Chương 56: Hoa mai cuối cùng

*Khu rừng sau làng, đông tàn.

Tuyết tan.

Những bông tuyết cuối mùa rơi nhẹ trên cành khô, tan ngay khi chạm đất.

Mùa đông sắp qua, nhưng cái lạnh vẫn còn, se sắt, thấm vào từng thớ thịt.

Lâm Triều đứng giữa rừng, thanh kiếm trong tay lặng yên.

Hắn đã đứng đó từ lúc chiều tà, mắt nhắm, hơi thở đều đặn như sóng biển.

Xung quanh hắn, tuyết phủ trắng xóa, nhưng dưới chân hắn, một vòng tròn đất khô ráo – nội lực của hắn đã làm tan tuyết từ lâu.

Bảy ngày.

Bảy ngày hắn chờ đợi khoảnh khắc này.

Kiếm động.

Không phải một đường kiếm hoa lệ, không phải một chiêu thức kinh người.

Chỉ là một động tác đơn giản:

đưa kiếm lên, rồi hạ xuống.

Nhưng khi mũi kiếm chạm đất, cả khu rừng bỗng nhiên im bặt.

Không gió.

Không tiếng chim.

Chỉ có một âm thanh rất nhẹ, như có thứ gì đó vừa hé nở.

Lâm Triều mở mắt.

Trên mũi kiếm, nơi không có gì trước đó, một bông hoa mai trắng muốt vừa hé cánh.

Hoa mai nở trên mũi kiếm.

Không phải thật.

Là kiếm ý ngưng tụ thành hình.

Hắn nhìn bông hoa ấy, lặng người hồi lâu.

Rồi bông hoa từ từ tan biến, hòa vào làn gió nhẹ vừa thổi qua.

– Lão Thất ơi.

– Hắn thì thầm.

Giọng hắn vang vọng trong khu rừng vắng, rồi tan vào bóng tối.

Hắn nhớ lại những ngày đầu tiên lão Thất dạy mình.

Lão già với bàn tay cụt ngón, với những bài học về kiếm, về nhẫn nhục, về sống sót.

"Kiếm pháp Hoa Sơn không phải để giết người.

Là để bảo vệ.

Là để hoa nở trên mũi kiếm."

Lúc đó hắn không hiểu.

Hoa nở trên mũi kiếm?

Làm sao có thể?

Giờ hắn hiểu.

Hoa không phải thật.

Là ý chí.

Là sự thanh khiết.

Là thứ còn lại sau tất cả máu và lửa.

Hắn nhìn lên bầu trời, nơi những vì sao lấp lánh sau lớp mây mỏng.

– Lão Thất, lão Khổng, lão Lý, lão Trần.

– Hắn nói, giọng nghẹn ngào.

– Các lão thấy không?

Con đã làm được rồi.

Hoa nở trên mũi kiếm.

Không ai trả lời.

Nhưng trong lòng hắn, một sự ấm áp lan tỏa.

Hắn không cô đơn.

Những người đã khuất vẫn ở bên hắn, trong từng đường kiếm, trong từng hơi thở.

Hắn đứng đó thêm một lúc lâu, để mặc những cảm xúc dâng trào rồi lắng xuống.

Khi trăng lên cao, hắn tra kiếm vào vỏ, quay lưng bước về nhà.

Nhưng lần này, bước chân hắn nhẹ hơn.

Trong lòng hắn, một sự bình an lạ thường.

Hắn không còn là kẻ chỉ biết căm thù và chờ đợi nữa.

Hắn là Lâm Triều, người thừa kế của Hoa Sơn, người đã làm cho hoa nở trên mũi kiếm.

Sáng hôm sau, khi mặt trời lên, Lâm Triều ra vườn sau.

Tuyết đã tan hết.

Những cây khế già bắt đầu đâm chồi nảy lộc.

Mùa xuân sắp về.

Hắn ngồi dưới gốc cây, nhìn những chồi non xanh mướt.

– Mùa xuân rồi.

– Hắn thì thầm.

Hắn nhớ đến lũ trẻ trong xóm, đến Liễu lão, đến Lưu Hổ, đến những người đã ở bên hắn suốt những năm qua.

Hắn không cô đơn nữa.

Hắn có họ.

Có những đứa trẻ gọi hắn là thầy.

Có những người bạn uống trà cùng hắn.

Có những đồng đội sẵn sàng chiến đấu bên hắn.

Và hắn có Hoa Sơn.

Dù không còn ai, nhưng Hoa Sơn vẫn sống trong hắn.

Trong kiếm của hắn.

Trong những bông hoa mai nở trên mũi kiếm.

Tối hôm đó, Lâm Triều đến quán Liễu Diệp.

Liễu lão đang pha trà, thấy hắn thì cười:

– Lâm đại nhân hôm nay có gì vui mà mặt mày sáng thế?

Lâm Triều ngồi xuống, nhận chén trà:

– Vui thì không.

Chỉ là.

nhận ra vài điều.

– Điều gì?

Lâm Triều nhìn vào chén trà, nói chậm rãi:

– Hóa ra, mình không cô đơn như mình tưởng.

Liễu lão nhìn hắn hồi lâu, rồi gật đầu:

– Ừ.

Người cô đơn nhất là người không biết rằng mình đang được yêu thương.

Lâm Triều im lặng, uống cạn chén trà.

Khi đứng dậy ra về, hắn nói:

– Cảm ơn lão.

– Cảm ơn gì?

– Cảm ơn vì đã ở đó.

Liễu lão cười, vẫy tay:

– Về đi.

Lần sau lại đến.

Lâm Triều bước ra ngõ, hòa vào bóng tối.

Trên cao, trăng vằng vặc.

Trong lòng hắn, một bông hoa mai vừa nở.

Không phải trên mũi kiếm, mà trong tim.

*Hoa mai cuối cùng nở trên mũi kiếm.

*Cũng là bông hoa đầu tiên của mùa xuân mới.

*Lâm Triều đã đi qua mùa đông dài nhất cuộc đời.

*Và giờ, mùa xuân đã về.

**Hết chương 56.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập