Chương 1:
Xình Xịch!
Giữa khoảng hư không tối tăm vô tận, một đoàn tàu chậm rãi hiện ra như được kéo lên từ vực sâu địa ngục.
Thân tàu đỏ sẫẵm như máu khô, dài bất tận, lạnh lẽo tỏa ra hơi thở tử khí.
Trên dãy cửa sổ phủ bụi, thỉnh thoảng lóe lên những quầng sáng xanh u ám, tựa như vô số cặp mắt của linh hồn bị giam cầm đang tuyệt vọng nhìn ra ngoài.
Đoàn tàu rít lên tiếng còi trầm đục, kéo theo âm vang của vạn oán linh, chở nặng những số phận đang trôi về cõi luân hồi.
Lúc này tại một căn phòng sang trọng trong tàu hỏa, một thanh niên tóc trắng đang nhàn nhã nằm trên ghế sofa, trên tay cầm một quyển sách say sưa chăm chú mà đọc.
Đột nhiên như đọc đến đoạn nào đó không cao hứng, thanh niên ngồi phắt dậy vung tay ném mạnh quyển sách xuống đất.
– “M* nó rốt cuộc là cái tên khốn khiếp nào đã viết ra quyển sách này?
”
Thanh niên khuôn mặt tức giận, đôi mắt đăm đăm nhìn vào quyển sách dưới đất, miệng.
không ngừng mắng chửi.
– “Ngài đọc đi đọc lại 10 lần rồi mà vẫn còn tức giận sao Thần Tôn.
Lúc này một giọng nói trong trẻo vang lên, một con thỏ trắng mặc bộ đồng phục nhân viên tàu hỏa bưng một cốc trà đi tới đưa cho thanh niên tóc trắng.
Thanh niên tiếp nhận cốc trà, hậm hực uống một hơi hết sạch.
– “Ngươi không hiểu đâu Tiểu Bạch, cái tên khốn đó viết thật sự rất khó coi a, nhân vật vô não, tình tiết sơ sài, cốt truyện thì lại không có chiều sâu, thật sự là hỏng cả mắt ta”
Tiểu Bạch nghe vậy thì nhìn vào quyển sách đang nằm dưới đất, chỉ thấy trên bìa sách có ghi một cái tên:
“Sinh ra tại thế gia nghèo, ta nỗ lực trở thành Tông Sư, tác giả Bạch Thiên Không Thấy cái tên này Tiểu Bạch liền vô ngữ, nó nhớ Thần Tôn đã đọc đi đọc lại quyển sách này cũng 10 lần rồi a, mỗi lần đọc đều sẽ như vậy, tức giận đến ném sách sau đó thì bắt đầu chửi rủa.
– “Tiểu Bạch mau lôi Sinh Tử Trục ra tra cho ta xem cái tên khốn tác giả này còn bao lâu nữa thì ngỏm, ta nhất định phải sóm nhất bắt được linh hồn của hắn, để cho hắn hưởng thụ 18 toa tàu của Luân Hồi Xa.
Thanh niên tóc trắng khuôn mặt âm trầm nở một nụ cười lạnh nhìn về Tiểu Bạch mà nói.
Nhìn thấy hắn như vậy, Tiểu Bạch cũng chỉ bất đắc dĩ thở dài, nó đưa tay nhỏ thò vào trong chiếc túi sách đeo bên hông, trong lòng thì mặc niệm cho tên tác giả kia mệnh đừng quá kém đi.
Nó lục lợi một hồi, cuối cùng lôi ra một quyển trục đen như mực đưa cho thanh niên tóc trắng.
– “Của ngài đây Thần Tôn.
Thanh niên cầm lấy quyển trục, hít sâu một hơi, một luồng hắc khí bỗng chốc bao phủ lấy người hắn, phía sau lưng một hư ảnh Âm Dương chậm rãi hiển hiện.
Nhẹ nhàng mở ra quyển trục, từng dòng từng dòng huyết tự chậm rãi hiện lên trên quyển trục, cứ như vậy 5 phút qua đi, động tác của thanh niên bỗng dưng dừng lại, ánh mắt đăm đăm nhìn vào một dòng chữ.
[Bạch Thiên Không – Đêm ngược thời gian:
14 phút 38 giây]
– “8ao rồi Thần Tôn, tên đó còn sống được bao lâu nữa.
Thấy động tác trên tay của thanh niên tóc trắng dừng lại, Tiểu Bạch hiếu kỳ lên tiếng hỏi.
Thanh niên nghe hỏi thì thu liễm khí tức rồi đóng quyển trục lại, khuôn mặt trở nên lạnh lẽo, gằn từng chữ nói.
– “Ngày hôm nay.
BI-BO!
Dưới căn Vinhomes đắt đỏ, một chiếc xe cấp cứu vội vã đi tới, dừng lại trước căn nhà VH- A13.
Cửa xe mở ra, 5 người mặc đồ trắng trên tay cầm một cáng cứu thương vội vã chạy vào trong nhà.
– “Nhanh nhanh, ông chủ đang ở trên tầng hai.
Lúc này ở cửa một người phụ nữ trung niên nhìn thấy người đến thì vội vã lên tiếng chỉ đường cho họ.
Một đoàn 6 người cùng nhau chạy lên tầng hai, thì thấy tại trong phòng làm việc, một người đàn ông khoảng 30 tuổi hai mắt trọn trắng, miệng sùi bọt mép, nằm gục trên bàn làm việc.
Trước mặt ông là một chiếc laptop vẫn còn đang mở, trên màn hình là dòng chữ “Chương 1000:
Đại Kết CụcF.
Vài người bác sĩ thấy ông như vậy thì vội vã đưa ông lên trên cáng cứu thương, buộc chặt rồi gấp gáp chạy về xe cứu thương.
– “Mình đây là sắp chết rồi sao?
Bạch Thiên Không nằm trên cáng cứu thương, hai mắt vô thần mà nhìn lên trần xe cứu thương đang không ngừng rung lắc.
Hắn, một tác giả mạng đang trên đinh cao của sự nghiệp, mỗi một quyển sách mà hắn phát hành đều có đến hàng chục triệu lượt mua.
Nhưng ai ngờ đâu hôm nay ngay khi hắn muốn hoàn thành nốt đại kết cục cho một bộ truyện đang hot của hắn, thì lại lên cơn đau tim, cứ như vậy mà gục xuống bàn.
Hắn không có vợ con, thật may trong nhà còn có một cô giúp việc, cũng không.
đến nỗi chết mà không ai biết.
– “Ho.
thật là không cam tâm mà, ít nhất phải để tao có một người bạn gái đã chứ.
Cảm nhận được ý thức dần trở nên mơ hồ, Bạch Thiên Không không cam lòng mà nghĩ.
Hắn cố gắng nửa đời người, đến lúc giàu có, chưa kịp hưởng thụ thì đã ngỏm, hắn hận a.
– “Ngươi có muốn sống không?
Đúng lúc này, một giọng nói mông lung hư ảo vang lên trong đầu của Bạch Thiên Không.
– “Ai, ai đang nói chuyện đó?
Tâm thần Bạch Thiên Không trở nên chấn động, hắn vội vã kêu gào trong đầu mong muốn goi ra chủ nhân của âm thanh kia.
– “Trả lời ta, ngươi có muốn sống lại hay không?
Âm thanh hư ảo lại một lần nữa vang lên.
– “Muốn, ta muốn, chỉ cần sống lại, ngươi muốn ta làm gì cũng được.
Bạch Thiên Không vội vã kêu gào trong đầu.
– “Haha, tốt lắm.
Âm thanh hư ảo kia nghe câu trả lời của Bạch Thiên Không thì phát ra một nụ cười, sau đó toàn bộ không gian trong xe cứu thương như bị đông cứng lại.
Từ trên trần xe lao xuống 9 sợi dây xích màu đỏ như máu, chúng quấn quanh người Bạch Thiên Không.
Sau khi quấn chặt, đầu dây nối từ hư không như nhận lấy một lực kéo mạnh, toàn bộ các dây xích căng lên rồi từ từ kéo ra một hư ảnh từ người Bạch Thiên Không.
Nhìn cơ thể mình càng ngày càng đến gần trần xe, hư ảnh bị dây xích quấn quanh không tự chủ được mà quay đầu nhìn lại, thấy bản thân mình khuôn mặt vô hồn nằm trên cáng cứu thương, Bạch Thiên Không khôi khỏi thở dài.
– “Chung quy là vẫn phải chết a.
TU!
TŨ!
Ngay khi hư ảnh Bạch Thiên Không bị kéo vào trần xe, một tiếng còi tàu hỏa vang lên làm hắn giật mình, hắn vội vã quay đầu lại nhìn.
Ngoạ tào!
Nhìn cảnh tượng trước mắt Bạch Thiên Không không nhịn được mà nói tục, hắn sống ba mươi năm rồi chưa gặp chiếc tàu hỏa nào lớn như chiếc này.
– “Ngươi đã nhìn đủ chưa.
Lúc này một giọng nói vang lên, Bạch Thiên Không nghe tiếng vội vàng quay đầu nhìn về nơi âm thanh phát ra.
Chỉ thấy cách đó không xa đứng đấy một thanh niên và một con thỏ, người thanh niên một đầu tóc dài bạc trắng, trên thân mặc lấy một bộ áo bào màu đen.
Con thỏ bên cạnh thì toàn thân lông trắng, hai chân đứng thẳng, mặc lên người một bộ quần áo nhân viên tàu hỏa, bên hông còn đeo lấy một chiếc túi.
Nhìn thấy một đầu dây xích quấn quanh cơ thể mình đang nằm trong tay của thanh niên tóc trắng, dù là trong trạng thái hư ảnh, Bạch Thiên Không cũng không tự chủ được nuốt một ngụm nước bọt.
– “Ngươi, ngươi là ai?
Nghe được câu hỏi của hắn, thanh niên tóc trắng khẽ cười sau đó chậm rãi lên tiếng.
– “Xin tự giới thiệu, ta là một trong số các Luân Hồi chưởng khống giả, người điều khiển Luân Hồi Xa số hiệu 33E, Mộ Ái”
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập