Chương 4: “Anh ta tỉnh.”

Tối hôm đó, có không ít người trằn trọc khó ngủ.

Tin tức Mạnh Hiển Văn nhập viện quả thực đã truyền về tới Bắc Thành, mấy người bạn của anh vốn cũng định chạy tới Nam Thành, nhưng lại bị Tiêu Tuyết Trân cản lại, nhà họ Mạnh làm việc trước nay luôn khiêm tốn kín kẽ, thực sự không muốn dấy lên sóng to gió lớn, bị người ta suy đoán lung tung.

Bọn họ người tuy không đến, nhưng vẫn luôn theo dõi sát sao tình hình ở Nam Thành.

Mấy người tối đến tụ tập lại một chỗ, Thường Dịch lướt thấy bài đăng trên vòng bạn bè của Ninh Chân, không biết nên buồn cười hay là cạn lời, bèn để lại bình luận:

[Vất vả cho em rồi]

Những người khác cũng giữ vững đội hình chỉnh tề, đồng loạt bình luận vất vả rồi.

Thường Dịch dở khóc dở cười, lắc đầu cảm thán:

"Nước muối rưới đậu hũ, vỏ quýt dày có móng tay nhọn, trước đây có đánh chết tôi cũng không tin Hiển Văn sẽ thích Ninh Chân, buồn cười quá đi mất.

"Chẳng đúng thế sao.

Bọn họ hoàn toàn không hề xa lạ với Ninh Chân, nhưng vào ba tháng trước, tất cả đều chỉ coi cô giống như Mạnh Gia Nhiên, là một vãn bối vắt mũi chưa sạch.

Nếu cô và Mạnh Gia Nhiên ở bên nhau, mọi người sẽ chẳng lấy làm kinh ngạc, đây là chuyện vô cùng bình thường, nhưng đối tượng lại đổi thành Mạnh Hiển Văn, thì thật sự quá quỷ dị.

Ngấm ngầm sau lưng có người cười nhạo Mạnh Hiển Văn tìm ai không tìm, lại đi tìm thanh mai trúc mã của em trai.

Đương nhiên, quan hệ giữa Mạnh Gia Nhiên và Ninh Chân hoàn toàn trong sạch, không ai tung tin đồn nhảm cả, nhưng điều đó cũng không thể che giấu được sự thật Mạnh Hiển Văn trâu già gặm cỏ non.

"Cũng không hẳn."

Có người hùa theo, nhưng cũng chỉ điểm tới đó rồi thôi, uyển chuyển nói:

"Tôi cứ tưởng nhà họ Mạnh sẽ liên hôn với nhà họ Tống.

"Thường Dịch xua xua tay:

"Càng không thể nào.

"Anh ta và Mạnh Hiển Văn có giao tình mười mấy năm, đâu đến mức ngay cả thái độ trốn tránh không kịp của Mạnh Hiển Văn đối với Tống Ngữ Tình mà cũng nhìn không ra.

Thực ra bây giờ nhớ lại, mọi chuyện đều có dấu vết để lần theo.

Mạnh Hiển Văn đối xử với Tống Ngữ Tình, đoan chính đến mức không thể đoan chính hơn, vì quan hệ giữa hai nhà, anh sẽ chiếu cố cô ta, nhưng cũng khó tránh khỏi việc dùng thái độ của bậc trưởng bối đối với vãn bối, ôn hòa, nhưng lại mang theo cảm giác xa cách.

Nhưng anh đối với Ninh Chân.

Ấn tượng sâu sắc nhất là một lần, có lẽ khoảng nửa năm trước, Ninh Chân cùng sếp tham dự một bữa tiệc, tình cờ hôm đó anh ta và Mạnh Hiển Văn cũng có mặt, cô là lính mới, ngoan ngoãn quy củ đi theo sau lưng sếp, chắc là khát nước, bèn lén lút trốn vào một góc lấy rượu uống.

Cô vừa mới bưng ly lên, Mạnh Hiển Văn đã bước qua cản lại.

Sau khi bữa tiệc ngày hôm đó kết thúc, anh còn sai tài xế lái xe đưa cô về nhà.

Nếu là Tống Ngữ Tình, Mạnh Hiển Văn nhất định sẽ dò hỏi ý kiến của cô ta, nhưng với Ninh Chân anh dường như sẽ không làm vậy, có vẻ tỏ ra hơi ngang ngược độc đoán.

Nam Thành, khách sạn.

Tiêu Tuyết Trân và Mạnh Kính Sơn sau khi đánh răng rửa mặt xong, nằm trên giường vẫn không tài nào chợp mắt được, vợ chồng nhiều năm, đành lôi mấy lời thật tâm ra nói:

"Ông nói xem có kỳ lạ hay không, lúc Hiển Văn còn nhỏ bị ốm tôi cũng chưa từng lo lắng thế này, bây giờ nó đã sắp ba mươi rồi, sứt sát va vấp một chút thôi tôi cũng thấy xót xa khó chịu.

"Mạnh Kính Sơn ngồi tựa vào đầu giường, lướt lướt điện thoại.

Ông cũng lướt thấy bài đăng trên vòng bạn bè đó của Ninh Chân, ngón tay khựng lại, làm ra vẻ như không có chuyện gì nói:

"Nó cũng đến cái tuổi nên lập gia đình rồi."

"Ý ông là sao?"

Tiêu Tuyết Trân hơi sửng sốt, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại, bật cười:

"Ông cũng cảm thấy Chân Chân thật ra cũng rất tốt đúng không?"

"Tôi có thấy thế đâu."

"Haiz."

Tiêu Tuyết Trân thở dài nhè nhẹ:

"Vốn dĩ tôi cũng không đồng ý, nhưng hôm nay nhìn thấy Hiển Văn nằm trên giường bệnh, tôi liền nghĩ bụng, con trai cảm thấy vui vẻ là được rồi, những chuyện khác tôi không quản nổi nhiều như vậy."

"Tôi có bảo là không cho nó vui vẻ đâu.

"Mạnh Kính Sơn day day sống mũi, thổ lộ tiếng lòng:

"Thằng ranh con này làm việc thật chẳng ra bề thế gì cả, quá hoang đường, nếu nó thật sự muốn yêu đương, ai mà cản nổi nó?

Nhưng chẳng lẽ không nên nói với tôi một tiếng sao, được, không được, không được cũng phải được, nó không biết xấu hổ nhưng tôi thì có biết xấu hổ, cái nhà chính đó, ông nội bà nội nó vẫn đang ngày ngày nhìn xuống đấy, thế mà nó dám làm cái trò đó ở trong nhà—— Thôi đi, cái đồ làm mất mặt xấu mày, không nói nữa!

"Tiêu Tuyết Trân cũng thấy gượng gạo khó xử:

"Cái gì mà ông nội bà nội nó nhìn xuống chứ, nói nghe sởn cả gai ốc!"

"Tôi không nói trong nhà có thờ Quan Âm Bồ Tát đâu đấy."

Mạnh Kính Sơn hừ lạnh.

"Chuyện của người trẻ tuổi ông quản cũng rộng gớm!"

Tiêu Tuyết Trân chuyển đề tài:

"Sau này ông đối xử với Chân Chân khách sáo lịch sự một chút, suốt ngày cứ tỏ thái độ ra mặt, ông không thấy mất mặt nhưng người ta cũng là con gái con lứa, con bé còn nhỏ tuổi hơn cả Gia Nhiên đấy!"

"Thế mà gọi là tỏ thái độ ra mặt à?"

Sắc mặt Tiêu Tuyết Trân hơi hòa hoãn xuống.

Bà quá hiểu tính cách của chồng mình, nếu ông thực sự không thích Ninh Chân, đừng nói là yêu đương với con trai ông, cho dù có kết hôn đi chăng nữa thì ông cũng chỉ làm lơ coi như không thấy.

Thay vì nói ông có ác cảm với Ninh Chân, chi bằng nói là ông xấu hổ đến mức không biết phải làm sao thì đúng hơn.

Đối với đôi vợ chồng này mà nói, Ninh Chân cũng tương đương với nửa cô con gái.

Đêm hôm đó, muốn bao nhiêu bối rối có bấy nhiêu bối rối.

Bối rối xong rồi, liền đâm ra thẹn quá hóa giận.

"Ngủ thôi ngủ thôi."

Mạnh Kính Sơn không muốn nhớ lại chuyện cũ này nữa, kéo chăn nằm xuống:

"Bà cũng mau ngủ đi, sáng mai chúng ta còn phải đến bệnh viện sớm.

"Tiêu Tuyết Trân liếc xéo ông một cái.

Bà gửi cho Ninh Chân một tin nhắn:

[Chân Chân à, cháu đừng thức khuya nhé, ngủ sớm đi]

Trong phòng bệnh.

Giây tiếp theo sau khi Ninh Chân nhận được tin nhắn này, ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa khe khẽ, cô cất điện thoại đi ra mở cửa.

Mạnh Gia Nhiên đang đứng ở ngoài cửa.

"Đến rồi à?"

Cô hỏi.

"Em không yên tâm."

Mạnh Gia Nhiên lách người bước vào trong:

"Anh ấy chưa tỉnh sao?"

Ninh Chân

"suỵt"

một tiếng:

"Vừa mới mở mắt ra nhìn một cái, rồi lại ngủ thiếp đi rồi."

"Sao chị không gọi điện thoại cho em?"

"Cũng đâu phải chuyện gì lớn lao."

Ninh Chân không muốn làm phiền mọi người đi đi lại lại mệt mỏi, sau khi cô đăng bài lên vòng bạn bè không lâu, Mạnh Hiển Văn liền tỉnh lại, có vẻ như anh hơi khó chịu, uống ngụm nước xong lại nằm xuống ngủ tiếp:

"Mọi người mà tới đây, chắc chắn sẽ làm anh ấy tỉnh giấc.

"Mạnh Gia Nhiên cau mày:

"Cũng đúng.

"Cậu rón rén bước tới cạnh giường bệnh, lo lắng nhìn anh trai, nhìn đăm đăm hồi lâu, Ninh Chân đều nghi ngờ cậu sắp hóa thành hòn vọng phu biến thể vọng huynh rồi.

Tin tức về những cuộc chiến tranh giành tài sản chốn hào môn nhiều nhan nhản, nhưng nhà họ Mạnh lại vô cùng hòa thuận.

Mạnh Hiển Văn luôn bảo vệ Mạnh Gia Nhiên, nếu không thì trong giấc mơ của cô, anh cũng đã chẳng nổi trận lôi đình, âm thầm lặng lẽ tống khứ cô đi.

Lần này nếu không phải vì Mạnh Kính Sơn đi xuống lầu gây ra tiếng động lớn, Ninh Chân tin chắc rằng, mọi chuyện vẫn sẽ tiếp diễn y như trong nguyên tác.

Hành động tương kế tựu kế ngày hôm đó của anh, không phải là vì cô, mà là vì Mạnh Gia Nhiên.

Trong nguyên tác có miêu tả như thế này:

Anh không muốn làm ầm ĩ lên, không muốn cậu em trai bản tính đơn thuần của mình phải thất vọng về nhân tính, về tình bạn.

Trong lòng Mạnh Gia Nhiên, Ninh Chân là người bạn thuở nhỏ của cậu, là người bạn thân thiết nhiều năm, một khi cậu biết được cô đầy bụng mưu mô tính toán, cậu sẽ vô cùng đau lòng.

Ninh Chân mặc dù không cho là đúng, nhưng cũng biết Mạnh Hiển Văn là người như vậy.

Tương tự, Mạnh Gia Nhiên đối với Mạnh Hiển Văn cũng có tình cảm vô cùng sâu đậm, thứ tình thân máu mủ ruột rà này, khiến cậu dù biết rõ người con gái mình thích đang thầm mến anh trai, cậu cũng không hề sinh ra oán hận hay ghen tị.

"Em ngồi xuống nghỉ ngơi đi.

"Ninh Chân ôm chăn cuộn tròn trên sô-pha, bất đắc dĩ lên tiếng.

Mạnh Gia Nhiên hoàn hồn, kéo tấm thân mệt mỏi cứng đờ ngồi phịch xuống chiếc sô-pha đơn.

Cậu ngả lưng ra sau, chằm chằm nhìn lên trần nhà, đột nhiên cất lời:

"Chân Chân, em quyết định rồi, lần này em sẽ vào công ty đi làm."

".

"Đầu Ninh Chân đầy dấu chấm hỏi, đây chính là kết quả cậu ta đứng bất động ở đó mười mấy phút để suy nghĩ ra đấy à?

Cô nhạt nhẽo

"ồ"

một tiếng:

"Thế thì tốt quá."

"Chị cũng thấy em rất tùy hứng đúng không?"

Ninh Chân lắc lắc đầu.

Tùy hứng ư?

Không đến mức, nhưng cậu ta đích thực là một cái tai họa.

Cô có vắt óc suy nghĩ cũng không hiểu nổi, ví dụ như việc cậu ta thích Tống Ngữ Tình, thì có gì hay ho mà phải giấu giếm?

Cậu ta lại còn giấu kín bưng, lại ví dụ như, cho dù Tống Ngữ Tình có coi Mạnh Hiển Văn là ánh trăng sáng thì đã sao, thích thì cứ theo đuổi đi chứ.

Nói tóm lại, con người cậu ta quá mức hướng nội rụt rè.

"Thực ra em đi làm hay không đi làm, cũng chẳng ảnh hưởng gì mấy."

Cô nói thẳng thắn thật thà:

"Đi rồi, khéo lại còn vướng chân vướng tay.

"Kiểu người như Mạnh Gia Nhiên, đúng chuẩn não tàn vì tình.

Nhìn chung toàn bộ câu chuyện, cậu ta cũng chẳng làm nên trò trống gì trong sự nghiệp, nhưng cũng chẳng sao, cậu ta sinh ra ở vạch đích rồi, nỗi khổ lớn nhất mà cậu ta phải chịu đựng trong đời này chính là yêu thầm.

Nhưng mà yêu thầm lại còn trở thành sự thật cơ chứ!

Sau khi trải qua hàng loạt các sự kiện, Tống Ngữ Tình rốt cuộc cũng kịp thời tỉnh ngộ, hóa ra tình cảm cô dành cho Mạnh Hiển Văn không phải là tình yêu nam nữ, mà là một sự hoài niệm, một sự ngưỡng mộ, người cô thực sự yêu thích là Mạnh Gia Nhiên vẫn luôn âm thầm làm bạn bên cạnh cô.

Hai người dùng dằng đưa đẩy suốt ba mươi vạn chữ, cuối cùng nước chảy thành sông, yêu thương mặn nồng.

Mạnh Gia Nhiên nghe vậy, chậm rãi quay sang nhìn cô:

"Chị Chân Chân, chị đúng là có sắc quên bạn."

Nói xong, cậu ta lại bật cười, khôi phục lại dáng vẻ cợt nhả thiếu đòn như trước kia, trêu chọc cô:

"Chẳng lẽ trong lòng chị, anh trai em là người lợi hại nhất sao?"

"Có cần phải so sánh với anh ấy không?"

Ninh Chân cười nhạo:

"So với chị này, em đã gà lắm rồi.

"Mạnh Gia Nhiên:

".

"Im lặng một lúc lâu, cậu ta cười ngột ngạt thành tiếng, nhìn cô, nghiêm túc nói:

"Cứ nói chuyện như thế này sẽ tự nhiên hơn.

"Cậu ta rất không quen với sự chuyển biến của mối quan hệ này.

Ba tháng nay, mỗi lần gặp mặt Ninh Chân đều cảm thấy gượng gạo và kỳ quái.

Ninh Chân dường như nhớ tới những chuyện không vui vẻ gì, biểu cảm lạnh nhạt đi rất nhiều, cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Có một khoảng thời gian rất dài, cô luôn đinh ninh rằng mình sẽ ở bên Mạnh Gia Nhiên, cũng vì thế mà nỗ lực bằng đủ mọi cách.

Cô quả thực rất hối hận vì những hành động của mình trong đêm hôm đó.

Nhưng hối hận hay không hối hận, dường như cũng chẳng có gì khác biệt.

Ngày hôm đó nếu như cô không hối hận, tiến hành theo đúng nguyên tác, cô sẽ bị Mạnh Hiển Văn xử lý, cuốn gói cút đi.

Ngày hôm đó cô hối hận rồi, chẳng làm cái gì cả, nhưng kết quả thì sao, bị cái tên khốn kiếp Mạnh Hiển Văn bắt quả tang tại trận, mộng đẹp tan tành, cuốn gói cút đi.

Kết quả đều là cuốn gói cút đi.

Sự khác biệt nằm ở chỗ, cái trước là cút đi không một xu dính túi, cái sau là cút đi với một khoản tiền.

Làm sao mà nhân vật phụ có thể không buồn bực cho được.

Cô thật sự quá là ghét Mạnh Hiển Văn a a a!

Ninh Chân vừa nói lầm bầm, đầu liền ngoẹo sang một bên, nửa nằm trên sô-pha ngủ thiếp đi.

Trước khi chìm vào giấc ngủ còn mơ màng suy tính, trong vòng chín tháng tới phải bòn rút Mạnh Hiển Văn như thế nào, phát huy tối đa công dụng của danh nghĩa bạn gái này.

"Chân Chân, dậy đi.

"Sáng sớm, trời còn chưa sáng, Ninh Chân đang làm giấc mộng đẹp trở thành phú bà thì đột nhiên bị người ta đánh thức.

Cô trở mình, có người trực tiếp vỗ vào người cô, thật là phiền phức, chưa xong chưa dứt, cô mắt nhắm mắt mở lờ mờ thức dậy, đối diện với gương mặt của Mạnh Gia Nhiên:

"Anh trai em tỉnh rồi.

"Dòng suy nghĩ của Ninh Chân quay trở lại.

Cô vùng ngoắt ngồi dậy, mặc kệ việc thắt lưng đau nhức, nhìn về phía giường bệnh, trên giường không có người, chăn bị hất sang một bên:

"Người đâu rồi?"

Mạnh Gia Nhiên chỉ chỉ vào nhà vệ sinh, bên trong truyền ra tiếng nước chảy rào rào:

"Anh ấy tỉnh dậy thì vào nhà vệ sinh, chắc là đi tắm rồi.

"Ninh Chân sững sờ, ngẫm nghĩ lại một chút, quả nhiên là vậy, rất phù hợp với tác phong của Mạnh Hiển Văn.

Quy củ của anh ta rất nhiều, ngoại trừ ba tháng trước là lần đầu tiên anh ta đến chỗ ở của cô, những lần sau đó tới, đều sẽ cố ý nhắn tin nhắc nhở cô trước, bảo cô gọi dì giúp việc theo giờ đến dọn dẹp, cứ làm như nhà cô là bãi rác không bằng.

Nhưng không sao, cô chẳng có bản lĩnh gì khác, chỉ giỏi mỗi cái trò được đằng chân lân đằng đầu, cách đây không lâu cô đã đề nghị, dù sao nhà anh cũng nhiều, không ở cũng lãng phí, tặng cô một căn hộ chung cư cao cấp ở vị trí đắc địa cũng là giúp anh giảm bớt gánh nặng.

Là cái loại có dì giúp việc, có tài xế riêng đó nha!

Cô vô cùng dõng dạc hợp lý, xin lỗi nha, dù sao thì cũng là bạn gái của Mạnh Hiển Văn rồi, ngày nào cũng phải chen chúc trên tàu điện ngầm hay gọi xe công nghệ thì coi sao được?

Ở trong một căn hộ rộng có chín mươi mét vuông thì ra thể thống gì?

Kết quả là anh ta hào hứng hỏi vặn lại cô, trời còn chưa tối mà đã nằm mơ rồi sao?"

Ồ.

"Ninh Chân chậm rãi đứng dậy, vuốt vuốt lại mái tóc, giọng điệu lo lắng:

"Bây giờ anh ấy đi tắm có sao không?"

Mạnh Gia Nhiên nhún vai:

"Vậy chị vào đó lôi anh ấy ra đi.

"Ninh Chân:

".

"Cô lanh lẹ giành trước Mạnh Gia Nhiên gửi tin mừng cho Tiêu Tuyết Trân và Mạnh Kính Sơn.

Bận rộn xong xuôi, tiếng nước trong nhà vệ sinh cũng ngừng lại, Mạnh Hiển Văn mang theo một luồng khí tức thanh mát bước ra, anh ta vẫn rất có chừng mực, không gội đầu.

Anh ta dường như mới nhận ra sự tồn tại của hai bức tượng gác cổng trong phòng bệnh.

Lúc bước tới, anh ta hờ hững nói:

"Chân Chân đến rồi à?"

Chưa kịp đợi cô trả lời, anh ta đã nhíu mày nhìn về phía Mạnh Gia Nhiên, dừng lại một lát, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc:

"Gia Nhiên, em về nước khi nào vậy?"

Mạnh Gia Nhiên và Ninh Chân đưa mắt nhìn nhau.

Về nước?

Cậu ta về nước từ một năm trước rồi mà.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập