*Lâm Khê Thành, ngoại ô phía tây.
—
Sáng hôm ấy, khi mặt trời vừa ló dạng sau dãy núi xa, bầu trời bỗng nhiên tối sầm.
Không phải mây che.
Là khí thế.
Từ xa, một đoàn người xuất hiện trên con đường lớn.
Hàng trăm con ngựa, hàng trăm bóng người, hàng trăm lá cờ bay phần phật trong gió.
Cờ vàng, cờ đỏ, cờ xanh, cờ trắng – mỗi lá cờ là một môn phái, mỗi môn phái là một thế lực hùng mạnh.
Cửu Phái Nhất Bang.
Thiếu Lâm đi đầu.
Mười tám vị tăng nhân áo nâu, tay cầm thiền trượng, bước chân đều như một.
Dẫn đầu là một lão tăng râu tóc bạc phơ, mặt mày từ bi nhưng ẩn chứa uy nghiêm khó tả.
Thiền trượng trong tay ông nặng cả trăm cân, nhưng ông chỉ chống nhẹ như không.
Phía sau là Võ Đang.
Ba mươi sáu đạo sĩ áo xanh, lưng đeo trường kiếm, khí chất phiêu dật như tiên.
Người dẫn đầu tuổi trạc ngũ tuần, râu dài mượt mà, mắt sáng như sao.
Hắn cưỡi ngựa trắng, tay cầm phất trần, nhẹ nhàng phẩy mỗi khi có người cúi chào.
Kế tiếp là Thanh Thành.
Đội ngũ của chúng lớn nhất, hơn năm mươi người, tất cả đều mặc bạch y, lưng đeo kiếm, mặt mày kiêu ngạo.
Đi đầu là La Vân Tranh – hắn cưỡi ngựa ô, bên cạnh là Hoa Sinh kiếm sáng loáng.
Ánh mắt hắn nhìn xuống mọi người như nhìn cỏ rác.
Rồi Nga My, Không Động, Côn Luân, Điểm Thương, Thanh Phong kiếm phái.
và cuối cùng là Thiên Hạ Bang.
Đoàn người của chúng không đông nhất, nhưng ngựa xe sang trọng nhất, quần áo lộng lẫy nhất, khí chất giàu sang nhất.
Cả Lâm Khê Thành như nín thở.
Dân chúng hai bên đường quỳ rạp xuống, không dám ngước nhìn.
Các tán tu giang hồ vội vàng nép vào góc tường, cúi đầu, không dám thở mạnh.
Ngay cả những kẻ ngang ngược nhất cũng phải im lặng.
Lâm Triều đứng trên nóc một tửu lâu cao nhất, nhìn xuống.
Từ trên cao, đoàn người của Cửu Phái Nhất Bang như một con rồng khổng lồ đang uốn lượn qua thành phố.
Khí thế của chúng mạnh đến mức có thể cảm nhận được bằng da thịt – nặng nề, áp bức, khiến người ta muốn quỳ xuống.
Hắn nhìn La Vân Tranh.
Kẻ thù của hắn đang cưỡi ngựa hiên ngang, mặt đầy tự mãn.
Hoa Sinh kiếm bên cạnh sáng loáng dưới nắng mai, như một lời nhắc nhở về những gì đã mất.
Lâm Triều cười nhạt.
– Đẹp đấy.
– Hắn thì thầm.
– Rất đẹp.
Rồi hắn quay lưng, bước xuống cầu thang.
Không ai thấy hắn.
Như một bóng ma.
Tối hôm đó, Lâm Khê Thành rực sáng như chưa từng có.
Các tửu lâu lớn nhất thành đều được bao trọn.
Rượu ngon, thức ăn quý, ca nhi xinh đẹp – tất cả đều dành riêng cho Cửu Phái Nhất Bang.
Thiếu Lâm không uống rượu, nhưng họ có phòng riêng, có trà ngon, có tịnh thất để tụng kinh.
Võ Đang cũng không quá phàm tục, nhưng họ vui vẻ tham gia, uống trà, luận đạo, nói chuyện phiếm.
Thanh Thành là náo nhiệt nhất.
La Vân Tranh ngồi giữa, chén rượu trên tay, mặt đỏ gay vì men.
Xung quanh hắn là các đệ tử Thanh Thành, và không ít tán tu muốn lấy lòng.
– La công tử, nghe nói công tử sắp đột phá lên Tông sư rồi?
– Một tên tán tu nịnh nọt.
La Vân Tranh cười ha hả:
– Chưa, chưa.
Còn xa lắm.
Đại sư hậu kỳ thôi.
– Đại sư hậu kỳ mà tuổi còn trẻ thế này, sau này tất thành Tông sư!
Không, thành Vô Thượng Chân Quân cũng nên!
La Vân Tranh càng cười to hơn, vỗ vai tên đó:
– Nói hay!
Uống đi!
Hắn không biết rằng, trên nóc tửu lâu đối diện, một bóng đen đang lặng lẽ quan sát.
Lâm Triều nằm im trên mái ngói, mắt nhìn qua khe hở.
Hắn thấy La Vân Tranh uống rượu, thấy hắn cười nói, thấy hắn khoe khoang thanh kiếm.
Hoa Sinh kiếm.
Thanh kiếm ấy, hắn đã từng đeo bên mình suốt những tháng ngày gian khổ.
Đã từng lau chùi, nâng niu, coi như báu vật.
Đã từng hứa với lão Thất sẽ giữ gìn nó.
Và giờ nó ở trong tay kẻ thù, trở thành đồ trang sức cho sự kiêu ngạo của hắn ta.
Tay Lâm Triều nắm chặt.
Nhưng rồi hắn thả lỏng.
Hít một hơi thật sâu.
Rồi thở ra.
Không phải lúc.
Hắn nhìn xuống một lần nữa, nhìn khuôn mặt đỏ gay của La Vân Tranh, nhìn ánh mắt kiêu ngạo của hắn, nhìn cái cách hắn vuốt ve Hoa Sinh kiếm.
– Cứ vui đi.
– Càng vui, càng dễ sơ hở.
Hắn lặng lẽ rời đi, tan vào bóng tối.
Sáng hôm sau, tin tức lan khắp thành.
Cửu Phái Nhất Bang sẽ cùng tiến vào Dược Tiên cổ mộ.
Không tranh giành, không đánh nhau.
Bảo vật trong mộ sẽ được chia đều theo tỷ lệ, mỗi phái một phần.
Nghe có vẻ công bằng.
Nhưng ai cũng biết, kẻ mạnh sẽ lấy phần nhiều.
Kẻ yếu sẽ chỉ nhận được những thứ vụn vặt.
Và Thanh Thành, với La Vân Tranh Đại sư hậu kỳ, với thế lực hùng mạnh, chắc chắn sẽ là kẻ mạnh nhất.
Lâm Triều đứng trong góc chợ, nghe những lời bàn tán.
Mặt hắn không biểu cảm.
Nhưng trong lòng, một kế hoạch đang hình thành.
Hắn không thể đối đầu trực diện với Cửu Phái Nhất Bang.
Càng không thể đánh nhau với La Vân Tranh giữa đám đông.
Nhưng trong mộ, mọi chuyện có thể khác.
Trong bóng tối, trong những lối đi chật hẹp, trong những cạm bẫy chết người – sức mạnh số đông không còn ý nghĩa.
Chỉ còn kỹ năng, kinh nghiệm, và sự lạnh lùng.
Và Lâm Triều có tất cả những thứ đó.
Hắn cười nhạt, quay lưng bước đi.
– Vào mộ thôi.
– Xem thử ai sẽ ra.
*Cửu Phái Nhất Bang giá lâm, kinh tâm động phách.
*Hào quang vạn trượng, kinh động thiên hạ giang hồ.
*Nhưng trong bóng tối, một bóng ma đang lặng lẽ chờ đợi.
*Và khi ánh sáng tắt, bóng ma sẽ lên ngôi.
**Hết chương 59.
**
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập