Chương 10:
– “Được thôi, thời gian này ta cũng không có nhiều việc, mỗi khi đến bữa ta đều sẽ đến bón cho ngươi.
”
Ta?
?
Không phải à chị gái, lúc này không phải là ngươi nên lạnh lùng nói rằng ta đừng có mà được voi đòi tiên rồi dứt khoát quay người rời đi hay sao.
Sao ngươi lại nhẹ nhàng chấp nhận như thế, lại còn mỉm cười với ta nữa chứ.
Nhìn Lạc Linh Nhi có ý muốn lưu lại, những người khác của Trần gia liền rời đi chỉ để lại Uyển Mộng Đình ở lại chăm sóc Trần Lục Nam.
Nhìn thấy những người khác rời đi, lại nhìn về căn phòng bệnh còn lại hai người, một người là vị hôn thê một người là tình nhân của mình, Trần Lục Nam liền trở nên ngại ngùng.
– “Chậc chậc, không ổn à túc chủ, chính thất cùng tình nhân cùng nhau ở một chỗ như này, ngài mà không cẩn thận thì thành hồng môn yến như chơi đó.
Nghe được lời của Bạch Ngọc, Uyển Mộng Đình khuôn mặt nhất thời trở nên căng thẳng, ánh mắt len lén nhìn qua Lạc Linh Nhi, thấy người sau không có phản ứng gì tâm mới nới lỏng ra một hoi.
Về phía Trần Lục Nam hắn cũng lười tiếp tục để ý đến Bạch Ngọc, hắn giờ đây phải suy nghĩ những bước tiếp theo nên làm những gì.
Bởi qua việc vừa rồi, hắn có thể cảm nhận được cốt truyện đang dần đi lệch hướng với quỹ đạo vốn có của nó.
Trong nguyên tác, lúc này người Trần gia nhất định là phải vô cùng lo lắng quan tâm cho hắn, mẹ hắn Lý Thanh Xương thậm chí còn ngày đêm ở lại bệnh viện để mà chăm lo cho hắn Còn về Lạc Linh Nhi, nàng ta sau khi bị hắn vòi vĩnh xong thì sẽ bắt đầu cảm thấy hắn phiền phức, sau đó lạnh mặt quay đi rồi không còn tới thăm viện lần nào nữa.
Nhưng hiện tại, người nên ở lại thì rời đi, người nên rời đi lại ở lại, mọi thứ trở nên đảo lộn khiến cho thân là tác giả như hắn cũng vô cùng khó nắm bắt tình tiết truyện.
Trong lúc Trần Lục Nam còn đang phân vân suy nghĩ thì ở bên ngoài nơi cầu thang của bệnh viện, ba người nhà Trần gia đang căng.
thẳng đứng ở nơi đây.
Lý Thanh Xương lúc này cả người mệt mỏi tựa vào trong lòng chồng mình, Trần Gia Hân cũng một mặt ngưng trọng nhìn về phía hai người.
– “Bố mẹ, có phải vừa rồi hai người đều nghe được những lời của Tiểu Nam phải không?
Nghe con gái hỏi như vậy, Trần Hạo Nhiên và Lý Thanh Xương đều nặng nề gật đầu, thấy nghi vấn được giải đáp, Trần Gia Hân tiếp tục nói.
– “Vậy mọi người thấy sao về những gì mà Tiểu Nam nói, dù sao những thông tin vừa rồi cũng là quá không chân thực đi.
Trần Hạo Nhiên cùng Lý Thanh Xương nghe vậy thì nhìn nhau một chút, sau đó Trần Hạo Nhiên lên tiếng.
– “Hiện tại mọi thứ đều chỉ là nghe một phía từ Tiểu Nam, chúng ta cần phải quan sát thêm một thời gian nữa để xác nhận xem điều này là đúng hay không.
Trần Gia Hân lại lên tiếng.
– “Ngỡ đâu những điều đó là đúng thì sao?
Nghe con gái hỏi, Trần Hạo Nhiên suy tư chốc lát rồi trả lòi.
– “Thì còn có thể sao nữa chứ, những việc đó chỉ cần nghe đôi chút là có thể biết không phải là việc mà mấy người chúng ta có thể quản được rồi.
Tất cả những việc mà chúng ta cần phải làm đó là để ý đến những lời mà Tiểu Nam nói, từ đó cố hết sức để mà thay đổi vận mệnh tương lai của bản thân.
Trần Gia Hân nghe vậy thì nặng nề gật đầu, đúng là như vậy, những điều vừa rồi mà Tiểu Nam nói đừng nói là Trần gia bọn hắn, cho dù tập hợp cả 12 Cổ thế gia lại cũng chưa chắc có đủ tư cách mà tham gia.
– “Vậy bố mẹ, hai người nghĩ Tiểu Nam bây giờ, có còn là Tiểu Nam nữa không?
Khi nói ra điều này, khuôn mặt Trần Gia Hân trở nên vô cùng nghiêm túc, nếu như những gì mà Tiểu Nam và cái hệ thống tên Bạch Ngọc kia nói là sự thật.
Vậy thì suốt 4 năm qua người em trai sống chung với bọn họ thực chất chỉ là một cái xác rỗng được điều khiển mà thôi.
Lần này người lên tiếng lại là Lý Thanh Xương.
– “Có quan trọng hay sao, miễn là Tiểu Nam vẫn sống, cơ thể vẫn chảy xuôi huyết mạch của Trần gia, thì Tiểu Nam chính là con trai của chúng ta, là em trai của các con.
Năm đó do sự vô trách nhiệm của chúng ta mà Tiểu Nam nó phải sống 14 năm trong địa ngục, hiện tại chúng ta không có tư cách mà đòi hỏi.
Trần Gia Hân nghe vậy cũng nhất thời trầm mặc lại, nàng lúc này mới nghĩ ra là chính bản thân của bọn họ cũng không biết được chính xác Trần Lục Nam là như thế nào.
Hon 4 năm nay sau khi về Trần gia, Trần Lục Nam cũng luôn co mình khép kín, ngoài việc ngồi ăn chung cơm với bọn họ ra thì hầu như không tiếp xúc hay chia sẻ gì với bọn họ.
14 năm xa cách, hơn 4 năm sống khép kín, suốt cả 18 năm cuộc đời của Trần Lục Nam, bọn họ đã bao giờ xuất hiện ở trong đấy?
Vậy nên hiện tại, bọn họ cũng có tư cách gì mà đánh giá xem Trần Lục Nam có phải là Trần Lục Nam hay không?
Trần Hạo Nhiên nghe vợ nói xong thì cũng lên tiếng.
– “Đúng vậy, điều duy nhất mà chúng ta có thể xác nhận được đó chính là mối liên hệ huyết mạch giữa chúng ta và Tiểu Nam.
Còn về phần linh hồn bên trong có phải Tiểu Nam hay không chúng ta không có quyền đánh giá, bởi vì vốn dĩ chúng ta cũng không biết được Tiểu Nam ban đầu là như thế nào.
Hiện tại người duy nhất được phép đánh giá điểu đó chính là Mộng Đình, chỉ cần con bé chấp nhận Tiểu Nam của hiện tại, thì đó chính là Tiểu Nam mà chúng ta thất lạc 18 năm trước.
Trần Gia Hân nghe vậy thì cũng nặng nề gật đầu, suy cho cùng người duy nhất có quyền trong chuyện này chính là Mộng Đình, bọn họ giờ đây cũng chỉ có thể chờ câu trả lời từ cô ấy.
– “Thôi không nói việc này nữa, Gia Hân, trong thời gian này con cần phải chú ý xung quanh nhiều hơn, tận lực tìm ra những mối nguy hiểm tiềm ẩn xung quanh.
Dù cho hiện tại vẫn chưa rõ những thứ Tiểu Nam nói là đúng hay không nhưng vạn nhất là đúng, thì chúng ta cũng cần phải chuẩn bị kỹ càng cho tương lai, ít nhất cũng phải cố mà sống sót.
– “Con biết rồi bố.
Lại dặn dò Trần Gia Hân chú ý đến Trần Lục Nam xong, Trần Hạo Nhiên liền đưa vợ quay về nhà, để lại Trần Gia Hân đứng tại nơi đó mà suy nghĩ ngổn ngang.
Quay về phía phòng bệnh, Lạc Linh Nhi lúc này đã lấy ra một chiếc laptop sau đó bắt đầu làm việc, còn Uyển Mộng Đình thì lấy ghế ngồi bên cạnh Trần Lục Nam, hai mắt đăm đăm nhìn về phía hắn.
Mỗi khi Trần Lục Nam quay qua cô gái nhỏ này lại đỏ mặt cúi đầu xuống, dù hắn có hỏi cái gì thì cũng chỉ biết ừm với à, khiến cho Trần Lục Nam vô cùng bất đắc đĩ.
Hiện tại trong phòng đang có hai nhân vật then chốt cho con đường tà ác của hắn, mà bản thân hắn lại không có cách nào mà thúc tiến mạch cốt truyện với hai người họ được, cái cảm giác này thật là khó chịu.
-^À phải rồi Bạch Ngọc, hệ thống của ngươi có chức năng gì vậy.
Lúc này Trần Lục Nam mới nghĩ ra là từ nãy đến giờ bản thân đã quá tập trung vào cốt truyện mà quên mất không tìm hiểu về hệ thống của mình.
Bạch Ngọc nghe thấy hắnhỏi vậy thì cũng kiêu ngạo ngẩng lên cái đầu nhỏ nói.
– “Túc chủ ngài nghe cho rõ đây, ta là hệ thống hỗ trợ siêu cấp mang trong mình các chức năng.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập