Chương 18:

Chương 18:

Đúng lúc này một đôi bàn tay nhỏ nhắn ấm áp từ trong màn đêm thò ra nắm lấy tay của hắn Cảm nhận được nhiệt độ ấm áp đó, Trần Lục Nam vội vàng ngẩng đầu lên.

Không biết từ lúc nào Uyển Mộng Đình đã ngồi ở bên cạnh, khuôn mặt nhỏ đầy vẻ dịu dàng nhìn về hắn.

– “Không sao đâu, có em ở đây rồi.

Nhìn thấy cô như vậy nước mắt hắn không kìm được mà chảy xuống, hắn tiến tới ôm chặt lấy cô, miệng không ngừng nói.

– “Anh xin lỗi Tiểu Hoa, anh xin lỗi.

Uyển Mộng Đình nghe thấy cái tên mà bản thân ngày đêm mong nhớ thì cũng không kìm được nước mắt, cô cũng ôm chặt lấy Trần Lục Nam.

– “Anh Lục Nam.

Cứ như vậy dưới màn đêm, một đôi nam nữ ôm chặt lấy nhau, nước mắt hai người không ngừng rơi để chứng minh cho những ngày tháng xa cách, cũng như những tội lỗi trong quá khứ của bản thân.

Sáng hôm sau, khi Lý Thanh Xương cùng với vài người hầu tới bệnh viện thì bắt gặp cảnh tượng một đôi nam nữ trẻ tuổi đang ôm nhau say giấc nồng trên chiếc giường bệnh.

Ban đầu bà còn thấy khó hiểu đang định đánh thức hai người dậy, nhưng rồi lại nhớ tới ngày hôm qua Bạch Ngọc từng nói rằng ban đêm sẽ cung cấp lại ký ức 4 năm nay cho Tiểu Nam.

Đoán rằng hắn đã nhận ra Uyển Mộng Đình là ai, vì vậy bà liền để người hầu đi ra ngoài, còi mình thì lấy một chiếc ghế tới ngồi cạnh giường nhìn hai người họ ngủ.

Nhìn khóe miệng còn đang hơi mỉm cười của con trai, Lý Thanh Xương bất giác cảm thấy trong lòng ấm áp.

Tuy nói Trần Lục Nam đã về Trần gia được bốn năm, nhưng số lần mà bà nhìn thấy được nụ cười của con trai có thể nói là đếm trên đầu ngón tay.

Hắn ta khi ở nhà thì luôn lầm lầm lì lì ít khi giao tiếp với người trong gia đình, người duy nhất mà hắn thân thiết chính là Uyển Mộng Đình.

Chính vì vậy mà bà với chồng luôn luôn chiểu chuộng các thói hư tật xấu của hắn, dù biết điều này là không tốt.

Nhưng bởi trong lòng họ luôn cảm thấy áy náy với những năm tháng tuổi thơ của con trai, dù sao năm đó cũng là do bà và chồng bất cẩn mới khiến Trần Lục Nam lưu lạc đến nơi địa ngục như vậy.

Hiện tại con trai đã lớn có tự chủ của riêng mình, nên dù bà và chồng cũng muốn con trai có thể nên người, học hành đỗ đạt làm một người có ích cho xã hội.

Nhưng hai người cũng hiểu được lớn lên trong môi trường đen tối như kia, dù là người thiện lương đến đâu thì trong lòng cũng sẽ có một phần u tối.

Vì vậy hai người họ cũng chỉ mong:

muốn con trai sau này sẽ sống những ngày vô lo vô nghĩ, làm những điều bản thân thích là được, dù cho những việc này sẽ gây hại tới danh tiếng của Trần gia, nhưng vì con trai hai người họ vẫn cắn răng mà chịu đựng, vì đây là những gì hai người thiếu Trần Lục Nam.

Hai năm trước nếu không phải ông nội của Trần Lục Nam dựng nên hôn ước giữa hắn và Lạc gia, thì bà và chồng cũng đã từng có suy nghĩ sẽ tác hợp cho hắn và Uyển Mộng Đình.

Dù sao ngoài cô bé này hai người cũng chưa từng thấy Trần Lục Nam tỏ vẻ hứng thú với người khác giới nào khác.

Mà không ngờ tới khi ngày đính hôn diễn ra, người con trai luôn trầm lặng của bà lại tỏ ra v‹ sỉ ngốc khi nhìn thấy Lạc Linh Nhi.

Thậm chí sau khi biết được cô đang học tại Đại học Quốc Tử Giám, mà chăm chỉ học tập quyết tâm thi đỗ bằng được ngôi trường danh giá ấy.

Trước đó bà còn nghĩ đó là phép màu của tình yêu, giúp đứa con trai của bà bước ra khỏi bóng tối, nhưng sau chuyện hôm qua bà mới nhận ra những thứ đó không phải là cảm xúc của con trai bà, mà chỉ là do thứ được gọi là “cốt truyện dẫn đắt.

Hiện tại Trần Lục Nam thật sự trở về, mang theo ý thức và sự tự chủ riêng bà rất vui mừng nhưng cũng lo lắng.

Vì nhìn đáng vẻ của hắn và Uyển Mộng Đình như này bà biết cô gái này chiếm một phần không nhỏ trong tim con trai bà, nhưng hiện tại Trần Lục Nam lại đang có hôn ước với Lạc Linh Nhi.

Với thế lực của Lạc gia, Trần gia muốn vô duyên vô cớ hủy hôn là điểu vô cùng khó khăn.

Hơn nữa theo bà quan sát thì Lạc Linh Nhi cũng có thể nghe được cuộc hội thoại ngày hôm qua của Trần Lục Nam và Bạch Ngọc, với thân phận là người cầm lái kinh tế Lạc gia, cô ta chắc chắn sẽ hiểu được những lợi ích mà con trai bà mang lại.

Muốn cô ấy buông tay con trai bà lúc này khó càng thêm khó, cũng đừng nói cái gì mà mỹ nhân băng sơn, không cần nam nhân, tự lực tự cường cái gì đó.

Người phụ nữ như vậy có lẽ là có nhưng chắc chắn không phải là Lạc Linh Nhị, bởi bà biết sự lạnh lùng của cô chỉ là đối với những thứ bản thân cô ta không để tâm mà thôi.

Nếu như một vật mà vào được tầm mắt của cô ta, thì chắc chắn cô ta sẽ bằng mọi cách mà tranh giành bằng được.

Chưa kể lợi ích mà Trần Lục Nam mang lại là vô cùng to lớn, với các Cổ thế gia, nơi lợi ích gia tộc được đặt lên hàng đầu thì càng không thể bỏ qua được hắn.

Ưm!

Đúng lúc Lý Thanh Xương còn đang suy nghĩ viến vông, trên giường Uyển Mộng Đình bỗng nhiên cử động một chút, cô gái nhỏ run run mở ra đôi mắt.

Khi nhìn thấy khuôn mặt của Trần Lục Nam ngay sát bên cạnh mình, cô đầu tiên là hơi sững sờ, sau đó liền đỏ mặt lên miệng cong cong nở nụ cười TỔI tiến sát vào trong ngực của hắn.

Nhưng dường như cảm nhận được có ánh mắt đang nhìn mình, cô lén lén quay đầu lại thấy Lý Thanh Xương đang một mặt ý cười mà nhìn về cô, điều này làm cho Uyển Mộng Đình sợ đến không nhẹ.

Cô vội vàng mở tay Trần Lục Nam ra rồi bước xuống giường đi tới trước mặt Lý Thanh Xương, hai tay cô nắm lại với nhau, mặt cúi gằm xuống một bộ lúng túng.

– “Phu nhân, chuyện này chuyện này, hôm qua là thiếu gia mơ thấy ác mộng nên con mới, con mới.

Uyển Mộng Đình trong cơn gấp gáp lời nói trở nên không được lưu loát, nhưng chưa để cô viện lý do xong, Lý Thanh Xương đã mỉm cười mà cầm lấy tay cô nói.

– “Con gái à, con không phải giải thích đâu, ta hiểu được mà, giờ con đi rửa mặt chút đi rồi r:

để chú Khanh đưa về nhà mà thay đổ, cả ngày hôm qua con đã vất vả rồi.

Uyển Mộng Đình nghe được phu nhân nói vậy thì hai mắt Tưng rưng gật đầu nói tạ ơn, sau đó thì đi xuống bãi đỗ xe của bệnh viện gọi chú Khanh tài xế riêng của phu nhân đưa cô qua về Trần gia.

Giờ đây trong phòng viện chỉ còn lại hai mẹ con Trần Lục Nam, vì Uyển Mộng Đình rời đi nên hai tay của Trần Lục Nam trở nên trống rỗng.

Hắn vốn là một người ngủ phải có cái gì đó để ôm, giờ đây đột nhiên thiếu mất nên trằn trọc một lát rồi cũng tỉnh lại.

Khi nhìn thấy Lý Thanh Xương đang ngồi bên cạnh hắn cũng hơi hoảng hốt một chút nhưng cũng rất mau lấy lại tình thần, từ từ ngồi dậy nhìn về bà.

– “Mẹ, mẹ tới từ bao giờ vậy a.

Lý Thanh Xương không vội đáp lại hắn, bà nhìn về khuôn mặt con trai tuy còn có chút gượng gạo nhưng mà so với trước kia thì giờ đã tươi tỉnh có sức sống hơn hẳn.

– “Mẹ tới được một lúc rồi, nhưng thấy hai đứa còn đang ngủ say nên không tiện mà đánh thức.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập