Chương 7: Lý Bá Thông đòi nợ, Bốn người đòi nợ ngược hắn

Ánh nắng ban mai len lỏi qua những tán bàng già, chiếu xuống con phố chính của thị trấn Thanh Khê những vệt sáng lốm đốm.

Bốn người Hoa Sơn đang ngồi trong quán trà

"Tâm Hương"

, thưởng thức tách trà sen thơm ngát cùng mấy chiếc bánh xu xê nóng hổi.

Ba ngày trôi qua từ sau vụ việc ở tiệm cầm đồ, cuộc sống của họ êm đềm hơn nhiều so với tưởng tượng.

Thạch Đại Tráng vừa nhồm nhoàm nhai bánh vừa xuýt xoa:

"Ngon quá!

Ở trên núi có bao giờ được ăn thứ này đâu.

Thanh Hoà sư đệ, hay là chúng ta ở lại đây luôn đi?"

Thanh Hoà nhấp một ngụm trà, thản nhiên đáp:

"Được thôi, nếu huynh muốn làm bảo tiêu suốt đời cho mấy gã như Lý Bá Thông.

"Lý Tiểu Ngưu cười khúc khích:

"Đại Tráng, huynh đừng có mơ mộng nữa.

Chúng ta xuống núi để làm đại sự, không phải để ăn bánh xu xê.

"Triệu Tam Cẩu vẫn im lặng, mắt liếc ra ngoài phố.

Bỗng hắn khựng lại, giọng trầm xuống:

"Có biến rồi.

"Mọi người nhìn theo hướng mắt hắn.

Một toán người đông đúc đang tiến về phía quán trà, dẫn đầu chính là Lý Bá Thông với khuôn mặt hầm hầm sát khí.

Phía sau hắn là ít nhất hai chục tên tay sai, tay cầm gậy gộc, dao phay, trông rất hung hãn.

Đám đông đi đến đâu, người dân tản ra đến đó, ai nấy đều sợ hãi lẩn tránh.

"Cuối cùng cũng đến."

Thanh Hoà khẽ mỉm cười, đặt tách trà xuống bàn.

"Các sư huynh, chuẩn bị tinh thần đi.

Hôm nay sẽ là một ngày thú vị đấy.

"Thạch Đại Tráng nuốt vội miếng bánh cuối cùng, đứng phắt dậy, hai tay nắm chặt.

Lý Tiểu Ngưu và Triệu Tam Cẩu cũng đứng dậy, kéo ghế ra sau, tạo thành một hàng ngang trước mặt Thanh Hoà.

Không khí trong quán trà bỗng chốc căng thẳng đến nghẹt thở.

Ông chủ quán vội vàng chạy ra sau, khách khứa cũng lũ lượt bỏ chạy.

Lý Bá Thông dừng lại trước quán, cười khẩy:

"A ha!

Bốn tên lừa đảo Hoa Sơn vẫn còn ở đây à?

Tưởng các ngươi đã chuồn từ đời nào rồi chứ!

"Thanh Hoà thong thả đứng dậy, bước ra trước mặt ba sư huynh, ngước nhìn Lý Bá Thông với ánh mắt điềm nhiên:

"Lý đại gia, sáng sớm đã dẫn nhiều người đến thế này, chẳng lẽ muốn mời chúng tôi ăn sáng?

Ngại quá, chúng tôi vừa dùng xong rồi.

"Lý Bá Thông tức nghẹn, mặt đỏ gay:

"Thằng nhãi con láo toét!

Hôm nay tao đến để đòi nợ!

Mày tưởng trả năm lượng là xong à?

Tao nói cho mày biết, lão già đó vay tao năm lượng, nhưng đã quá hạn ba tháng, tiền lãi bây giờ là năm mươi lượng!

Mày trả năm lượng, còn bốn mươi lăm lượng nữa đâu?"

Thanh Hoà nhướn mày:

"Ồ, ra là vậy.

Nhưng tôi nhớ hôm đó đại gia nói, vay năm lượng thành năm mươi lượng, tức là tiền lãi là bốn mươi lăm lượng.

Mà lão già đó vay có ba tháng, tính ra lãi suất mỗi tháng.

để tôi tính.

.."

Hắn nhẩm tính một hồi, rồi tròn mắt:

"Chà, mỗi tháng những ba trăm phần trăm!

Lý đại gia, đại gia làm ăn kiểu này thì giàu to rồi nhỉ?"

Đám đông tụ tập xung quanh bật cười, nhưng rồi lại im bặt khi thấy ánh mắt hung tợn của Lý Bá Thông.

"Thằng nhỏ!

Mày đừng có xạo với tao!

Ở đây, tao là luật!

Tao nói năm mươi lượng là năm mươi lượng!"

Lý Bá Thông gầm lên.

"Được, được."

Thanh Hoà xua tay, vẻ mặt vẫn thản nhiên.

"Đại gia nói năm mươi lượng, vậy là năm mươi lượng.

Nhưng mà.

.."

Hắn đưa mắt nhìn quanh, giọng nói bỗng cao lên:

"Thưa các vị hương thân phụ lão ở đây, tôi xin hỏi một câu.

Ở thị trấn Thanh Khê này, việc cho vay nặng lãi có được phép không?

Hay là có quan phủ nào cho phép dân chúng tự ý đặt ra luật lệ để bóc lột kẻ nghèo khó?"

Đám đông xôn xao.

Mấy người già lắc đầu, mấy người trẻ thì thì thầm với nhau.

Lý Bá Thông tái mặt.

Hắn tuy ngang ngược, nhưng cũng không dám công khai thách thức quan phủ.

"Chuyện.

chuyện cho vay là chuyện làm ăn riêng tư!

Quan phủ không xen vào!"

Hắn cố chống chế.

"Ồ, vậy à?"

Thanh Hoà cười nhạt.

"Vậy chúng ta cứ làm theo 'luật riêng tư' của đại gia nhé.

Đại gia bảo năm mươi lượng, vậy là năm mươi lượng.

Nhưng mà.

.."

Hắn dừng lại, mắt sáng lên một cách kỳ lạ.

"Nếu đại gia đã thích dùng luật riêng, thì chúng tôi cũng xin phép được dùng luật riêng của Hoa Sơn chúng tôi.

"Hắn quay sang Thạch Đại Tráng:

"Đại Tráng sư huynh, lấy sổ sách ra.

"Thạch Đại Tráng ngớ người:

"Sổ.

sổ sách gì cơ?

Chúng ta có sổ sách gì đâu?"

Thanh Hoà trừng mắt:

"Sổ nợ của Lý đại gia chứ còn gì!

Huynh quên rồi à?

Hôm qua ta bảo huynh ghi chép lại đấy!

"Thạch Đại Tráng vẫn ngơ ngác, nhưng thấy ánh mắt của Thanh Hoà, hắn vờ như nhớ ra, móc trong người ra một cuốn sổ nhỏ đã ố vàng (thực ra là cuốn sổ hắn dùng để ghi chép chi tiêu mấy ngày nay)

, đưa cho Thanh Hoà.

Thanh Hoà cầm cuốn sổ, giở ra đọc với giọng trang trọng:

"Theo ghi chép của Hoa Sơn chúng tôi, Lý Bá Thông, chủ tiệm cầm đồ tại thị trấn Thanh Khê, có một khoản nợ với Hoa Sơn từ ba trăm năm trước.

"Cả đám đông ồ lên.

Lý Bá Thông trợn mắt:

"Ngươi.

ngươi điên rồi sao?

Ba trăm năm trước?

Lúc đó cha ông tao còn chưa ra đời!"

"Đúng vậy!"

Thanh Hoà gật đầu, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

"Chính vì vậy mới gọi là nợ xưa.

Để tôi đọc cho đại gia nghe nhé:

'Năm Ất Dậu, niên hiệu Đại Minh thứ mười ba, Lý Thái Tổ – tổ tiên đời thứ bảy của Lý Bá Thông – có vay của Hoa Sơn mười lượng vàng để kinh doanh.

Cam kết mỗi năm trả lãi một phần mười, gốc và lãi sẽ trả đủ sau mười năm.

Nhưng sau đó, Lý gia thất bại trong kinh doanh, bỏ trốn khỏi thị trấn, món nợ vẫn chưa được trả.

'"Lý Bá Thông há hốc mồm.

Đám đông thì thầm, có người bật cười, có người trố mắt.

Thạch Đại Tráng, Lý Tiểu Ngưu và Triệu Tam Cẩu đứng đằng sau, cố nín cười đến nỗi mặt mày đỏ gay.

"Mười lượng vàng, lãi suất một phần mười mỗi năm.

Tính từ năm Ất Dậu đến nay, tròn ba trăm năm."

Thanh Hoà nhẩm tính, ngón tay lướt trên cuốn sổ.

"Tiền lãi mỗi năm là một lượng vàng, ba trăm năm là ba trăm lượng vàng.

Cộng với tiền gốc mười lượng, tổng cộng là ba trăm mười lượng vàng.

Quy ra bạc, theo tỷ giá hiện nay, một lượng vàng bằng mười lượng bạc, tổng cộng là.

.."

Hắn dừng lại, ngước nhìn Lý Bá Thông với nụ cười rạng rỡ:

".

ba nghìn một trăm lượng bạc!

"Lý Bá Thông đứng như trời trồng.

Mặt hắn tái mét, rồi đỏ gay, rồi tím tái.

Đám tay sai đằng sau cũng ngớ người, không biết phải làm gì.

"Ngươi.

ngươi.

.."

Lý Bá Thông lắp bắp.

"Ngươi vu khống!

Chuyện ba trăm năm trước làm sao mà biết được!"

"Vu khống?"

Thanh Hoà nhướn mày, vẻ mặt đầy ngây thơ.

"Đại gia vừa nói, ở đây đại gia là luật, đại gia thích dùng luật riêng.

Vậy chúng tôi cũng dùng luật riêng của Hoa Sơn thôi.

Mà theo luật Hoa Sơn, hễ có sổ sách ghi chép là có nợ.

Đại gia có sổ sách ghi nợ của ông lão kia, chúng tôi có sổ sách ghi nợ của tổ tiên đại gia.

Công bằng chưa?"

Đám đông cười ồ lên, lần này không ai nín được nữa.

Ngay cả mấy tên tay sai cũng phải bụm miệng.

Lý Bá Thông tức đến run người, hắn hét lên:

"Đánh!

Đánh chết bọn chúng cho tao!

"Đám tay sai nhất thời xông lên.

Nhưng Thanh Hoà đã ra hiệu từ trước.

Thạch Đại Tráng lao ra như một quả núi nhỏ, tay không đỡ gậy, chân đá ngã liền ba tên.

Lý Tiểu Ngưu nhanh như cắt, luồn lách giữa đám đông, đấm vào mặt tên này, đạp vào bụng tên kia.

Triệu Tam Cẩu thì đứng cạnh Thanh Hoà, tay cầm một chiếc ghế, sẵn sàng che chắn.

Trận hỗn chiến diễn ra chưa đầy năm phút.

Hai chục tên tay sai nằm la liệt dưới đất, rên rỉ thảm thiết.

Thạch Đại Tráng chỉ bị vài vết xước nhỏ, Lý Tiểu Ngưu thì vẫn còn thở hồng hộc nhưng mặt mày hớn hở.

Đây là lần đầu tiên họ đánh nhau thực sự, và chiến thắng!

Lý Bá Thông lùi lại, mặt cắt không còn giọt máu.

Hắn nhìn đám tay sai nằm la liệt, nhìn ba người Hoa Sơn đang đứng chắn trước mặt Thanh Hoà, rồi nhìn Thanh Hoà với đôi mắt sáng quắc đang mỉm cười.

"Lý đại gia, "

Thanh Hoà cất tiếng, giọng vẫn điềm nhiên.

"Đại gia còn muốn đòi nợ nữa không?

Hay là chúng ta thanh toán món nợ ba trăm năm trước đã?"

Lý Bá Thông nuốt nước bọt, lắp bắp:

"Tao.

tao.

.."

"Hay là thế này, "

Thanh Hoà tiếp lời, giọng trở nên hoà nhã hơn.

"Tôi biết đại gia là người làm ăn, ai cũng muốn kiếm lời.

Nhưng làm ăn cũng phải có chừng mực, có lương tâm.

Bóc lột người nghèo quá đáng, trời đất không dung, dân chúng oán thán.

Đến lúc mất hết nhân tâm, thì tiền bạc cũng chẳng để làm gì.

"Lý Bá Thông im lặng, mặt mày tối sầm.

"Nợ của ông lão hôm đó, chúng tôi đã trả năm lượng.

Đại gia coi như xóa nợ cho ông ấy đi.

Còn món nợ ba trăm năm của tổ tiên đại gia.

.."

Thanh Hoà cầm cuốn sổ lên, xé toạc làm đôi.

".

tôi xóa cho đại gia.

Coi như huề.

"Đám đông ồ lên kinh ngạc.

Lý Bá Thông trố mắt nhìn, không tin nổi.

"Nhưng mà, "

Thanh Hoà nhìn thẳng vào mắt hắn, ánh mắt bỗng trở nên sắc lạnh,

"từ nay về sau, nếu đại gia còn cho vay nặng lãi, còn ức hiếp dân lành, thì không chỉ có món nợ ba trăm năm đâu.

Sẽ còn nợ khác, lớn hơn nhiều.

Đại gia hiểu không?"

Lý Bá Thông run lên.

Trước ánh mắt đó, hắn cảm thấy như mình đang đối diện với một sinh vật không phải con người, một thứ gì đó vừa cổ xưa vừa đáng sợ.

Hắn gật đầu lia lịa:

"Hiểu.

hiểu rồi ạ!

Tôi xin hứa từ nay sẽ làm ăn đàng hoàng, không dám tái phạm!"

"Tốt."

Thanh Hoà gật đầu, ánh mắt trở lại hiền lành như trẻ thơ.

"Đại Tráng sư huynh, dìu mấy vị này đứng dậy, mời họ vào quán uống chén trà giải khát.

Dù sao cũng là người một thị trấn, gặp nhau còn nhiều lần.

"Thạch Đại Tráng ngớ người, nhưng rồi cũng làm theo.

Đám tay sai được đỡ dậy, vừa đau vừa ngượng, nhưng cũng cảm kích trước thái độ của bốn người.

Lý Bá Thông cúi đầu từ biệt, dẫn đám tay sai rút lui trong tiếng vỗ tay tán thưởng của dân chúng.

Khi mọi người đã tản đi hết, ba sư huynh vây quanh Thanh Hoà, mặt mày hớn hở.

Thạch Đại Tráng ôm chầm lấy hắn:

"Sư đệ!

Tuyệt quá!

Đệ làm sao mà nghĩ ra cái trò nợ ba trăm năm hay vậy?"

Thanh Hoà cười, gỡ tay hắn ra:

"Đơn giản thôi.

Hắn dùng sổ sách giả để đòi nợ, ta cũng dùng sổ sách giả để đòi ngược.

Hắn có hai chục tay sai, ta có ba sư huynh.

Hắn dùng vũ lực, ta dùng trí tuệ.

Cuối cùng, ta cho hắn một lối thoát, hắn sẽ nhớ ơn mà không dám quấy rối nữa.

"Lý Tiểu Ngưu trầm trồ:

"Sư đệ đúng là cao!

Vừa giải quyết được chuyện, vừa thu phục được lòng người.

Sau vụ này, chắc chắn Lý Bá Thông không dám làm bậy nữa.

"Triệu Tam Cẩu gật gù:

"Không chỉ vậy, dân chúng trong vùng sẽ càng kính trọng chúng ta hơn.

Danh tiếng của Tứ Đại Hiệp Hoa Sơn lại được củng cố.

"Thanh Hoà nhìn ba sư huynh, trong lòng dâng lên một niềm vui ấm áp.

Ba con người này, tuy ngốc nghếch, nhưng mỗi ngày một tiến bộ.

Họ bắt đầu hiểu được cách hành xử trên giang hồ, bắt đầu biết suy nghĩ trước khi hành động.

Đó là điều đáng quý nhất.

"Đi thôi, "

hắn nói.

"Về lữ điếm nghỉ ngơi.

Ngày mai chúng ta còn phải gặp ông Trần, lo chuyện của con gái ông ấy.

Tên Nguyễn Hữu Lợi kia còn khó nhằn hơn Lý Bá Thông nhiều.

"Bốn người khoác vai nhau, bước đi trong ánh nắng chiều tà.

Phía sau họ, thị trấn Thanh Khê vẫn nhộn nhịp, nhưng có một điều chắc chắn đã thay đổi:

từ nay, người dân nơi đây biết rằng, có bốn người Hoa Sơn sẵn sàng đứng lên bảo vệ lẽ phải, dù kẻ địch có là ai.

Và câu chuyện về

"món nợ ba trăm năm"

cũng bắt đầu được lan truyền khắp vùng, trở thành một giai thoại vừa hài hước vừa thâm thúy, nhắc nhở mọi người rằng:

ở đời, gieo gió thì gặp bão, ở hiền thì gặp lành.

***Lời của tác giả Đông Phương Trường Phàm:

***

*Đọc xong chương này, chắc hẳn các bạn cũng phải bật cười trước màn

"đòi nợ ngược"

của Thanh Hoà.

Đúng là với một người đã sống ba trăm năm, thì chuyện

"nợ xưa"

quả thực là vũ khí lợi hại!

*Nhưng sâu xa hơn, tôi muốn gửi gắm một thông điệp:

Trong cuộc sống, có những kẻ ỷ thế ỷ quyền, tưởng rằng mình có thể làm mưa làm gió.

Nhưng nếu ta biết dùng trí tuệ, biết đoàn kết, biết đứng về lẽ phải, thì chẳng có thế lực nào là không thể đối phó.

*Và quan trọng hơn, sau khi thắng lợi, hãy biết tha thứ, biết cho kẻ thù một con đường lui.

Đó mới là cách thu phục nhân tâm bền vững nhất.

*Hẹn gặp lại các bạn ở chương sau, khi Tứ Đại Hiệp đối mặt với một thử thách thực sự – tên công tử quan phủ háo sắc và những âm mưu đen tối đằng sau!

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập