Chương 3: Thật ăn hết nổi

Giọng gã Đầu Lâu trầm xuống đầy nguy hiểm: “Anh đã nắm được quyền hạn cao nhất của căn cứ này, anh không có lý do gì để đột nhập vào đây bằng cách này.”

“Rốt cuộc anh muốn làm gì?”

“Tôi muốn làm gì á?” Lâm Tự đảo mắt, hỏi ngược lại: “Chẳng phải các anh bảo không hỏi lý do sao?”

“Tôi đã cài đặt chương trình phóng cho phi thuyền rồi. Còn một đoạn đường cuối cùng nữa thôi là các anh có thể rút lui.”

“Tiếp theo, hộ tống tôi lên phi thuyền!”

“Anh không được đi đâu hết cho đến khi nói rõ mọi chuyện.”

Họng súng của gã Đầu Lâu vẫn không nhúc nhích.

“Tấn công một trung tâm phóng phi thuyền dân dụng là một chuyện, nhưng tiếp tay cho một vụ khủng bố quy mô lớn lại là chuyện khác!”

“Tôi không muốn nửa đời còn lại phải sống chui sống lủi như một con chuột.”

“Nói cho tôi biết tại sao!”

“Tôi đã nói với anh rồi!” Lâm Tự đối mặt với họng súng, bình tĩnh nói: “Thế giới này sắp bị hủy diệt rồi, tôi còn 57 phút 12 giây nữa thôi.”

“Tôi phải lên được phi thuyền, tôi phải rời khỏi hành tinh này!”

“Đùa cái quái gì thế?” Giọng gã Đầu Lâu tràn đầy vẻ khó tin: “Anh tính chuồn bằng phi thuyền thật à? Tôi còn tưởng đó chỉ là cái cớ để anh vào đây ăn cắp bí mật chứ!”

“Chỉ dựa vào một mình anh thì làm sao phóng phi thuyền được? Anh nghĩ đây là cái xe đạp chắc? Cứ đạp là đi à?”

Dứt lời, Lâm Tự trợn tròn mắt.

“Đại ca, có phải anh đánh đấm nhiều quá nên lú rồi không?”

“Anh tưởng đây vẫn là 20 năm trước chắc? Giờ là năm 2045 rồi!”

“Chịu khó xem tin tức đi, phóng phi thuyền từ lâu đã là dịch vụ trọn gói rồi!”

“Thứ tôi muốn cướp là con tàu Du Hành Bầu Trời, một con tàu du lịch ngắm cảnh!”

“Chỉ cần tôi ngồi được lên đó là nó sẽ tự bay!”

“Giờ thì đừng có lảm nhảm nữa, tôi không còn thời gian đâu!”

Gã Đầu Lâu đối diện có chút do dự hạ súng xuống. Gã nhìn chằm chằm vào mắt Lâm Tự, im lặng một lúc lâu rồi mới lên tiếng: “Anh đúng là một thằng điên. Tôi cướp ngân hàng, cướp sòng bạc, thậm chí cướp cả Nhà Trắng rồi, nhưng chưa bao giờ cướp phi thuyền cả.”

“Đi! Bước tiếp theo đi đâu?”

“Thế mới phải chứ!”

Lâm Tự gật đầu hài lòng, sau đó nói: “30 giây nữa mở cửa, chúng ta phải xông ra ngoài.”

“Cẩn thận cửa chính. Bên ngoài cách 180 mét, sau chiếc xe bán tải có một thằng bắn tỉa cầm súng công phá. Ra ngoài phải xử nó trước!”

“Sao anh biết?”

Gã Đầu Lâu giơ tay nhìn vào màn hình máy tính cá nhân hiển thị hình ảnh từ drone. Trong tầm nhìn của drone, gã chẳng thấy kẻ địch nào cả.

“Ở đó không có ai!”

Gã nhíu mày.

“Anh nghĩ chỉ có phe mình mới có ngụy trang quang điện à? Cứ nhắm vào hướng tôi nói là được.”

“10 giây nữa mở cửa!”

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập