Đoàn người nhỏ bé của Hoa Sơn rời khỏi núi từ sáng sớm, khi sương mù còn giăng kín lối.
Thanh Hoà đi đầu, bước chân tuy ngắn nhưng kiên định.
Sau lưng hắn, ba sư huynh vừa đi vừa ngoái nhìn về phía đỉnh núi, nơi bóng Trưởng Lão Vô Căn đã khuất hẳn sau những tầng mây.
"Thanh Hoà sư đệ, "
Thạch Đại Tráng cất giọng ồm ồm, phá tan bầu không khí trầm mặc,
"chúng ta đi đâu trước vậy?"
Thanh Hoà không quay lại, giọng nói vang lên rõ ràng:
"Thị trấn Thanh Khê.
Đó là nơi phồn hoa nhất vùng này, có bến đò ngang, có chợ phiên, có tửu lầu.
Nơi đó dễ nghe ngóng tin tức nhất."
"Tin tức gì cơ?"
Lý Tiểu Ngưu tò mò.
"Tin tức về giang hồ, về những cuộc tỉ thí, về những nhân tài, và quan trọng nhất.
.."
Thanh Hoà dừng lại, quay người nhìn ba gương mặt đang chăm chú,
".
về những việc cần người hành hiệp trượng nghĩa.
"Ba người nhìn nhau, vẻ mặt mơ hồ.
"Hành hiệp trượng nghĩa?
Làm như trong mấy câu chuyện Trưởng Lão kể ấy hả sư đệ?"
Triệu Tam Cẩu hỏi, mắt sáng lên.
"Chính xác!"
Thanh Hoà gật đầu.
"Nhưng không phải chỉ để nghe cho vui.
Hành hiệp trượng nghĩa là cách nhanh nhất để xây dựng danh tiếng.
Một Hoa Sơn giúp đỡ bá tánh, trừ gian diệt bạo, sẽ được lòng dân, được người đời ca tụng.
Danh tiếng đó sẽ thu hút nhân tài, sẽ mở ra cơ hội.
"Thạch Đại Tráng nghe vậy, ngực ưỡn lên đầy tự hào:
"Vậy là chúng ta sắp trở thành đại hiệp rồi sao?
Được người đời kính trọng?
Được các cô nương ngưỡng mộ?"
"Suỵt!"
Lý Tiểu Ngưu bịt miệng hắn.
"Nói nhỏ thôi, người ta cười cho!
"Thanh Hoà phì cười.
Ba con người này, mới nghe đến hành hiệp đã mơ mộng viển vông.
Nhưng chính sự ngây thơ đó lại đáng quý.
"Đại Tráng sư huynh nói đúng, nhưng cũng chưa đúng.
Hành hiệp không phải để được ngưỡng mộ, mà là để làm điều đúng đắn.
Nhưng nếu làm điều đúng đắn mà được ngưỡng mộ, thì cũng tốt thôi.
Đi nào!
"Thị trấn Thanh Khê hiện ra trước mắt bốn người như một bức tranh sống động.
Những dãy phố dài với mái ngói đỏ tươi, những cửa hiệu san sát bày bán đủ loại hàng hóa, tiếng rao hàng lanh lảnh, tiếng cười nói rộn ràng.
Bến đò ngang tấp nập thuyền bè, mùi thơm từ các quán ăn tỏa ra ngào ngạt.
Ba sư huynh của Thanh Hoà đứng ngây người như kẻ quê mùa lần đầu ra tỉnh.
Thạch Đại Tráng há hốc mồm nhìn những gánh hàng rong bán bánh bao nóng hổi, nước dãi suýt chảy ra.
Lý Tiểu Ngưu thì mắt đảo liên hồi, ghi nhớ từng con đường, từng ngõ ngách.
Triệu Tam Cẩu trầm ngâm hơn, nhưng ánh mắt cũng không giấu được vẻ ngỡ ngàng.
Thanh Hoà nhìn ba người, thở dài.
"Đi thôi, tìm tửu lầu trước đã.
Vừa ăn cơm vừa nghe ngóng tin tức.
"Họ chọn một tửu lầu tên
"Phong Trần Khách"
nằm ở góc chợ, nơi có thể quan sát được cả dòng người qua lại.
Bốn người ngồi vào bàn cạnh cửa sổ, gọi mấy món đơn giản.
Thạch Đại Tráng ăn như hổ đói, khiến chủ quán phải ngoái nhìn mấy lần.
Đang ăn, bỗng từ ngoài đường vọng vào tiếng ồn ào, tiếng khóc lóc thảm thiết.
Thanh Hoà đặt đũa xuống, nhìn ra ngoài.
Một toán người khoảng chục tên, dẫn đầu là một gã mặt mày hung ác, đang xông vào một cửa hiệu nhỏ bên đường.
Tiếng người đàn ông già yếu khóc lóc van xin, tiếng phụ nữ trẻ gào thét thảm thiết.
"Cút ra!
Con bé này hôm nay theo ta về làm vợ bé, không thì trả nợ!"
Gã hung ác quát.
"Đại gia ơi, tôi chỉ thiếu có năm lượng, sao lại.
giọng người già yếu ớt.
"Năm lượng?
Cả vốn lẫn lãi bây giờ là năm mươi lượng!
Không trả được thì lấy con gái!
"Bốn người Hoa Sơn nhìn nhau.
Thạch Đại Tráng đứng phắt dậy:
"Sư đệ, để ta ra.
"Khoan đã!"
Thanh Hoà giơ tay ngăn lại.
Ánh mắt hắn lóe lên tia tinh ranh.
"Các huynh ngồi yên, để ta xử lý.
Nhưng nhớ, khi ta ra hiệu, các huynh hãy làm theo.
"Nói rồi, hắn đứng dậy, bước ra ngoài với dáng vẻ thong dong, tay vẫn cầm chiếc bánh bao ăn dở.
Ba sư huynh nhìn nhau, không hiểu gì nhưng vẫn ngồi im.
Thanh Hoà đến gần đám đông đang vây xem.
Hắn cất giọng non nớt nhưng đủ to:
"Ồ, có chuyện gì vậy?
Sao mọi người đông thế?"
Gã hung ác quay lại, thấy một đứa trẻ thì cười khẩy:
"Trẻ ranh, tránh ra chỗ khác!
Không thì tao cho ăn đòn!
"Thanh Hoà không hề sợ hãi, ngược lại còn mỉm cười:
"Đại gia, tôi thấy đại gia oai phong lẫm liệt, chắc hẳn là người có uy tín trong vùng.
Nhưng mà, đường đường là nam tử hán, sao lại đi hành hạ một ông già và định cướp con gái người ta giữa ban ngày ban mặt thế này?
Không sợ thiên hạ cười chê sao?"
Đám đông xôn xao.
Gã hung ác tái mặt, rồi đỏ gay vì tức.
"Thằng nhãi con láo toét!
Mày biết tao là ai không?
Tao là Lý Bá Thông, chủ tiệm cầm đồ lớn nhất vùng này!
Thằng già này thiếu nợ tao, tao đòi nợ là chuyện chính đáng!"
"Thiếu nợ thì phải trả, đúng rồi."
Thanh Hoà gật gù.
"Nhưng tôi nghe đại gia nói, vay năm lượng thành năm mươi lượng.
Lãi suất cao quá nhỉ?
Tôi tính thử xem.
Hắn nhẩm tính một hồi rồi lắc đầu.
"Cao quá, cao quá!
Đại gia làm ăn thế này thì thương gia khác chết hết còn gì?"
Lý Bá Thông cười khẩy:
"Luật là tao đặt!
Mày cãi được à?
Có tiền thì trả, không thì cút!"
"Ồ, thì ra là vậy."
Thanh Hoà thở dài, rồi bỗng nhiên lớn tiếng:
"Các sư huynh!
Ra đây cho đại gia biết mặt!
"Ba bóng người từ tửu lầu lao ra.
Thạch Đại Tráng vạm vỡ như tượng đồng, Lý Tiểu Ngưu nhanh nhẹn, Triệu Tam Cẩu mặt lạnh như tiền.
Cả ba đứng sau lưng Thanh Hoà, tạo thành một bức tường thành nhỏ nhưng vững chãi.
Đám đông ồ lên.
Lý Bá Thông và đám tay sai lùi lại mấy bước.
Gã nhìn bốn người từ đầu đến chân, nhận ra y phục đơn sơ nhưng khí chất khác thường, nhất là Thạch Đại Tráng với thân hình cao lớn.
"Các.
các ngươi là ai?"
Gã hỏi, giọng run run.
Thanh Hoà khoanh tay trước ngực, ngẩng cao đầu:
"Chúng ta là đệ tử Hoa Sơn!
Hôm nay đi ngang qua đây, thấy chuyện bất bình chẳng tha!
Đại gia, ông già này thiếu ông bao nhiêu, tôi trả!
Nhưng chỉ trả đúng năm lượng thôi, không phải năm mươi!"
"Ngươi.
Lý Bá Thông tức nghẹn, nhưng nhìn Thạch Đại Tráng đang nắm chặt tay, hắn không dám manh động.
"Được, được!
Các ngươi chờ đấy!
Tao sẽ nhớ mặt!
"Gã vung tay, cùng đám tay sai rút lui trong tiếng cười chế nhạo của đám đông.
Thanh Hoà lấy từ trong túi ra năm lượng bạc, đưa cho ông già.
"Cụ cầm lấy mà trả nợ.
Sau này vay mượn phải cẩn thận, đừng vay của mấy tên cho vay nặng lãi nữa.
"Ông già run run nhận bạc, quỳ xuống lạy tạ.
Cô gái trẻ cũng khóc theo, miệng không ngừng cảm ơn.
Đám đông vỗ tay tán thưởng.
Ba sư huynh của Thanh Hoà đứng đó, lần đầu tiên trong đời cảm thấy lồng ngực mình nở ra một cảm giác lạ lùng.
Đó là niềm tự hào, là sự thỏa mãn khi làm điều tốt, khi được người đời nhìn bằng ánh mắt kính trọng.
"Đi thôi, các sư huynh."
Thanh Hoà khẽ nói.
"Chúng ta còn nhiều việc phải làm.
"Tối đó tại lữ điếm
Bốn người thuê một phòng lớn tại lữ điếm
"Lai Phượng"
Sau bữa tối, Thanh Hoà gọi ba sư huynh lại, bắt đầu bài học đầu tiên.
"Các huynh thấy chưa?
Hôm nay chúng ta đã làm một việc nghĩa.
Việc đó không khó, nhưng cần dũng khí và một chút khôn khéo.
Đại Tráng sư huynh, nếu hôm nay huynh xông ra đánh nhau, chuyện sẽ thế nào?"
Thạch Đại Tráng gãi đầu:
"Thì.
thì đánh thắng bọn chúng?"
"Đánh thắng thì sao?
Rồi sau đó?"
Thanh Hoà hỏi tiếp.
"Ông cụ vẫn còn nợ, chúng ta đi rồi bọn chúng quay lại trả thù.
Càng làm hại người ta thêm.
"Thạch Đại Tráng ngớ người ra.
Lý Tiểu Ngưu gật gù:
"Ra là vậy.
Sư đệ dùng lẽ phải để đối phó, lại trả tiền đúng hạn, vừa giải quyết được nợ nần, vừa không để lại hậu họa."
Thanh Hoà khen.
"Tiểu Ngưu sư huynh nắm được vấn đề rồi đấy.
Hành hiệp trượng nghĩa không chỉ là đánh nhau, mà còn là dùng trí tuệ để giải quyết mâu thuẫn, để bảo vệ người yếu thế một cách bền vững.
"Triệu Tam Cẩu trầm ngâm:
"Sư đệ, nhưng nếu bọn chúng không sợ, cứ liều mạng xông vào thì sao?"
Thanh Hoà mỉm cười, trong mắt ánh lên tia sáng:
"Thì lúc đó, chúng ta mới dùng đến nắm đấm.
Nhưng phải đánh cho bọn chúng sợ, đánh cho bọn chúng không dám quay lại.
Đó mới là hành hiệp đúng nghĩa.
"Hắn đứng dậy, bước ra cửa sổ nhìn ra phố xá đã lên đèn.
"Ngày mai, chúng ta sẽ tìm hiểu thêm về thế lực của tên Lý Bá Thông này.
Hắn làm ăn thế nào, có quan hệ ra sao, sau lưng là ai.
Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.
"Ba sư huynh nhìn Thanh Hoà với ánh mắt ngưỡng mộ.
Một đứa trẻ mười hai tuổi, mà sao suy nghĩ sâu xa hơn cả người lớn?
Đêm đó, cả ba ngủ say, nhưng Thanh Hoà vẫn thức.
Hắn nhìn ra ngoài trời sao, lòng tràn đầy suy tư.
Ba trăm năm trước, hắn cũng từng hành hiệp như thế, nhưng với võ công cái thế, với danh vọng lẫy lừng.
Giờ đây, hắn chỉ là một đứa trẻ, với ba người đồng hành ngốc nghếch nhưng chân thành.
Con đường phía trước còn dài, nhưng hắn tin, với trí tuệ và kinh nghiệm của mình, với tấm lòng của ba sư huynh, họ sẽ làm nên chuyện.
Những ngày tiếp theo
Tin đồn về bốn đệ tử Hoa Sơn hành hiệp trượng nghĩa bắt đầu lan truyền khắp thị trấn Thanh Khê.
Những người nghèo khó, những người bị ức hiếp bắt đầu tìm đến họ, nhờ giúp đỡ.
Có một bà lão bị con trai bỏ rơi, đói khát không có gì ăn.
Thạch Đại Tráng cõng bà lão về lữ điếm, chia cơm cho bà.
Có một đứa trẻ mồ côi bị bọn côn đồ bắt nạt, Lý Tiểu Ngưu lao ra bảo vệ, dùng sự nhanh nhẹn của mình đánh cho bọn chúng tơi bời.
Có một người bán hàng rong bị chủ đất chiếm mất chỗ ngồi, Triệu Tam Cẩu dùng lời lẽ khôn khéo thuyết phục chủ đất trả lại công bằng.
Và Thanh Hoà, đứng sau tất cả, chỉ đạo, hướng dẫn, và thỉnh thoảng lại tung ra những câu nói đầy triết lý khiến người nghe phải suy ngẫm.
"Người hành hiệp không cần được trả ơn, chỉ cần thấy người khác vui là đủ."
"Đánh kẻ ác không khó, khó là làm cho kẻ ác không còn muốn làm ác nữa."
"Tiền bạc có thể hết, nhưng ân nghĩa còn mãi.
"Những câu nói đó, cùng với những hành động thiết thực, đã xây dựng nên danh tiếng cho bốn người.
Dân chúng trong vùng bắt đầu gọi họ là
"Tứ Đại Hiệp Hoa Sơn"
– bốn vị hành hiệp trượng nghĩa, tuy trẻ tuổi nhưng tấm lòng cao cả.
Một tháng sau
Một buổi chiều, khi bốn người đang ngồi uống trà trước lữ điếm, một người đàn ông trung niên ăn mặc sang trọng đến gần, chắp tay thi lễ.
"Các vị chính là Tứ Đại Hiệp Hoa Sơn phải không?"
Thanh Hoà đứng dậy đáp lễ:
"Xin hỏi quý khách là?"
"Tôi là Trần Văn Khang, chủ tiệm tơ lụa lớn nhất phố.
Tôi có một chuyện muốn nhờ các vị giúp đỡ.
"Thanh Hoà mời ông ngồi xuống.
Ông Trần kể:
"Con gái tôi năm nay mười sáu tuổi, bị một tên ác bá trong vùng dòm ngó.
Hắn là con trai của Tri phủ, có thế lực lớn.
Hắn đã sai người đến dọa dẫm, bắt tôi phải gả con gái cho hắn.
Tôi biết hắn nổi tiếng ăn chơi trác táng, đã bỏ rơi bao cô gái.
Tôi không muốn con mình khổ sở.
Nhưng tôi chỉ là thương nhân, làm sao chống lại quan phủ?
Nghe danh các vị hành hiệp trượng nghĩa, tôi mạo muội đến nhờ.
"Ba sư huynh nhìn Thanh Hoà.
Đây không còn là chuyện nhỏ như mấy lần trước.
Đây là đụng đến quan phủ, đến thế lực lớn.
Thanh Hoà trầm ngâm một lát, rồi hỏi:
"Tên đó là ai?
Làm gì?
Có những thói hư tật xấu gì?"
"Hắn tên là Nguyễn Hữu Lợi, con trai Tri phủ Nguyễn Văn Thành.
Hắn nổi tiếng háo sắc, thích rượu chè, cờ bạc.
Nghe đâu hắn còn có một sở thích kỳ lạ là sưu tầm đồ cổ, nhất là những món đồ quý hiếm.
Nhưng mà.
Ông hạ giọng,
"hắn thường dùng uy quyền của cha để ép người ta bán rẻ, thậm chí cướp đoạt.
"Thanh Hoà nghe xong, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười khó đoán.
Đồ cổ?
Uy quyền?
Ép người?
Hắn nhớ lại những ngày tháng xa xưa, khi hắn còn là Thanh Hoà Đại Tiên, từng đối phó với biết bao kẻ như thế này.
"Ông Trần, "
hắn nói,
"ông hãy về nhà, cứ làm như bình thường.
Đừng từ chối thẳng thừng, cũng đừng đồng ý.
Cứ kéo dài thời gian, nói rằng cần suy nghĩ, cần xem ngày tốt.
Khoảng ba ngày nữa, tôi sẽ có cách.
"Ông Trần mừng rỡ, cảm tạ rối rít rồi lui về.
Khi ông đi khuất, ba sư huynh vây quanh Thanh Hoà.
"Sư đệ, làm sao đây?
Đụng đến quan phủ, chúng ta làm gì được?"
Lý Tiểu Ngưu lo lắng.
Thanh Hoà cười bí hiểm:
"Các huynh cứ yên tâm.
Ta có cách.
Mà cách này.
rất hợp với 'tài năng' của chúng ta."
"Cách gì vậy?"
Ba người đồng thanh hỏi.
Thanh Hoà nhìn ra ngoài phố, nơi những ánh đèn lồng bắt đầu thắp sáng, giọng nói đầy ẩn ý:
"Chúng ta sẽ dùng đồ cổ để đối phó với tên thích đồ cổ.
Mà nói đến đồ cổ, trên đời này, có ai 'cổ' hơn ta không?"
Ba sư huynh nhìn nhau, không hiểu gì.
Nhưng nhìn nụ cười đầy tự tin của sư đệ, họ cũng yên tâm phần nào.
Dù sao thì, đến giờ, mọi kế hoạch của Thanh Hoà đều thành công.
Và thế là, Tứ Đại Hiệp Hoa Sơn lại bắt đầu một cuộc phiêu lưu mới, với một kế hoạch táo bạo,
"mặt dày"
hơn bao giờ hết, nhưng cũng đầy tính nhân văn và công lý.
Lời của tác giả Đông Phương Trường Phàm:
Tứ Đại Hiệp Hoa Sơn – cái tên nghe oai hùng quá phải không các bạn?
Nhưng thực chất, đó chỉ là bốn con người:
một đứa trẻ mười hai tuổi với tâm hồn ba trăm năm, ba gã đồ đệ ngốc nghếch nhưng chân thành.
Họ không có võ công cái thế, không có tiền bạc rủng rỉnh, không có thế lực hậu thuẫn.
Thứ họ có chỉ là tấm lòng và trí tuệ của một người từng trải.
Nhưng chính những thứ tưởng chừng nhỏ bé đó lại là vũ khí lợi hại nhất.
Vì trong thế giới đầy toan tính và bất công này, tấm lòng chân thành và trí tuệ sáng suốt vẫn luôn là điều quý giá nhất.
Hẹn các bạn ở chương tiếp theo, khi Tứ Đại Hiệp đối mặt với một thử thách thực sự, đụng độ với quan phủ và những thế lực đen tối!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập