*Ngoại ô phía bắc, hoàng hôn.
—
Lâm Triều một mình một ngựa, phi trên con đường mòn ven núi.
Phía sau, tiếng vó ngựa dồn dập.
Ít nhất hai mươi tên.
Vạn Nhân Phòng tàn đảng.
Sau khi tổng đàn Bạch Liên Giáo bị triệt hạ, bọn chúng như rắn mất đầu.
Nhưng chính vì thế, chúng càng điên cuồng hơn.
Không còn tổ chức, không còn kỷ luật – chỉ còn bản năng giết chóc và trả thù.
Và kẻ chúng muốn trả thù nhất, chính là Lâm Triều.
Kẻ đã một mình xông vào tổng đàn.
Kẻ đã giết tám hộ pháp của chúng.
Kẻ đã vạch trần bộ mặt thật của Bạch Liên Giáo trước triều đình.
"Lâm Sai Đầu"
– cái tên khiến chúng sợ hãi, cũng khiến chúng căm hận đến tận xương tủy.
Lâm Triều dừng ngựa.
Phía trước là vách núi dựng đứng.
Không còn đường.
Hắn quay lại, nhìn đoàn người đang ào ào kéo tới.
Hai mươi ba tên.
Tên nào cũng mặt mày hung tợn, đao kiếm sáng loáng.
Hắn xuống ngựa, vỗ nhẹ vào cổ ngựa:
– Về đi.
Con ngựa chạy thẳng về phía trại, bỏ lại hắn một mình giữa con đường mòn.
Hắn rút kiếm.
Đứng đó, giữa hoàng hôn đỏ rực, một mình đối diện hai mươi ba kẻ thù.
Gió thổi qua, cuốn theo bụi đất.
Bọn chúng ào lên.
Tên đầu tiên lao tới nhanh nhất, đao chém thẳng vào đầu hắn.
Kiếm quang lóe lên.
Không ai kịp thấy Lâm Triều xuất kiếm lúc nào.
Chỉ biết một khắc sau, tên đó đã ngã xuống, cổ họng đứt phăng, máu phun lên như suối.
Ba tên tiếp theo xông lên cùng lúc.
Kiếm quang lại lóe.
Ba tiếng
"keng"
vang dội, binh khí của chúng văng khỏi tay, cắm phập xuống đất cách đó ba trượng.
Cả ba đứng sững, nhìn bàn tay rỗng không, chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra.
Một đường máu mảnh như chỉ đỏ hiện ra trên cổ chúng.
Cả ba ngã xuống cùng lúc.
Bọn còn lại dừng lại, mặt tái mét.
Một tên gầm lên, nội lực cuồn cuộn như sóng lớn, vung đại đao xông lên.
Hắn là cao thủ, ít nhất là Nhất lưu trung kỳ.
Lâm Triều chỉ khẽ nhấc kiếm.
Một động tác tưởng như tùy ý.
Sóng lớn tan rã như đập vào vách núi.
Đại đao văng khỏi tay, cắm phập xuống đất ngay cạnh chân hắn.
Tên đó sững sờ nhìn bàn tay rỗng không, rồi nhìn Lâm Triều.
– Ngươi.
ngươi là ai?
Lâm Triều đứng trước mặt hắn, kiếm chỉa xuống đất, mặt không biểu cảm.
– Ngươi dùng hết sức để sống sót.
Hắn cười nhạt.
– Ta còn chưa bắt đầu nghiêm túc.
Kiếm quang lóe lên lần cuối.
Tên cao thủ ngã xuống.
Những tên còn lại nhìn nhau, rồi quay đầu bỏ chạy.
Nhưng Lâm Triều không cho chúng cơ hội.
Hắn lao tới như một cơn lốc.
Kiếm của hắn như hoa đào nở rộ trong hoàng hôn – đẹp đến mê hồn, nhưng mỗi cánh hoa là một mạng người.
Mười bước.
Mười kiếm.
Mười xác ngã xuống.
Khi mọi thứ kết thúc, hai mươi ba tên nằm la liệt trên con đường mòn.
Máu chảy thành suối, nhuộm đỏ cả một khoảng đất.
Lâm Triều đứng giữa bãi chiến trường, kiếm trong tay nhỏ giọt máu.
Hắn phủi bụi trên áo, nhăn mặt:
– Phiền thật.
Lại phải giặt áo.
Hắn bước về phía con ngựa đang đứng đợi ở đầu đường.
Nhưng đi được vài bước, hắn dừng lại.
Trên vách đá, có người.
Một toán lính của Sai Ti, chừng mười người, đang đứng đó, mắt mở to, miệng há hốc.
Họ đã chứng kiến toàn bộ trận chiến.
Lâm Triều nhìn họ, họ nhìn Lâm Triều.
Một lúc lâu, không ai nói gì.
Cuối cùng, một tên lính bước tới, mặt tái mét nhưng mắt đầy kính nể.
Hắn quỳ xuống, cúi đầu:
– Sai Ti chúng tôi, bái kiến Lâm Sai Đầu đại nhân!
Mười tên còn lại cũng đồng loạt quỳ xuống.
Lâm Triều nhìn họ, cười nhạt:
– Đứng lên đi.
Làm gì mà lạy lục?
Tên lính ngước lên, mắt sáng rực:
– Đại nhân thần võ!
Một mình chém hai mươi ba tên Vạn Nhân Phòng tàn đảng, trong đó có cả cao thủ Nhất lưu!
Chúng tôi đi theo bọn chúng suốt ba ngày, không dám động thủ vì biết không phải đối thủ.
Không ngờ đại nhân.
Hắn không nói hết câu, chỉ cúi đầu lạy thêm một lạy nữa.
Lâm Triều đỡ hắn dậy:
– Tên gì?
– Dạ, Tiểu nhân Hàn Lập, đội trưởng Sai Ti vùng lân cận.
– Hàn đội trưởng, các ngươi làm tốt lắm.
Theo dõi bọn chúng, báo tin cho ta – đó là công lao.
Hàn Lập lắc đầu:
– Đại nhân nói quá lời.
Chúng tôi chẳng làm gì được.
Nhờ đại nhân mới dẹp được bọn chúng.
Lâm Triều nhìn hắn một lúc, rồi nói:
– Về bẩm báo với cấp trên đi.
Hai mươi ba tên, đủ để các ngươi lập công đấy.
Hàn Lập sững người:
– Đại nhân.
đại nhân nói thật?
– Ừ.
– Lâm Triều cười nhạt.
– Ta cần gì công lao nữa?
Các ngươi cứ nhận đi.
Hàn Lập quỳ xuống lần nữa:
– Đại nhân!
Đại nhân là bề trên, chúng tôi không dám.
– Đứng lên.
– Lâm Triều cắt ngang.
– Ta nói được là làm được.
Về đi.
Hắn quay lưng bước lên ngựa, phóng thẳng về phía trại, để lại mười tên lính đứng ngây ra nhìn theo.
Chiều hôm sau, tin tức lan khắp các phủ.
Lâm Sai Đầu một mình chém hai mươi ba tên Vạn Nhân Phòng tàn đảng.
Uy danh càng lừng lẫy.
Ai cũng khen ngợi, ai cũng kính nể.
Nhưng có một tin khác cũng lan ra không kém:
Lâm Sai Đầu đã nhường công cho đội Sai Ti vùng lân cận.
Hàn Lập và mười tên lính được triều đình khen thưởng, thăng chức, ban tiền.
Người ta đồn rằng:
– Lâm Sai Đầu không chỉ võ công cái thế, mà còn có tấm lòng rộng lượng.
Không tham công, không đoạt lợi.
Thật là bậc chân nhân quân tử.
Có người hỏi Lâm Triều:
– Đại nhân, sao ngài lại nhường công cho họ?
Họ cực khổ theo dõi bọn chúng suốt ba ngày, xứng đáng được thưởng.
Người đó cảm thán:
– Đại nhân thật là.
thật là.
Không nói nên lời.
Đêm đó, Lâm Triều ngồi trong phòng riêng, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trăng vẫn sáng.
Gió vẫn thổi.
Hắn cười nhẹ.
– Lão Thất ơi, lão dạy con sống nhẫn nhục, sống khiêm tốn.
Hôm nay con làm được chưa?
Hắn nhìn lên trời cao, nơi những vì sao lấp lánh.
– Công lao với con bây giờ chẳng còn ý nghĩa gì.
Con chỉ cần một thứ:
mạnh lên.
Đủ mạnh để một ngày nào đó, đứng trước mặt La Vân Tranh, và những kẻ đã phản bội Hoa Sơn.
Hắn đứng dậy, cầm kiếm, bước ra ngoài.
Lại một đêm luyện công nữa.
Lại một đêm mạnh lên.
*Lâm Sai Đầu danh chấn thiên hạ.
*Nhưng trong lòng hắn, những thứ đó chẳng là gì.
*Hắn vẫn là Lâm Triều ngày nào – lặng lẽ, âm thầm, và đầy bí ẩn.
*Và hắn vẫn chờ.
*Chờ ngày cuối cùng.
**Hết chương 57.
**
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập