải, đoản đao trong tay đâm thẳng vào nách hắn – nơi không có xương sườn che chở.
Lưỡi đao cắm sâu, chạm đến tim.
Tên đó kêu lên một tiếng ngắn, rồi ngã xuống.
Tên thứ hai từ bên trái.
Hắn không kịp rút đao.
Hắn dùng tay trái – dù đang chảy máu – đấm thẳng vào mặt hắn.
Nắm đấm của hắn, được tôi luyện qua bao năm tháng, mạnh như búa bổ.
"rắc"
khô khốc.
Mũi tên đó gãy, máu mũi bắn ra, hắn ngã ngửa.
Tên thứ ba, thứ tư cùng lao tới.
Lâm Triều rút đoản đao khỏi người tên thứ nhất, vung lên đỡ một nhát đao.
Lưỡi đao va chạm, phát ra tiếng
"keng"
chói tai.
Hắn xoay người, đạp thẳng vào ngực tên thứ tư.
"bốp"
Tên đó bay ngược lại, ngã nhào vào gốc cây.
Tên thứ ba chém tiếp.
Lâm Triều cúi thấp, né sát lưỡi đao, rồi đoản đao của hắn đâm thẳng vào bụng dưới.
Lưỡi đao xuyên qua lớp áo, xuyên qua da thịt, cắm sâu vào ruột.
Tên đó rú lên thảm thiết, hai tay ôm bụng, máu từ kẽ tay chảy ra.
Lâm Triều rút đao, đẩy hắn ngã xuống.
Xung quanh hắn, bảy xác người nằm la liệt.
Hơi thở hắn bắt đầu dồn dập.
Vết thương trên tay trái đau nhói.
Máu từ đó vẫn chảy, ướt đẫm cả bàn tay.
Nhưng hắn vẫn đứng.
Năm tên còn lại chững lại, không dám xông lên nữa.
Chúng nhìn hắn, nhìn những đồng bọn nằm dưới đất, mặt đầy sợ hãi.
Gã mặt rỗ cũng tái mặt.
Hắn là cao thủ, hắn biết:
người trước mặt hắn, dù chỉ là Nhị lưu, nhưng có một thứ mà không phải cao thủ nào cũng có – sát khí.
mày là ai?
– Gã hỏi lại, giọng không còn hung hăng.
Lâm Triều nhìn gã.
Mắt hắn vẫn lạnh.
– Ta nói lần cuối.
– Giọng hắn khàn đặc, nhưng rõ ràng.
Các ngươi muốn sống, thì tránh đường.
Gã mặt rỗ im lặng một lúc, rồi gật đầu:
– Được.
Mày đi.
Hắn ra hiệu cho đàn em lui ra.
Lâm Triều bước qua những xác chết, qua những vũng máu, qua những mùi tanh nồng.
Mỗi bước chân hắn in trên nền đất đỏ, phát ra tiếng
"bẹp"
nhão nhoẹt.
Hắn không nhìn lại.
Đến bờ vực, bên cạnh cây cổ thụ, hắn dừng lại.
Tiếng thác nước đổ ầm ầm.
Bọt nước bắn lên, phun vào mặt hắn, lẫn với mồ hôi và máu.
Hắn ngồi xuống, dựa lưng vào gốc cây.
Cởi áo, băng vết thương trên tay bằng mảnh vải xé từ vạt áo.
Máu vẫn rỉ ra, nhưng không nhiều.
Xa xa, tiếng đánh nhau lại vang lên.
Bọn áo đen và áo nâu lại tiếp tục chiến.
Nhưng hắn không quan tâm.
Hắn nhắm mắt, thở đều, lắng nghe nhịp tim mình.
Nó vẫn đập.
Đều đều.
Mạnh mẽ.
Hắn còn sống.
Một lúc sau, khi trời tối hẳn, tiếng đánh nhau cũng ngớt.
Lâm Triều đứng dậy, đi vòng quanh gốc cây cổ thụ, tay sờ vào thân cây.
Vỏ cây sần sùi, rêu phong.
Hắn tìm, và thấy một chỗ lõm, giống như vết tay người.
Hắn đặt tay vào, xoay ngược chiều kim đồng hồ.
Một vòng.
Hai vòng.
Ba vòng.
từ dưới đất vọng lên.
Hắn lùi lại.
Một mảng đất dưới gốc cây từ từ hạ xuống, để lộ một cái hố đen ngòm, với những bậc đá dẫn xuống sâu.
Kho tàng Hoa Sơn.
Hắn đứng đó, nhìn xuống bóng tối, tay vẫn còn ướt máu.
– Lão Thất ơi, con đến rồi.
– Hắn thì thầm.
Rồi hắn bước xuống.
*Phía sau hắn, trăng lên cao, soi sáng chiến trường đầy xác chết.
*Nền đất đỏ thẫm, nhuộm màu của sinh mạng đã mất.
*Nhưng Lâm Triều không ngoái lại.
*Hắn đi vào bóng tối, tìm kiếm những gì thuộc về Hoa Sơn.
*Và trong lòng hắn, ngọn lửa vẫn cháy.
**Hết chương 40.
**
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập