Chương 51: Giang Nam đại chiến

*Bắc địa doanh trại, sơ hiểu.

Tin đến từ lúc trời còn chưa sáng hẳn.

Một tên lính thám mã phi ngựa như bay vào trại, người đầy máu, mặt mày tái nhợt.

Hắn ngã xuống ngay trước lều của Đổng Thanh, miệng lắp bắp:

– Giang.

Giang Nam.

Mạc Diêu Quân.

Nói xong, hắn ngất đi.

Cả doanh trại náo loạn.

Mạc Diêu Quân.

Cái tên ấy khiến ai nghe cũng phải rùng mình.

Tà Phái Đệ Nhất Nhân.

Ma đầu đứng đầu thiên hạ.

Hắn đã ẩn cư hai mươi năm, tưởng như đã chết, tưởng như không còn uy hiếp ai nữa.

Nhưng hắn vẫn sống.

Và hắn vừa xuất thế.

Đổng Thanh mặt tái mét, tay run run cầm tờ mật báo:

– Mạc Diêu Quân dẫn theo ba trăm cao thủ Tà phái, đánh thẳng vào Giang Nam.

Các môn phái Chính đạo ở đó bị bao vây.

Thiếu Lâm, Võ Đang, Thanh Thành.

tất cả đều đang kẹt ở đó.

Hư Trí đứng bên cạnh, mặt trầm xuống:

– Sư môn ta cũng ở đó.

Đổng Thanh nhìn hắn:

– Hư công tử, ngươi.

– Ta phải về.

– Hư Trí nói dứt khoát.

– Lập tức.

Lâm Triều đứng trong góc lều, lặng lẽ quan sát.

Trong lòng hắn, trăm mối rối bời.

Mạc Diêu Quân xuất thế.

Giang Nam đại loạn.

Chính đạo bị bao vây.

Và Thanh Thành – kẻ thù của hắn – cũng đang ở đó.

Hắn nghĩ đến La Vân Tranh.

Nếu hắn ta chết trong trận chiến này, thì món nợ Hoa Sơn biết đòi ai?

Nhưng rồi hắn lắc đầu.

Không.

Hắn không thể để cảm xúc chi phối.

Chiến trường là nơi sinh tử.

Kẻ yếu sẽ chết.

Kẻ mạnh sẽ sống.

Và hắn phải sống.

Hư Trí thu xếp hành lý, chuẩn bị lên đường.

Trước khi đi, hắn tìm gặp Lâm Triều.

– Lâm huynh.

– Hư công tử.

– Tôi phải đi rồi.

– Tôi biết.

Hư Trí nhìn hắn hồi lâu:

– Lâm huynh có muốn đi cùng không?

Lâm Triều im lặng.

– Giang Nam đang cần người.

– Hư Trí nói tiếp.

– Những cao thủ như Lâm huynh, nếu đến đó, có thể cứu được nhiều người.

Lâm Triều nhìn ra xa, nơi những dãy núi mờ trong sương sớm.

Rồi hắn cười nhạt:

– Hư công tử, tôi chỉ là một sai nha.

Việc của tôi là ở đây, bảo vệ dân chúng vùng này.

Giang Nam xa quá.

Hư Trí nhìn hắn, mắt có chút thất vọng, nhưng rồi gật đầu:

– Tôi hiểu.

Mỗi người có một vị trí.

Lâm huynh ở lại cũng là đang làm việc lớn.

Hắn vỗ vai Lâm Triều:

– Giữ gìn sức khỏe.

Hy vọng còn gặp lại.

– Ừ.

Hy vọng.

Hư Trí quay lưng bước đi, lên ngựa, phi thẳng về phương nam.

Lâm Triều đứng nhìn theo, bụi mù mờ xa.

Tối hôm đó, trong căn lều nhỏ, Lâm Triều ngồi một mình.

Hắn lôi cuốn *

"Hoa Sơn Tâm Pháp"

* ra đọc, nhưng mắt không nhìn vào chữ.

Trong đầu hắn, những suy nghĩ cứ xoay vần.

Giang Nam.

Mạc Diêu Quân.

La Vân Tranh.

Đây là cơ hội.

Cơ hội để nhìn thấy thực lực của kẻ thù.

Cơ hội để hiểu thêm về thế giới này.

Nhưng cũng là tử địa.

Hàng trăm cao thủ Tà phái, do Tà Phái Đệ Nhất Nhân dẫn đầu, đang bao vây Chính đạo.

Đến đó, khác nào tự tìm chết?

Hắn nhớ lời lão Thất:

"Sống đã, rồi tính tiếp."

Hắn còn sống.

Còn sống là còn cơ hội.

Hắn gập sách lại, nhìn ra ngoài trời.

Trăng vẫn sáng.

Gió vẫn thổi.

Và trong lòng hắn, một quyết tâm vừa hình thành.

Hắn sẽ ở lại.

Sẽ tiếp tục tu luyện.

Sẽ mạnh lên từng ngày.

Và khi đủ mạnh, hắn sẽ đến Giang Nam.

Không phải để cứu ai, mà để đối mặt với những gì thuộc về mình.

Những ngày sau, tin tức từ Giang Nam liên tục truyền về.

Trận chiến ác liệt.

Thiếu Lâm tổn thất nặng.

Võ Đang mất hai vị trưởng lão.

Thanh Thành – La Vân Tranh bị thương nặng, phải rút lui.

Lâm Triều nghe mà lòng không gợn sóng.

Hắn chỉ lặng lẽ làm việc, lặng lẽ tu luyện, lặng lẽ chờ đợi.

Mỗi đêm, hắn lại ra khu rừng sau làng, luyện kiếm dưới trăng.

Kiếm pháp Hoa Sơn ngày càng thuần thục.

Nội lực ngày càng dồi dào.

Hắn cảm nhận được, mình đang đến gần Đại sư trung kỳ.

Chỉ còn một bước nữa.

Một tháng sau, tin mới đến.

Chính đạo phản công.

Mạc Diêu Quân bị thương, rút lui về phía bắc.

Giang Nam tạm thời yên ổn.

Nhưng ai cũng biết, đó chỉ là sự tạm lắng của cơn bão.

Mạc Diêu Quân không dễ chết.

Và khi hắn trở lại, sẽ còn kinh khủng hơn.

Hư Trí gửi thư về, chỉ vỏn vẹn mấy chữ:

"Lâm huynh, tôi còn sống.

Giang Nam đổ nát.

Sớm muộn gì, đại chiến sẽ lan ra khắp thiên hạ.

Giữ gìn."

Lâm Triều đọc thư, rồi đốt.

Hắn nhìn lên trời, nơi những đám mây đen đang kéo về từ phương bắc.

– Lão Thất ơi, thiên hạ sắp loạn rồi.

– Hắn thì thầm.

– Con phải mạnh hơn nữa.

Hắn quay vào nhà, mở cuốn sách, tiếp tục đọc.

Bên ngoài, gió nổi lên, cuốn theo lá khô.

Một mùa đông nữa sắp về.

*Lâm Triều vẫn ở lại phương bắc, vẫn làm sai nha, vẫn dạy trẻ, vẫn uống trà với Liễu lão.

*Nhưng mỗi đêm, hắn lại mạnh lên một chút.

*Âm thầm.

Lặng lẽ.

Không ai biết.

*Và hắn chờ.

*Chờ ngày cơn bão lớn nhất ập tới.

*Chờ ngày hắn đủ mạnh để đối mặt với tất cả.

**Hết chương 51.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập