Chương 16:

Chương 16:

Thấy mấy dòng chữ này Bạch Ngọc liền len lén thở dài một cái, cô thật sự không biết ngày hôm nay đã làm cái gì mà lại gặp phải tội nghiệt như vậy.

Cách đây vài tiếng cô vẫn còn đang ung dung lau dọn khoa 13 của Luân Hồi Xa, thế mà chớp mắt một cái đã bị Mộ Ái đại nhân ném xuống Hư thế giới cùng Trần Lục Nam.

Lúc đi chỉ cho cô một cái hệ thống và một cuốn sách bảo cô đọc hết sau đó đi theo, điểu khiểi nó giúp hắn, ngoài ra không còn.

nhắc nhở gì thêm.

Ban đầu đọc nội dung hệ thống cô cứ nghĩ rằng nhiệm vụ lần này sẽ đơn giản thôi, chỉ cần làm theo kịch bản sẵn có của cuốn truyện là mọi thứ sẽ êm thỏa.

Nhưng ai ngờ đâu ngay ngày đầu tiên mọi thứ ở thế giới này đã trở nên mất kiểm soát, các nhân vật đều đi trái với kịch bản sẵn có.

Hơn nữa vừa tồi từ phản ứng của ba chị em Trần gia, cô đã ngờ ngợ phát hiện ra được một vài điều, cũng chính vì vậy mà cô bị trưởng tàu cảnh cáo và đuổi khỏi Luân Hồi Xa.

Sau khi quá trình chia lìa kết thúc từ đây cô và Trần Lục Nam coi như chính thức bị dính vào nhau.

Nếu như đến một ngày khi hắn hoàn thành cốt truyện, bản thân c-hết nơi đất khách, thì cô cũng sẽ tiêu tán theo hắn.

Nghĩ đến đây tâm trạng của Bạch Ngọc lại càng thêm phiền muộn, cô thật hối hận khi ở trên Luân Hồi Xa không cố gắng làm việc thêm chút nữa thì giờ đã không bị vứt bỏ như vậy.

– “Thiếu gia, ăn hoa quả thôi ạ.

Lúc này Uyển Mộng Đình cũng đã gọt hoa quả xong, cô bưng đĩa tới ngồi bên giường tiếp tục đút cho Trần Lục Nam ăn.

Đã có kinh nghiệm từ lần trước, lần này Trần Lục Nam đã ăn tự nhiên hơn.

– “Đúng tồi, Mộng Đình, chút nữa bảo người mang cho ta một chiếc laptop đến đây.

Trần Lục Nam vừa ăn vừa nói, hắn hiện tại đang nằm viện, không thể làm được việc gì.

Muốn kiếm tiền, nghĩ đi nghĩ lại cũng chỉ có đi lại con đường ở Thực thế giới, đi viết truyện mà kiếm tiển.

Dẫu sao mấy thứ đồ giải trí đó ở thế giới này còn rất lạc hậu, hắn chỉ cần tùy tiện làm vài cuốn truyện ra thì đảm bảo sẽ nổi đình nổi đám ở trên mạng, đến lúc đó tiền nhuận bút cũng sẽ đổi được vài Luân Hồi Xu để mà thử nghiệm.

Đang đút cho hắnăn Uyến Mộng Đình hơi sững sờ vì yêu cầu của hắn, rồi cũng không hỏi nhiều chỉ gật đầu đáp ứng.

Cứ như vậy sau khi ăn xong hoa quả, Trần Lục Nam lại tiếp tục nằm đài trên giường bệnh, cầm điện thoại lướt video giải trí, Uyển Mộng Đình thì dọn dẹp xong lại quay qua ngồi nhìn chăm chú vào hắn.

Bị nhìn đến chằm chằm, Trần Lục Nam bất đắc dĩ lên tiếng.

– “Mộng Đình, em hiện tại không còn việc gì cần làm hay sao?

Uyển Mộng Đình nghe vậy thì không đáp lại, chỉ lắc lắc đầu, ánh mắt vẫn tập trung nhìn vàc hắn.

Trần Lục Nam bị nhìn đến không tự nhiên nhưng lại cũng không có cách, đành phải quay mặt qua hướng khác tiếp tục lướt video.

Mãi đến khoảng 2 tiếng sau, cửa phòng bệnh lại lần nữa bị mở ra, một người đàn ông mặc vest bước vào trên tay còn cầm lấy một chiếc túi.

Người đó đi đến gần giường của Trần Lục Nam sau đó cung kính cúi đầu nói.

– “Thiếu gia, laptop ngài cần đã được mang đến rồi ạ.

Nghe thấy là laptop của mình đã tới, Trần Lục Nam vội vàng ngồi dậy tiếp nhận cái túi.

– “Được rồi, cảm ơn anh.

– “Đây là việc tôi phải làm.

Nói rồi người đàn ông cúi người chào Trần Lục Nam với Uyển Mộng Đình một cái rồi quay người rời đi.

Mỏ ra cái túi thấy là một chiếc HP mới tỉnh, Trần Lục Nam liền hơi sững sờ nhìn về Uyển Mộng Đình.

– “Đao lại là hàng mới vậy?

Uyển Mộng Đình nghe vậy hơi ngượng ngùng đáp lại.

– “Ngài trước giờ ngoài điện thoại ra thì chưa từng dùng mấy thứ khác a thiếu gia.

Nghe vậy Trần Lục Nam cũng nhất thời không biết nói gì nữa, hắn ban đầu nghĩ dù sao bản thân cũng là thiếu gia của một gia đình giàu có, siêu xe xếp đầy nhà, chỉ là một cái laptop nhỏ nhoi kiểu gì cũng là có.

Ai ngờ đâu tên ngu ngốc kia suốt cả 4 năm sống trong nhung lụa, ngoài làm theo cốt truyện ra thì đến cái laptop cũng không biết mua.

Ngượng ngùng cười cười vài tiếng, Trần Lục Nam mới mở máy lên bắt đầu làm quen các ứng dụng của thế giới này.

Tuy nói đây là Hư thế giới nhưng dàn khung của nó lại được dựa trên Thực thế giới mà hắn từng sinh sống, nên các ứng dụng ở đây cũng không khác là bao.

Tiếp tục truy cập một trang web có tên là Wawa, đây là trang web đọc truyện lớn nhất ở Đại Việt Quốc.

Đăng ký một tài khoản xong, Trần Lục Nam liền bắt tay vào viết truyện, thể loại đầu tiên mà hắn viết là thuộc loại võ hiệp.

Sở dĩ chọn như vậy một phần vì truyện ở thế giới này hầu như toàn xoay quanh các mô-típ tình cảm thanh xuân học đường, nên thể loại mới này của hắn như thổi một con gió lạ khiến người đọc phải chú ý.

Phần còn lại là thế giới này cũng có võ thuật, vì vậy việc đón nhận thể loại này cũng sẽ dễ dàng hơn.

Trầm ngâm đôi chút, hắn nghĩ lại một cuốn sách của mình tên là “Thanh Vân Giáo Hội cũng là thể loại này, ở Thực thế giới nó rất được độc giả đón nhận, đây là một trong số ít các tác phẩm của hắn có một cái kết viên mãn.

Nghĩ là làm hắn liền đặt tay bắt đầu viết lại, vì là tác phẩm đã sáng tác nên tốc độ đánh máy của hắn rất là nhanh, 10 ngón tay cùng gõ gần như không có thời gian mà nghỉ.

Uyển Mộng Đình ngồi bên cạnh thấy cảnh này thì tràn đầy kinh ngạc, giờ nàng đã bắt đầu tin tưởng về những điều hôm nay mình nghe được.

Bởi anh Lục Nam ngày trước tới điện thoại gõ phím còn chậm chứ nói gì tới gõ bàn phím máy tính như vậy.

Cứ như vậy Trần Lục Nam dành cả ngày tập trung vào viết truyện, Uyển Mộng Đình ở bên cạnh nhìn lấy, thi thoảng thì đút cho hắn hoa quả hoặc nước uống.

Mãi cho đến tối khi Lạc Linh Nhi cầm hộp đồ ăn tới hắn mới giật mình ngừng tay lại.

Lạc Linh Nhi nhìn thấy hành động của hắn như vậy thì hiếu kỳ hỏi.

– “Lục Nam em đang làm cái gì vậy?

Nghe thấy cô hỏi, khuôn mặt Trần Lục Nam trở nên hơi ngại ngùng.

– “Không có gì đâu chị Linh Nhi, chỉ là em nằm viện chán quá nên viết mấy thứ giiết thời gian thôi ạ.

Thấy hắn nói vậy Lạc Linh Nhi cũng không hỏi thêm nữa, cô lại lấy thức ăn ra, bắt đầu đút cho hắn ăn.

Trong lúc đó cô thi thoảng sẽ hỏi hắn một hai câu hỏi về học hành hay bạn bè, mục đích để c‹ thể nghe tiếp được cuộc nói chuyện của hắn với Bạch Ngọc.

Nhưng đáp lại cô chỉ là những câu trả lời qua loa của Trần Lục Nam, còn Bạch Ngọc từ đầu đến cuối đều vẫnim lặng.

Lạc Linh Nhi mặc dù thấy hơi nghi hoặc nhưng biết việc này bản thân cũng không thể quản được, nên sau khi đút cho hắnăn xong cô sẽ lại ròi đi.

Nhìn thân ảnh rời đi, Trần Lục Nam cảm xúc đầy phức tạp, hắn không ngờ cốt truyện lại lệc!

hướng đến độ này.

Hắn nghĩ nếu bản thân mà cứ sống trong sự chăm sóc như này của Lạc Linh Nhi thì với một cẩu độc thân hai kiếp như hắn sợ rằng không cầm được trái tìm trước cô ấy mất.

Nhưng mà, quay qua nhìn cô hầu gái nhỏ đang phồng má ngồi bên cạnh, rồi lại nghĩ đến cốt truyện tương lai, hắn lại thở dài.

– “Đau đầu a, phải rồi, Bạch Ngọc ngươi đâu rồi?

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập