Chương 2: Vòng tay chính xác cách dùng

Giữa làn khói bụi mịt mù, một quả lựu đạn choáng được ném vào. Hai lính tiên phong lao vào tòa nhà đầu tiên, nhanh chóng khai hỏa tiêu diệt lính gác bên trong, hoàn tất việc kiểm soát hiện trường.

“An toàn!”

“Tiếp tục tiến lên!”

Biệt đội bảy người tiếp tục di chuyển. Lúc này đã 30 giây trôi qua kể từ khi mất điện.

Chỉ còn 15 giây!

Lâm Tự căng thẳng nhìn chằm chằm vào cánh cửa thứ hai ở phía xa, vừa bám sát gót gã Đầu Lâu lao đi, vừa vỗ vai gã nói: “Hướng 10 giờ, cửa sổ!”

Gã Đầu Lâu nghe vậy liền quay họng súng. Ngay khoảnh khắc chấm xanh của kính ngắm vừa lia tới cửa sổ, một bóng người lướt qua.

“Pằng!”

Một phát súng đanh gọn vang lên, bóng người kia ngã xuống.

“5 giây!”

Gã Đầu Lâu hét lớn, các đội viên còn lại nhanh chóng dàn theo đội hình sóng tiêu chuẩn trong tác chiến trong nhà, kiểm soát toàn bộ khu nhà xưởng.

Lâm Tự lao hai bước tới trước cửa, đúng lúc hệ thống điện dự phòng vừa khởi động.

Đèn đóm sáng choang, khóa thông minh trên cửa cũng đồng bộ bật lên.

“Đây không phải cửa cách ly thông thường, không phá bằng thuốc nổ được!”

Giọng gã Đầu Lâu có chút lo lắng. Lâm Tự gật đầu: “Tôi biết.”

“Nhưng tôi có mật khẩu!”

Anh nhanh chóng nhập một dãy mật mã vào bảng điều khiển. Màn hình hiển thị dòng chữ “mật khẩu chính xác”. Mắt gã Đầu Lâu lóe lên một tia kinh ngạc, nhưng ngay sau đó, lớp xác thực thứ hai hiện lên.

“Yêu cầu nhận dạng sinh trắc học.”

“Tốt nhất là anh nên nói với tôi là anh đã chặt sẵn ngón tay của nhân viên ở đây rồi đi, nếu không thì…”

“Tôi không có ngón tay, nhưng tôi có thể dùng mống mắt.”

Lâm Tự lật kính nhìn đêm lên. Ngay khoảnh khắc mắt anh hướng vào máy quét mống mắt, màn hình lại một lần nữa hiện lên dòng chữ “xác thực thành công”.

Ngay lập tức, hệ thống thủy lực khởi động, cánh cửa cách ly từ từ mở ra.

“Vào trong!”

Lâm Tự bước qua cửa, sáu gã lính đánh thuê bám sát theo sau.

Lâm Tự khóa trái cửa cách ly từ bên trong, rồi lao thẳng đến bảng điều khiển chính.

Không cần anh phải ra thêm mệnh lệnh thừa thãi nào, gã Đầu Lâu đã nhanh chóng chỉ huy người của mình thiết lập tuyến phòng thủ.

Gã nhìn động tác thành thục của Lâm Tự, khẽ nhíu mày hỏi: “Anh là nội gián à?”

“Anh đến đây cứ như về nhà ấy! Mọi bước đi đều nằm trong tính toán của anh!”

“Cũng có thể nói là vậy.”

Lâm Tự không ngẩng đầu, chỉ mải mê nhập hết chuỗi mã nhận dạng này đến chuỗi khác vào bảng điều khiển.

Từng lớp, từng lớp quyền hạn được mở ra cho anh. Gã Đầu Lâu cúi xuống nhìn, màn hình đã hiện lên một loạt thông báo cấp quyền.

“Anh biết tất cả mật khẩu ở đây?”

“Hỏi thừa! Không thì tôi vào đây làm cái quái gì?”

Lâm Tự trả lời bâng quơ, và ngay giây tiếp theo, họng súng lạnh ngắt đã dí vào đầu anh.

“Đây là một âm mưu.”

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập