Chương 50: Ma Thần

*Rừng sâu phía bắc, dạ.

Trăng mờ.

Gió rít qua khe núi như tiếng ma kêu.

Lâm Triều và Hư Trí tách khỏi đội ngũ từ lúc chiều, lần theo một dấu vết máu kỳ lạ.

Máu không phải màu đỏ – nó đen như mực, và bốc mùi hôi thối khó tả.

– Lạ thật.

– Hư Trí khẽ nói, mắt nhìn xuống vệt máu.

– Ta chưa từng thấy thứ máu này bao giờ.

Lâm Triều im lặng, tay đặt trên chuôi kiếm.

Hắn cảm nhận được một luồng khí tức kỳ dị từ phía trước – không phải nội lực bình thường, mà là thứ gì đó tà môn, âm hàn, khiến người ta rợn tóc gáy.

Họ đi sâu vào rừng.

Càng vào sâu, không khí càng lạnh.

Cây cối xung quanh không còn xanh – chúng khô héo, đen xạm, như bị thiêu rụi bởi một thứ lửa vô hình.

Rồi họ thấy hắn.

Một người ngồi xếp bằng giữa khoảng đất trống, xung quanh là những vòng tròn kỳ dị vẽ bằng máu đen.

Hắn mặc áo bào đen, tóc dài phủ mặt, không nhìn rõ dung nhan.

Quanh người hắn, những luồng khí đen xoay tròn, tạo thành một lớp bảo vệ vô hình.

– Ma Giáo.

– Hư Trí thì thào.

– Là hộ pháp cấp cao.

Lâm Triều nhíu mày:

– Hộ pháp?

– Ma Giáo chia làm năm cấp:

tín đồ, đường chủ, hộ pháp, trưởng lão, và giáo chủ.

– Hư Trí giải thích, mắt không rời người kia.

– Hộ pháp đã là cao thủ Đại sư cấp.

Người kia từ từ ngẩng đầu lên.

Dưới ánh trăng mờ, khuôn mặt hắn hiện ra – trắng bệch, gầy guộc, nhưng đôi mắt đỏ quạch sáng rực trong bóng tối.

Hắn nhìn hai người, rồi cười.

Tiếng cười của hắn không phải tiếng người.

Nó khàn khàn, ma mị, vọng ra từ cổ họng như tiếng của một con quỷ đói khát.

– Lâu rồi.

– Hắn nói, giọng như gió thoảng.

– Lâu rồi mới có người đến.

Ma Thần đói rồi.

Ma Thần cần máu.

Hư Trí rút kiếm:

– Ngươi là ai?

Người kia đứng dậy.

Động tác của hắn chậm rãi, nhưng mỗi bước đi, mặt đất dưới chân hắn lại nứt ra những đường đen ngòm.

– Ta là tín đồ trung thành nhất của Ma Thần.

– Hắn nói, giọng đầy sùng kính.

– Ma Thần sẽ tái sinh.

Ma Thần sẽ thống trị.

Và tất cả các ngươi – những kẻ ngoại đạo – sẽ quỳ dưới chân Ngài.

Hắn giang tay.

Những luồng khí đen từ người hắn bắn ra, hóa thành hàng chục mũi tên vô hình, lao thẳng vào Lâm Triều và Hư Trí.

Cả hai cùng né.

Lâm Triều lăn sang trái, kiếm trong tay vung lên chém tan mấy mũi khí.

Hư Trí múa kiếm như rồng bay, những mũi khí chạm vào kiếm phong liền tan biến.

– Mạnh đấy.

– Hư Trí cười nhạt.

– Nhưng chưa đủ.

Hắn lao lên.

Kiếm quang lóe sáng như chớp.

Một đường kiếm chém thẳng vào người tín đồ Ma Giáo.

Tên đó cười khằng khặc, không né.

Hắn giơ tay trần đỡ kiếm.

Tiếng

"keng"

vang lên như kim loại va chạm.

Lưỡi kiếm của Hư Trí chạm vào tay hắn, nhưng không cắt được – chỉ để lại một vệt trắng mờ.

– Kiếm của ngươi yếu quá.

– Tên đó cười.

– Ma Thần ban cho ta thân thể bất hoại.

Hư Trí lùi lại, mắt nheo lại:

– Không phải bất hoại.

Là tà công phòng ngự.

Có thể phá được.

Hắn quay sang Lâm Triều:

– Lâm huynh, giúp ta một tay?

Lâm Triều nhìn hắn, rồi nhìn tên Ma Giáo.

– Được.

Hắn rút kiếm.

Hai người đứng hai phía, kẹp tên Ma Giáo ở giữa.

Tên đó vẫn cười, điên cuồng:

– Hai con kiến!

Các ngươi tưởng có thể thắng được Ma Thần sao?

Hắn hét lên, khí đen từ người hắn bùng phát, cuồn cuộn như sóng thần.

Hư Trí động trước.

Kiếm của hắn như mây bay, như nước chảy – nhẹ nhàng, uyển chuyển, nhưng mỗi đường kiếm đều nhắm vào yếu huyệt.

Tên Ma Giáo phải dùng cả hai tay để đỡ, những luồng khí đen quanh người bắt đầu loạn động.

Lâm Triều động sau.

Kiếm của hắn không hoa lệ như Hư Trí.

Chỉ là một đường thẳng.

Nhưng nó nhanh.

Nhanh đến mức tên Ma Giáo không kịp thấy.

Kiếm xuyên qua lớp khí đen, xuyên qua cánh tay đang đỡ, cắm thẳng vào sườn hắn.

Máu đen bắn ra, bốc khói nghi ngút.

Tên Ma Giáo gầm lên thảm thiết:

– Ngươi.

ngươi là ai?

Lâm Triều rút kiếm, lùi lại, mặt vẫn lạnh:

– Sai nha.

Hư Trí nhìn hắn, mắt sáng lên:

– Hay!

Lâm huynh, kiếm pháp của huynh.

– Nói sau.

– Lâm Triều cắt ngang.

– Hắn chưa chết.

Tên Ma Giáo ôm vết thương, mắt đỏ quạch nhìn hai người.

Nhưng thay vì sợ hãi, hắn lại cười.

Một nụ cười ma quái.

– Các ngươi.

tưởng giết được ta là xong sao?

– Hắn nói, giọng đứt quãng.

– Ma Thần.

Ma Thần sắp sống lại rồi.

Giáo chủ.

giáo chủ đã tìm ra cách.

Hắn nhìn lên trời, đôi mắt đỏ rực:

– Vô Thượng Chân Quân.

sắp tái thế.

Lâm Triều sững người.

Vô Thượng Chân Quân.

Huyết Ma lão tổ.

Kẻ mà Hoa Sơn đã hy sinh tất cả để trọng thương.

– Hắn nói gì?

– Lâm Triều hỏi, giọng gấp.

Tên Ma Giáo không trả lời.

Hắn ngửa mặt lên trời, cười điên dại:

– Ma Thần vạn tuế!

Ma Thần vạn tuế!

Rồi thân thể hắn bỗng nhiên phình lên, nổ tung.

Máu đen bắn ra tứ phía, bốc mùi hôi thối nồng nặc.

Lâm Triều và Hư Trí vội lui lại, tránh những giọt máu độc.

Khi mọi thứ lắng xuống, chỉ còn một vũng máu đen trên mặt đất, và một mùi hôi không thể tả.

Hai người đứng đó hồi lâu, không ai nói gì.

Cuối cùng, Hư Trí lên tiếng:

– Vô Thượng Chân Quân.

Hắn nói thật sao?

Lâm Triều nhìn vào bóng tối, giọng lạnh:

– Có thể.

– Nếu thật.

thì thiên hạ sẽ đại loạn.

– Ừ.

Hư Trí quay sang nhìn Lâm Triều:

– Lâm huynh, huynh có biết gì về chuyện này không?

Lâm Triều nhìn lại hắn.

Một lúc lâu, hắn cười nhạt:

– Biết thì đã sao?

Không biết thì đã sao?

Hư Trí nhướn mày:

– Ý huynh là?

– Ý ta là – Lâm Triều bước đi, không ngoái lại – chuyện gì đến sẽ đến.

Quan trọng là mình còn sống để đối phó.

Hư Trí nhìn theo bóng hắn khuất dần trong bóng tối, rồi bật cười:

– Lâm huynh.

huynh thú vị thật.

Hắn đuổi theo.

Trên đường về, Hư Trí thử hỏi:

– Lâm huynh, huynh có muốn thử một lần với tôi không?

– Thử gì?

– Tỷ thí.

Chỉ là thử thôi.

Tôi muốn xem kiếm pháp của huynh đến đâu.

Lâm Triều dừng lại, quay đầu nhìn hắn.

Dưới ánh trăng, hai người đứng đối diện.

Một lúc lâu, Lâm Triều cười:

– Được.

Hắn rút kiếm.

Hư Trí cũng rút kiếm.

Hai người đứng yên, nhìn nhau.

Gió thổi qua, cuốn theo lá khô.

Rồi cả hai cùng động.

Kiếm quang lóe lên trong đêm.

Những đường kiếm như hoa đào nở rộ, như mây bay, như nước chảy – đẹp đến mê hồn, nhưng ẩn chứa sát cơ chết người.

Ba mươi chiêu.

Sáu mươi chiêu.

Một trăm chiêu.

Cả hai đều thở nhẹ, nhưng chưa ai thắng ai.

Cuối cùng, Hư Trí lùi lại, cười:

– Hay!

Lâm huynh, tôi phục huynh rồi.

Lâm Triều cũng cười:

– Hư công tử quá lời.

Họ tra kiếm vào vỏ, cùng nhau bước tiếp.

– Lâm huynh, huynh có biết không, tôi càng ngày càng thích huynh.

– Hư Trí nói, giọng vui vẻ.

– Thích tôi?

– Ừ.

Thích cái cách huynh sống.

Thích cái cách huynh đối mặt với mọi thứ.

Và thích cái cách huynh cười – dù trong tình huống nào, huynh vẫn cười được.

Lâm Triều im lặng một lúc, rồi nói:

– Cười cho đỡ mệt thôi.

Hư Trí bật cười:

– Hay!

Câu đấy hay lắm!

Cười cho đỡ mệt – tôi sẽ nhớ.

Họ đi trong bóng tối, tiếng cười vọng ra, hòa vào tiếng gió rừng.

Về đến trại, trời gần sáng.

Lâm Triều nằm xuống, nhắm mắt.

Nhưng trong đầu hắn, lời của tên Ma Giáo cứ văng vẳng.

*Vô Thượng Chân Quân sắp tái thế.

Hắn nhớ lại những gì đã đọc trong kho văn thư năm xưa.

Huyết Ma lão tổ – kẻ từng là nỗi kinh hoàng của thiên hạ.

Hoa Sơn đã hy sinh tất cả để trọng thương hắn.

Và giờ, hắn sắp sống lại?

Bên cạnh, Hư Trí thở đều, hình như đã ngủ.

Lâm Triều mở mắt, nhìn lên trần lều.

– Lão Thất ơi.

– Hắn thì thầm.

– Con phải làm sao đây?

Không ai trả lời.

Chỉ có tiếng gió rít ngoài kia, và trong lòng hắn, một quyết tâm đang lớn dần.

Hắn sẽ sống.

Sẽ mạnh lên.

Sẽ đối mặt với tất cả.

Dù có là Vô Thượng Chân Quân hay ai đi nữa.

*Sáng hôm sau, Lâm Triều dậy sớm như thường.

*Hư Trí đã thức trước, đang ngồi bên đống lửa, pha trà.

*Thấy hắn, Hư Trí cười:

*- Lâm huynh, uống trà không?

*- Có.

*Hai người ngồi uống trà, nhìn mặt trời lên.

*Không ai nhắc gì về chuyện đêm qua.

*Nhưng cả hai đều biết:

từ nay, họ đã là bạn.

*Một thứ tình bạn kỳ lạ – giữa một người có bí mật và một người có hoài bão.

*Và cả hai đều biết, con đường phía trước còn dài, còn nhiều gian nan.

*Nhưng ít nhất, họ không cô đơn.

**Hết chương 50.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập