“Có chuyện gì thế? Sắp cướp phi thuyền rồi, kích động đến vậy à?”
Gã Đầu Lâu cầm chắc khẩu súng trường đã lắp giảm thanh trong tay, lên tiếng trêu chọc: “Sao thế, tận thế còn chưa tới mà đã định tự đâm đầu chết trước à?”
“Kế hoạch thay đổi.”
Lâm Tự lười đáp lời hắn, thuận miệng nói: “Bố cục của mục tiêu không giống như tôi dự đoán, giờ tôi không tìm thấy nơi cần đến nữa.”
“Chỗ kia không phải có biển chỉ dẫn sao? Cứ đi theo biển là được chứ gì?”
Gã Đầu Lâu chỉ tay về phía cánh cổng lớn đang mở ở đằng xa, rồi nói tiếp: “Thật ra tôi cũng không hiểu nổi tư duy của cậu. Cậu nói tận thế sắp tới, cần cướp một con tàu để trốn thoát.”
“Nhưng vấn đề là ngành du lịch vũ trụ bây giờ phát triển như thế, cậu có nhiều tiền thuê chúng tôi, sao không trực tiếp bao trọn một chiếc phi thuyền bay lên là xong?”
“Một người có tiền như cậu không lẽ thiếu mấy triệu bạc bao tàu à? Chi phí đó còn rẻ hơn tôi nhiều đấy.”
“Không biết, chắc là tôi bị dở hơi rồi.”
Nhìn dòng người tan làm lục tục đi ra từ cổng Công ty Công nghệ Thiên Khung và đội ngũ an ninh lỏng lẻo, Lâm Tự thật sự không tài nào hiểu nổi tại sao “mình” ở thời đại này lại phải thuê một đội lính đánh thuê để đi cướp phi thuyền.
Là vì một chiếc phi thuyền du lịch ngắm cảnh không thể đáp ứng được mục đích của mình?
Hay là những việc mình làm ở thế giới thực chỉ có thể thay đổi thế giới tương lai trong chiếc vòng tay này ở một mức độ giới hạn?
Lâm Tự hít sâu một hơi, lên tiếng: “Thôi bỏ đi, tạm dừng hành động. Tôi phải vào trong xem thử trước đã.”
“Được thôi.”
Gã Đầu Lâu gật đầu.
“Nhưng mà dù cuối cùng cậu quyết định không ra tay, thì chi phí của bọn này cũng không hoàn lại đâu nhé.”
“Là cậu tìm tôi, làm hay không cũng phải trả tiền. Đây là quy tắc, hiểu chứ?”
“Anh là xã hội đen đấy à?”
Lâm Tự đảo mắt xem thường, kéo cửa xe ra.
“Yên tâm, tôi không đòi lại tiền đâu.”
“Chờ ở đây, tôi quay lại ngay!”
Vừa nói, Lâm Tự vừa sải bước về phía cổng lớn.
Đi được nửa đường, hắn mới phát hiện ra mình vẫn chưa tháo kính nhìn đêm và áo chống đạn trên người xuống.
Lúc này, bảo vệ ở cổng đã chú ý tới hắn, muốn quay đầu lại cũng không kịp nữa rồi.
Lâm Tự đành phải căng da đầu bước tiếp, đang định bịa một lý do nào đó cho qua, thì bảo vệ đã lên tiếng.
“Anh bạn, đã qua giờ mở cửa tham quan rồi.”
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập