Chương 44: Ma Giáo hiện thế

*Nha môn phủ, thần thì.

Lâm Triều đang ngồi uống trà trong phòng trực thì nghe tiếng vó ngựa dồn dập từ xa vọng lại.

Tiếng ngựa phi như điên, móng sắt đập xuống mặt đường phát ra những âm thanh dồn dập, gấp gáp.

Hắn đặt chén trà xuống, đứng dậy bước ra sân.

Một tên lính thám mã từ ngoài cổng phi thẳng vào, người đầy bụi đất, mặt mày tái nhợt.

Hắn nhảy xuống ngựa, chân run run, suýt ngã.

– Có.

có chuyện lớn!

– Hắn thở hổn hển.

– Mau bẩm báo tri huyện đại nhân!

Lưu Hổ từ trong nhà bước ra, quát:

– Chuyện gì mà hốt hoảng thế?

Tên lính nuốt nước bọt, mặt cắt không còn giọt máu:

– Ma.

Ma Giáo.

Ma Giáo xuất hiện!

Tin tức lan ra như lửa cháy.

Ma Giáo – cái tên đã bị chôn vùi ba mươi năm, tưởng như đã chết hẳn trong ký ức thiên hạ – bỗng nhiên sống lại.

Một làng nhỏ ở phía tây, cách phủ chừng bảy mươi dặm, bị san bằng trong một đêm.

Toàn bộ dân làng, già trẻ lớn bé, hơn ba trăm nhân mạng – không một ai sống sót.

Nhưng không phải chết như thường.

Tri huyện đại nhân hạ lệnh:

toàn bộ sai nha, binh lính trong phủ, lập tức lên đường.

Lâm Triều đi theo đội, lòng nặng trĩu.

Đến nơi khi trời đã xế chiều.

Mùi hôi thối bốc lên từ xa, nồng nặc, xông vào mũi khiến ai cũng phải nhăn mặt.

Lâm Triều cố nén cảm giác buồn nôn, bước vào làng.

Cảnh tượng trước mắt khiến tim hắn như ngừng đập.

Giữa sân làng, một cây cột lớn được dựng lên.

Trên cây cột, hàng chục xác người bị treo ngược, cổ bị cắt, máu đã khô thành màu đen.

Mắt chúng mở trừng trừng, miệng há rộng, như thể đang la hét trong khoảnh khắc cuối cùng.

Dưới gốc cột, những vòng tròn kỳ dị được vẽ bằng máu.

Những ký tự cổ quái, những hình vẽ ma quái, xếp thành một trận đồ khổng lồ.

Giữa trận đồ, một tế đàn dựng lên bằng đá.

Trên tế đàn, một đứa trẻ không quá mười tuổi bị trói chặt, ngực bị mổ toang, tim đã bị moi ra.

Lâm Triều đứng sững.

Máu trong người hắn như đông cứng lại.

– Là Ma Giáo.

– Lưu Hổ đứng bên cạnh, giọng run run.

– Đây là hiến tế.

bọn chúng dùng sinh mạng để tế luyện tà công.

Lâm Triều không nghe thấy gì nữa.

Mắt hắn nhìn vào xác đứa trẻ.

Nhìn vào đôi mắt mở to, vô hồn.

Nhìn vào vết thương trên ngực.

Nhìn vào bàn tay nhỏ xíu vẫn còn nắm chặt, như thể nó đã cố giữ lại điều gì đó trong giây phút cuối cùng.

Rồi hắn nhìn quanh.

Những xác người treo ngược, những khuôn mặt đông cứng trong nỗi kinh hoàng tột cùng.

Một bà lão, tóc bạc phơ, miệng há rộng, mắt trợn ngược.

Một người đàn ông trung niên, tay vẫn còn giơ lên như thể đang cố che chắn cho ai đó.

Một thiếu nữ trẻ, áo quần xé toạc, người đầy thương tích.

Hắn cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.

Không phải lạnh vì thời tiết.

Lạnh vì sự tàn độc của con người.

Hắn bước đi giữa những xác chết, chân như đạp trên băng.

Mỗi bước chân, hắn lại thấy một hình ảnh kinh hoàng hơn.

Một góc làng, những đứa trẻ bị xếp thành chồng, như củi khô.

Mắt chúng vẫn mở, nhìn lên bầu trời xám xịt.

Một góc khác, những người đàn bà bị trói vào cột, y phục xé toạc, người đầy vết cắt.

Máu đã khô, bôi thành những hình thù quái dị trên thân thể họ.

Giữa đống đổ nát, một bàn tay nhỏ xíu thò ra từ đống gạch vụn.

Những ngón tay bé bỏng, vẫn còn nguyên, như thể đang vẫy gọi ai đó.

Lâm Triều quỳ xuống, nhẹ nhàng gỡ từng viên gạch.

Bên dưới là một đứa bé gái, chừng năm sáu tuổi.

Nó nằm co ro, hai tay ôm đầu, như thể cố trốn tránh.

Trên lưng nó, một vết đao dài, sâu hoắm, xương sống lộ ra trắng hếu.

Nó đã chết khi đang cố trốn.

Lâm Triều nhìn nó hồi lâu.

Mắt hắn không có nước mắt.

Chỉ có một sự lạnh lẽo đang lan dần từ trái tim ra toàn thân.

– Lâm đệ!

– Tiếng Lưu Hổ gọi từ xa.

– Lại đây!

Hắn đứng dậy, bước về phía tiếng gọi.

Ở cuối làng, một cái hố lớn được đào sâu.

Bên trong, hàng chục xác người bị ném xuống, chồng lên nhau, như một bãi rác.

Nhưng không phải chết rồi mới ném.

Trên thành hố, những vết cào cấu loằng ngoằng.

Những đầu ngón tay đã rách nát, những móng tay đã bật ra, in hằn lên đất.

Họ bị ném xuống khi còn sống.

Họ đã cố leo lên.

Họ đã chết trong tuyệt vọng.

Lâm Triều đứng bên bờ hố, nhìn xuống.

Gió thổi qua, mang theo mùi tử khí nồng nặc.

Hắn cảm thấy toàn thân lạnh toát.

Trời tối hẳn.

Họ dựng lều trại bên ngoài làng, không ai dám ở lại bên trong.

Những đống lửa được nhóm lên, soi sáng những khuôn mặt tái mét.

Lâm Triều ngồi một mình bên gốc cây, nhìn vào bóng tối.

Trong đầu hắn, những hình ảnh cứ hiện ra.

Đứa bé gái với vết đao trên lưng.

Đôi mắt mở to của lão già treo ngược.

Bàn tay nhỏ xíu thò ra từ đống đổ nát.

Và hắn nhớ.

Nhớ lão Khổng nằm giữa sân, mắt nhìn hắn.

Nhớ lão Thất trong túp lều, tay cụt ngón nắm lấy tay hắn.

Nhớ hàng trăm cái tên, hàng trăm số phận trong hồ sơ cũ – những người vô tội mang họ Lâm bị sát hại.

Máu.

Toàn là máu.

Hắn nắm chặt tay, móng tay bấu sâu vào lòng bàn tay.

Một nỗi đau nhói lên trong lồng ngực.

Không phải đau thể xác.

Là đau trong tim.

Là nỗi đau của một kẻ đã thấy quá nhiều chết chóc, đã mất quá nhiều người thân, và giờ lại thấy thêm những cảnh tượng này.

Nhưng rồi nỗi đau ấy chuyển thành một thứ khác.

Thứ gì đó nóng bỏng, cuồn cuộn dâng lên từ đan điền.

Không phải nội lực.

Là thù hận.

Hắn đứng dậy, bước vào bóng tối.

Lưu Hổ gọi với theo:

"Lâm đệ!

Đi đâu đấy?"

Hắn không trả lời.

Hắn đi vào làng, đi giữa những xác chết, đi giữa mùi tử khí, đi giữa bóng tối dày đặc.

Hắn đứng trước tế đàn, nhìn lên xác đứa trẻ.

Trăng lên, soi sáng khuôn mặt nhỏ nhắn, trắng bệch.

Đôi mắt nó vẫn mở, nhìn thẳng lên trời.

Lâm Triều quỳ xuống, nhẹ nhàng vuốt mắt nó.

– Ngươi yên nghỉ đi.

– Hắn thì thầm, giọng khàn đặc.

– Ta sẽ không để chúng yên.

Hắn đứng dậy, nhìn lên trăng.

Máu trong người hắn sôi lên.

Từng thớ thịt, từng sợi gân, từng tế bào đều gào thét.

– Ma Giáo.

– Hắn nghiến răng, từng chữ như bật ra từ kẽ răng.

– Chúng mày sẽ trả giá.

Một luồng khí lạnh tỏa ra từ người hắn.

Không phải sát khí thông thường.

Là thứ sát khí đã được tôi luyện qua bao năm tháng nhẫn nhục, qua bao mất mát, qua bao đau thương.

Gió thổi qua, cuốn theo lá khô, xoay tròn quanh người hắn.

Trong bóng tối, mắt hắn sáng lên một tia đỏ.

Sáng hôm sau, họ chôn cất người chết.

Ba trăm hai mươi bảy nấm mồ, xếp thành hàng dài trên ngọn đồi sau làng.

Không quan tài, không hương khói, chỉ có những nấm đất vội vàng.

Lâm Triều đứng cuối cùng, nhìn xuống những nấm mồ.

Hắn không khóc.

Hắn chỉ đứng đó, im lặng.

Nhưng trong lòng hắn, một lời thề vừa được khắc sâu.

"Ta sẽ truy lùng bọn chúng đến tận cùng thế giới.

Ta sẽ giết sạch những kẻ đã làm điều này.

Không chỉ vì Hoa Sơn.

Không chỉ vì lão Khổng, lão Thất.

Mà vì những người vô tội này.

Vì đứa trẻ năm tuổi kia.

Vì những bàn tay đã cào cấu đến rách nát cốt nhục để cố thoát thân."

Hắn quay lưng bước đi, không ngoái lại.

Về đến nha môn, tri huyện đại nhân hạ lệnh:

toàn bộ sai nha phải tăng cường tuần tra, truy lùng tung tích Ma Giáo.

Bất cứ ai phát hiện dấu vết, phải báo ngay.

Lâm Triều xin được điều động vào đội truy lùng.

Lưu Hổ nhìn hắn, ngạc nhiên:

– Lâm đệ, đệ tình nguyện à?

Việc này nguy hiểm lắm.

– Ta biết.

– Lâm Triều đáp, giọng bình thản.

– Sao đệ lại.

Lâm Triều nhìn Lưu Hổ, mắt đen sâu thẳm:

– Lưu ca, hôm đó ca thấy cảnh tượng rồi đấy.

Nếu không ai làm gì, chúng sẽ còn giết thêm bao nhiêu người vô tội nữa?

Lưu Hổ im lặng.

– Ta không thể ngồi yên.

– Lâm Triều nói.

– Ta phải đi.

Lưu Hổ nhìn hắn hồi lâu, rồi gật đầu:

– Ừ.

Vậy đi cẩn thận.

Đêm đó, Lâm Triều ngồi trong nhà, mở cuốn *

"Đan dược tâm đắc"

* ra đọc.

Nhưng mắt hắn không nhìn vào chữ.

Hắn nhìn vào khoảng không, nhìn lại những hình ảnh kinh hoàng hôm ấy.

Đứa trẻ với vết đao trên lưng.

Đôi mắt mở to của lão già treo ngược.

Những bàn tay cào cấu trên thành hố.

Và trong đầu hắn, một câu hỏi cứ lởn vởn:

*Ma Giáo xuất hiện.

Chúng đang làm hiến tế.

Chúng đang luyện tà công.

*Và chúng sẽ còn giết nữa.

Hắn gập sách lại, đứng dậy ra sân sau.

Trăng vẫn sáng.

Gió vẫn thổi.

Hắn rút kiếm, bắt đầu luyện.

Nhưng lần này, những đường kiếm không còn là luyện tập nữa.

Chúng là sự chuẩn bị.

Chuẩn bị cho cuộc chiến sắp tới.

*Trong bóng tối, tiếng kiếm vun vút cắt gió.

*Và trong lòng Lâm Triều, một thứ tình cảm mới đang lớn dần.

*Không phải thù hận riêng tư nữa.

*Mà là thù hận thay cho những người đã chết.

*Thay cho ba trăm hai mươi bảy linh hồn vô tội.

*Nó nóng bỏng, cuồn cuộn, và không thể dập tắt.

*Như ngọn lửa địa ngục.

**Hết chương 44.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập