Ba ngày trôi qua từ sau trận tỉ thí lịch sử ở tửu lầu Vọng Giang Lâu.
Tiếng tăm Tứ Đại Hiệp Hoa Sơn vang dội khắp vùng, người người nhắc đến bốn vị ân nhân đã dùng tài trí đánh bại công tử quan phủ, cứu cô gái nhà họ Trần khỏi cảnh lầm than.
Nhưng ở phủ Tri phủ, không khí lại hoàn toàn khác.
Nguyễn Hữu Lợi ngồi trong thư phòng, mặt mày cau có, tay siết chặt tách trà đến nỗi suýt vỡ.
Hai tên tâm phúc đứng hầu hai bên, run như cầy sấy.
"Các ngươi nói xem, bây giờ ta phải làm thế nào?"
Hắn gằn giọng.
"Cả thị trấn đang cười vào mặt ta!
Một thằng nhóc ranh đánh cờ thắng ta, còn bắt ta viết cam kết trước mặt bao nhiêu người!
"Tên tâm phúc mặt mụn thưa:
"Đại nhân, hay là.
chúng ta cho người bắt bọn chúng lại, đánh cho một trận rồi tống cổ khỏi thị trấn?"
"Ngốc!"
Nguyễn Hữu Lợi quát.
"Bây giờ bọn chúng đang được dân chúng ủng hộ.
Động vào chúng là động vào lòng dân.
Cha ta mà biết, chắc chắn sẽ trách ta gây rắc rối.
"Tên còn lại, mặt trắng bệch như ma, nói:
"Đại nhân, tôi có một kế.
Bọn chúng chỉ là bốn tên ăn mày từ trên núi xuống.
Chúng ta cứ phái người theo dõi, chờ cơ hội chúng sơ hở, lúc đó ra tay.
"Nguyễn Hữu Lợi gật gù:
"Kế này cũng được.
Cho người theo dõi chúng, hễ thấy chúng đi vào chỗ vắng là ra tay ngay.
Nhưng nhớ, phải kín đáo, không để lại dấu vết.
"Dạ.
—
Sáng hôm sau, bốn người Hoa Sơn rời lữ điếm, định đi thăm ông Trần và cô con gái vừa được cứu.
Đi được nửa đường, Thanh Hoà bỗng khựng lại, khẽ nói:
"Có người theo dõi chúng ta.
"Ba sư huynh giật mình, nhưng nhờ mấy ngày qua đã được Thanh Hoà dạy bảo, họ không quay đầu lại, chỉ tiếp tục bước đi như bình thường.
"Sao đệ biết?"
Lý Tiểu Ngưu thì thầm.
"Từ lúc ra khỏi lữ điếm, ta đã thấy hai tên lảng vảng ở góc chợ.
Bây giờ chúng vẫn đi sau chúng ta, cách khoảng hai mươi trượng.
Cứ giả vờ không biết, để xem chúng định làm gì.
"Cả bốn người cứ thế đi dạo khắp thị trấn, ghé qua chợ, vào thăm ông Trần, rồi lại ra về.
Hai tên theo dõi bám theo suốt, nhưng không có cơ hội ra tay vì bốn người lúc nào cũng ở chỗ đông người.
Đến chiều, khi bốn người về lữ điếm, Thanh Hoà gọi ba sư huynh lại, thì thầm:
"Bọn chúng chắc chắn là do Nguyễn Hữu Lợi sai đến.
Hắn không cam tâm, muốn trả thù.
Chúng ta phải chủ động trước."
"Làm thế nào?"
Thạch Đại Tráng hỏi.
Thanh Hoà nheo mắt, nụ cười ranh mãnh quen thuộc lại nở trên môi:
"Chúng ta sẽ cho hắn một bài học mà hắn không thể ngờ tới.
Một bài học về.
ăn vạ.
"Ba người nhìn nhau, không hiểu gì.
"Ăn vạ là gì?"
Triệu Tam Cẩu hỏi.
"Ăn vạ là.
các huynh cứ chờ xem.
Nhưng nhớ, phải làm theo đúng những gì ta dặn.
Tuyệt đối không được cười, không được nói gì thêm.
"—
Sáng hôm sau, bốn người Hoa Sơn rời lữ điếm từ rất sớm.
Họ không đi về phía chợ hay phố xá, mà thẳng tiến về phía phủ Tri phủ – nơi ở của Nguyễn Hữu Lợi.
Trước cổng phủ, hai tên lính gác đang đứng.
Thấy bốn người ăn mặc lôi thôi lếch thếch tiến đến, chúng liền gác giáo chặn lại:
"Đứng lại!
Đây là phủ quan, ai cho phép các ngươi vào?"
Thanh Hoà bước lên, mặt mày ủ rũ, giọng nói thê thảm:
"Hai vị đại ca làm ơn cho chúng tôi gặp Nguyễn công tử.
Chúng tôi có việc hệ trọng muốn thưa."
"Hệ trọng gì?
Nói ta nghe, ta vào bẩm báo."
"Chuyện này.
chuyện này không thể nói với ai ngoài công tử được ạ."
Thanh Hoà vờ lau nước mắt.
Tên lính nhìn bốn người từ đầu đến chân, thấy toàn quần áo rách, mặt mày nhọ nhem (Thanh Hoà đã bảo ba sư huynh bôi tro bếp lên mặt cho giống ăn mày)
, liền cười khẩy:
"Lại mấy tên ăn mày đến xin tiền.
Cút đi!
Công tử nhà ta không rảnh gặp mấy kẻ như chúng bay!
"Thanh Hoà bỗng nhiên ngã lăn ra đất, hai tay ôm bụng, miệng rên rỉ thảm thiết:
"Trời ơi!
Công tử nhà các người hại tôi!
Hại tôi thảm quá!
Tôi không sống nổi nữa!
"Ba sư huynh thấy vậy, cũng lăn ra ăn vạ theo.
Thạch Đại Tráng nằm dài, tay đập đập xuống đất:
"Trời đất ơi!
Công tử ức hiếp dân lành!
Đánh cờ thua không chịu trả tiền còn sai người đuổi đánh chúng tôi!
"Lý Tiểu Ngưu khóc lóc thảm thiết:
"Chúng tôi chỉ là dân nghèo trên núi xuống, công tử nợ tiền không trả, còn bảo vệ sĩ đánh chúng tôi.
Oan ức quá!
Ai cứu chúng tôi với!
"Triệu Tam Cẩu thì tỉnh hơn, hắn không khóc lóc om sòm mà cứ ngồi thẫn thờ, mắt nhìn xa xăm, thỉnh thoảng lại thở dài sườn sượt, trông thảm hại vô cùng.
Chỉ trong chốc lát, dân chúng qua đường tụ tập đông nghịt.
Người ta xì xào bàn tán, chỉ trỏ vào cổng phủ.
"Có chuyện gì thế?"
"Nghe nói công tử quan phủ đánh cờ thua không trả tiền còn đánh người!"
"Trời ơi, giàu sang thế mà còn bần tiện vậy sao?"
Hai tên lính gác cuống quýt, không biết làm thế nào.
Một tên chạy vội vào trong báo tin.
Lát sau, Nguyễn Hữu Lợi hớt hải chạy ra.
Hắn đứng trên bậc thềm, nhìn cảnh tượng trước mắt mà tái mặt.
Bốn người Hoa Sơn nằm lăn lóc dưới đất, mặt mày nhọ nhem, quần áo lấm lem, miệng không ngừng rên rỉ.
Xung quanh là hàng trăm dân chúng đang chỉ trỏ, bàn tán.
"Các ngươi.
các ngươi làm trò gì ở đây?"
Hắn quát.
Thanh Hoà ngồi bật dậy, hai tay ôm ngực, giọng thê thảm:
"Công tử ơi!
Hôm đó đánh cờ, công tử thua bốn ván, mỗi ván một trăm lượng, tổng cộng bốn trăm lượng.
Công tử nói về lấy tiền trả, chúng tôi chờ mãi không thấy.
Đến hôm qua, công tử còn sai người theo dõi, định đánh chúng tôi.
Chúng tôi sợ quá, phải đến đây kêu oan!
"Nguyễn Hữu Lợi trợn mắt:
"Ngươi điên rồi sao?
Hôm đó rõ ràng ta thắng bốn ván đầu, chỉ thua ván cuối!
Chỉ có một ván thua, sao lại thành bốn ván?"
Thanh Hoà vờ ngạc nhiên:
"Ủa?
Công tử nói sao?
Tôi nhớ rõ là công tử thua liên tiếp bốn ván mà.
Các sư huynh, có phải vậy không?"
Ba người đồng thanh:
"Phải!
Công tử thua bốn ván liền!
"Đám đông xôn xao.
Một vài người hôm đó có mặt ở tửu lầu bắt đầu lẩm bẩm:
"Kỳ lạ, hôm đó hình như công tử thắng mấy ván đầu mà.
"Nguyễn Hữu Lợi nghe thấy, mừng rỡ:
"Các vị thấy chưa!
Có người làm chứng!
Ta thắng bốn ván đầu, chỉ thua ván cuối!
"Thanh Hoà vẫn không nao núng.
Hắn bỗng nhiên òa khóc nức nở:
Công tử lấy thế lấn áp!
Công tử mua chuộc nhân chứng!
Chúng tôi là dân nghèo, biết kêu ai?"
Hắn vừa khóc vừa lăn lộn, làm bộ đau đớn.
Thạch Đại Tráng thấy thế, cũng khóc theo, tiếng khóc ồm ồm như bò rống:
"Ứ ứ.
tội nghiệp chúng tôi quá!
Từ trên núi xuống đã bị người ta ức hiếp!
"Lý Tiểu Ngưu thì khóc thút thít, thỉnh thoảng lại lau nước mắt bằng tay bẩn, khiến mặt càng nhọ hơn.
Triệu Tam Cẩu vẫn ngồi thẫn thờ, nhưng thỉnh thoảng lại thở dài một tiếng
"hức"
não nề.
Dân chúng nhìn cảnh tượng, nhiều người bắt đầu thấy tội.
Dù sao bốn người trông cũng thảm quá, quần áo rách rưới, mặt mày lem luốc, khóc lóc thảm thiết.
Còn Nguyễn Hữu Lợi đứng trên cao, mặt mày hầm hầm, trông rõ ràng là kẻ ỷ thế hiếp người.
Một bà lão trong đám đông lên tiếng:
"Công tử, nhà giàu thì giúp người nghèo đi, sao lại ức hiếp họ?
Bốn trăm lượng với công tử có đáng bao nhiêu, sao không trả cho họ?"
Một người khác hùa theo:
"Đúng đấy!
Công tử còn sai người đuổi đánh họ nữa!
Tôi thấy hôm qua có hai tên lảng vảng quanh lữ điếm, chắc là người của công tử!
"Nguyễn Hữu Lợi tức điên lên, hắn quát:
"Các ngươi biết gì mà nói?
Đây là bọn lừa đảo!
Chúng nó vu khống ta!
"Thanh Hoà nghe vậy, khóc càng to hơn:
Chúng tôi chỉ là dân nghèo, biết lừa đảo gì?
Công tử nói chúng tôi lừa đảo, vậy xin công tử cho quan phủ bắt chúng tôi đi!
Chúng tôi thà vào ngục còn hơn bị ức hiếp!
"Nói rồi, hắn đứng dậy, lảo đảo đi về phía cổng phủ, miệng la:
"Bắt tôi đi!
Bắt tôi đi!
"Ba sư huynh cũng đứng dậy, lê bước theo, mặt mày thảm thương.
Dân chúng thấy thế, không ai bảo ai, cùng xông lên, vây chặt lấy Nguyễn Hữu Lợi.
Mấy người phụ nữ mắng:
"Công tử ác quá!
Đánh người ta còn định bắt người ta!
"Mấy người đàn ông nắm tay áo hắn:
"Trả tiền cho họ đi!
Không thì chúng tôi kéo lên phủ đường kiện!
"Nguyễn Hữu Lợi hoảng hồn, vùng vẫy nhưng không thoát.
Hắn nhìn bốn người Hoa Sơn đang đứng trong đám đông, mặt vẫn thảm thương nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ đắc ý khó tả.
Lúc này hắn mới hiểu, mình đã mắc bẫy.
Bốn tên này không phải đến đòi nợ, mà đến để làm hắn mất mặt trước dân chúng.
Đám đông càng lúc càng đông, tiếng la ó càng lúc càng lớn.
Cuối cùng, Tri phủ Nguyễn Văn Thành từ trong phủ chạy ra, mặt tái mét.
Ông ta vội vàng hòa giải:
"Các vị bình tĩnh!
Bình tĩnh!
Có chuyện gì từ từ nói!
"Thanh Hoà thấy Tri phủ xuất hiện, liền quỳ xuống lạy:
"Đại nhân!
Xin đại nhân làm phúc!
Công tử nhà người đánh cờ thua chúng con bốn trăm lượng, không trả còn sai người đánh chúng con!
Chúng con là dân nghèo, biết kêu ai ngoài đại nhân?"
Tri phủ nhìn con trai, rồi nhìn bốn người ăn mặc rách rưới, mặt mày lem luốc, rồi nhìn đám đông đang phẫn nộ.
Ông ta hiểu ngay, dù sự thật thế nào, lúc này cũng phải giải quyết êm đẹp, nếu không sẽ mất lòng dân.
Ông ta quay sang Nguyễn Hữu Lợi, nghiến răng:
"Mày.
mày làm hay lắm!
Vào nhà rồi tính!
"Rồi ông ta sai người vào lấy bốn trăm lượng bạc, đưa cho Thanh Hoà.
"Đây, cầm lấy!
Coi như xong chuyện!
"Thanh Hoà nhận bạc, nhưng không đứng dậy, vẫn quỳ:
"Đại nhân, còn chuyện công tử sai người đánh chúng con nữa ạ.
Chúng con bị thương, phải đi khám, phải uống thuốc.
"Tri phủ nhắm mắt, thở dài:
"Thêm một trăm lượng nữa!
"Lại một trăm lượng được mang ra.
Thanh Hoà vẫn chưa đứng dậy:
"Đại nhân, chúng con sợ quá, không dám ở lại thị trấn này nữa.
Phải có tiền về quê.
"Tri phủ nghiến răng:
"Thêm năm mươi lượng nữa!
Có thôi không thì bảo?"
Thanh Hoà mỉm cười, đứng dậy lạy tạ:
"Đa tạ đại nhân!
Đa tạ đại nhân!
Đại nhân quả là vị quan thanh liêm, chúng con đội ơn đại nhân!
"Đám đông vỗ tay reo hò, cho rằng Tri phủ đã xử lý công minh.
Tri phủ cười méo xệch, dìu con trai vào trong, mặt cắt không còn giọt máu.
Khi đám đông đã tản đi, bốn người Hoa Sơn ôm nhau cười như nắc nẻ.
Thạch Đại Tráng cười đến chảy cả nước mắt:
"Sư đệ.
đệ hay quá.
đệ làm hay quá!
Từ đầu đến cuối, đệ không hề nói một câu nào sai sự thật, vậy mà lấy được năm trăm năm mươi lượng!
"Thanh Hoà cười ranh mãnh:
"Đúng vậy.
Ta chỉ nói hắn thua bốn ván.
Nhưng ta không nói bốn ván nào.
Các vị làm chứng hôm đó cũng chỉ thấy ta thua mấy ván đầu, nhưng ai dám chắc đó là ván nào?
Cuối cùng, hắn còn sai người theo dõi, đó là sự thật.
Bị thương?
Ai bảo bị thương là phải có vết bầm?
Tinh thần hoảng loạn cũng là bị thương!
"Lý Tiểu Ngưu ôm bụng cười:
"Đệ đúng là.
mặt dày vô sĩ!
Nhưng mà.
hay quá!
"Triệu Tam Cẩu cũng hiếm khi cười:
"Từ nay về sau, tên Nguyễn Hữu Lợi chắc không dám động đến chúng ta nữa.
Hắn vừa mất mặt, vừa mất tiền, lại còn bị cha mắng.
Công tử quan phủ mà bị bốn tên ăn mày ăn vạ, chuyện này sẽ thành giai thoại khắp vùng.
"Thanh Hoà nhìn ba sư huynh, trong lòng ấm áp.
Họ đã học được bài học quý giá:
có những kẻ thù không thể đánh bằng nắm đấm, mà phải đánh bằng trí tuệ.
Và đôi khi,
"mặt dày vô sĩ"
lại là vũ khí lợi hại nhất.
Chiều hôm đó, cả thị trấn Thanh Khê lại một phen bàn tán xôn xao.
Câu chuyện về
"Tứ Đại Hiệp Hoa Sơn ăn vạ công tử quan phủ"
được kể đi kể lại, thêm thắt đủ điều.
Có người nói bốn người đã nằm lăn từ sáng đến chiều, có người bảo họ khóc đến nỗi nước mắt chảy thành sông, có người còn thêu dệt rằng Tri phủ đã phải quỳ xuống xin lỗi.
Nhưng có một điều chắc chắn:
từ nay, không ai dám coi thường bốn người Hoa Sơn nữa.
Họ không chỉ có tài, có trí, mà còn có một thứ vũ khí lợi hại hơn:
cái
"mặt dày"
đến mức không ai ngờ tới.
Và Nguyễn Hữu Lợi, sau vụ này, phải ở lỳ trong phủ suốt một tháng, vừa vì xấu hổ, vừa vì bị cha cấm túc.
Hắn thề sẽ trả thù, nhưng mỗi lần nghĩ đến bốn gương mặt lem luốc, khóc lóc thảm thương trước cổng phủ, hắn lại rùng mình.
Đánh nhau với người ta còn có thể thắng, chứ đánh nhau với mấy tên mặt dày vô sĩ này, biết làm sao?
***Lời của tác giả Đông Phương Trường Phàm:
***
*Có những trận chiến không cần gươm đao, không cần võ công.
Chỉ cần một chút trí tuổi, một chút mặt dày, và một chút.
Thanh Hoà đã dạy cho ba sư huynh một bài học quý giá:
trên đời này, có những kẻ chỉ sợ bị mất mặt.
Và nếu biết khai thác điểm yếu đó, ta có thể đánh bại bất kỳ ai.
*Nhưng đùa vui thế đủ rồi.
Những thử thách thực sự vẫn còn ở phía trước.
Và bốn người Hoa Sơn sẽ còn phải đối mặt với nhiều kẻ thù nguy hiểm hơn, nhiều tình huống phức tạp hơn.
Liệu họ có tiếp tục dùng
"chiêu cũ"
để đối phó?
Hay sẽ phải học thêm những bài học mới?
*Hẹn gặp lại các bạn ở chương sau, khi Tứ Đại Hiệp bắt đầu hành trình mới, đến những vùng đất mới, gặp những con người mới, và đối mặt với những thử thách mới!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập