Chương 21:
Thấy vậy hắn vội vàng lấy máy tính mở Wawa ra, ngay tại trang đầu tiên hắn đã nhìn thấy ở top đầu của bảng xếp hạng cái tên Thanh Vân Giáo Hội, lượt đọc 15 triệu.
Nhìn thấy con số này Trần Lục Nam không khỏi nuốt nước bọt một cái, hắn tuy tự tin về truyện của mình nhưng mà trong một đêm có thể nhảy được lên cao như này thì thật bất thường a.
Quả nhiên khi hắn bấm vào phần thu nhập ngoài thấy 45 triệu tiền quy đổi từ lượt đọc ra, th tại khu donate con số ở đây đã lên tới hơn 200 triệu, nó là lý do chính mà truyện của hắn bị đẩy lên top nhanh đến như vậy.
Hắn quay qua nhìn mẹ của mình một cái, thấy bà cười cười hơi quay đầu đi thì liền biết việc này do đâu mà ra, trong lòng cảm khái, nhà có tiền đúng là tốt, làm việc gì cũng dễ dàng.
– “Bạch Ngọc, mau ra đây, ta có tiền rồi.
”
Nhớ đến bộ dáng đói lả ngày hôm qua của Bạch Ngọc hắn liền vội vàng gọi cô bé ra, hiện tại có tiền rồi cũng nên để cô nhóc này ăn một bữa no nê.
– “Ta đây túc chủ.
Vẫnlà giọng nói uể oải ấy, Bạch Ngọc đầu tiên là chui cái đầu nhỏ ra từ hư không sau đó cả người trượt xuống rơi vào đùi hắn.
Nhìn thấy vậy Trần Lục Nam liển cầm lấy cô bé, lay lay mấy cái nói.
– “Ngươi mau kiểm tra lợi nhuận của ta xem có thể đổi được bao nhiêu Luân Hồi Xu đi.
Bạch Ngọc nghe vậy mắt cũng không mở, bàn tay nhỏ khua một cái, một màn hình ảo hiện lên với dòng chữ, thống kê thu nhập.
Sau đó các con số không ngừng lướt qua cuối cùng đừng lại ở 245 triệu, kèm đòng chữ “Quy đổi bằng 24,5 Luân Hồi Xu – Xác nhận đổi ?
Không chờ Bạch Ngọc đáp lời Trần Lục Nam đã vội vàng nói xác nhận, chỉ thấy số đếm Luâr Hồi Xu trên góc của hắn lập tức nhảy lên thành 24,5 Xu.
– “Bạch Ngọc có xu rồi, giờ làm cách nào để nạp năng lượng cho ngươi.
– “Ngài sử dụng công năng của hệ thống a túc chủ.
Bạch Ngọc nghe hắn nói vậy thì mới mở mắt, uể oải mở ra ba công năng của hệ thống.
Trần Lục Nam thấy vậy thì vội bấm vào thương thành, hắn đầu tiên là muốn dùng công năng tra cứu tương lai nhưng mà nhìn dáng vẻ của Bạch Ngọc, hắn sợ cô bé sẽ không đủ năng lượng để mà thực hiện.
Nên cuối cùng đành vào thương thành để mà thực hiện, lướt lướt một vòng cuối cùng hắn cắn răng chọn vật phẩm “Cốc uống cà phê của Lạc Linh Nhi sau đó một dòng chữ hiện ra.
[Xác nhận mua]
Trần Lục Nam không chần chừ mà nhấn vào, ngay lúc đó đang nằm trong tay hắn mà uể oải Bạch Ngọc lập tức đứng phắt dậy, vung vẩy đôi cánh nhỏ bay quanh người hắn.
– “Túc chủ ta đầy pin rồi túc chủ.
Thấy cô bé năng động trở lại Trần Lục Nam chưa kịp vui mừng thì bỗng nhiên một chiếc cốc trống rỗng xuất hiện trước người hắn, thấy vậy khuôn mặt hắn bỗng trở nên hoảng hốt vội vàng lật người giấu cái cốc sang bên cạnh.
Sau khi làm xong hắn len lén nhìn về phía ba người bên cạnh, Lý Thanh Xương vẫn ung dung ngồi đọc sách, Lạc Linh Nhi thì nhìn chằm chằm vào laptop còn Uyển Mộng Đình lại loay hoay cắm hoa.
Thấy ba người vẫn tỏ ra bình thường như vậy hắn liền thở ra một cái.
– “Thật may là chưa bị họ nhìn thấy.
Liếc nhìn chiếc cốc màu.
trắng vẫn còn dính vết son trong tay, Trần Lục Nam hơi bất đắc dĩ rồi liền kín đáo cất vào ngăn tủ.
Nhưng nếu hiện tại hắn có thể đứng phía sau lưng của Lạc Linh Nhi và Lý Thanh Xương thì có thể thấy được, trên màn hình laptop của Lạc Linh Nhi giờ đây chỉ toàn là dấu cách, sách của Lý Thanh Xương thì trang đang đọc đã bị ngón tay cào đến nhàu nát.
Uyển Mộng Đình cũng không khá hơn, dưới thùng rác bên cạnh đã có vài bông hoa hồng bị bẻ gãy.
Sở dĩ như vậy là vì ngay khi Trần Lục Nam gọi ra Bạch Ngọc, thì ánh mắt bọn họ đều đã tập trung lên người hắn.
Sau khi nhìn thấy chiếc cốc trắng đột ngột xuất hiện lòng bọn hắn liền trở nên dậy sóng, trong đầu chỉ còn lại mấy chữ, hệ thống là thật.
Càng nghĩ thì hô hấp của bọn hắnlại càng nặng nề hơn, nhất là Lạc Linh Nhi, nếu như không phải còn muốn nghe tiếp cuộc nói chuyện của Trần Lục Nam với Bạch Ngọc thì hiện tại nàng thật sự muốn quay về để người đi san bằng Nguy gia.
Lý Thanh Xương cũng vậy, bà hiện tại đang tính toán xem nên làm cách nào để diệt Nguy gi:
một cách nhanh gọn nhất, đảm bảo không để lại hậu quả về sau.
Trái với hai người đang lo lắng thì tâm trí Uyển Mộng Đình giờ như đang bay trên mây, đầu cô không ngừng quanh quẩn lời nói hôm trước của Trần Lục Nam, rằng trong tương lai bản thân với hắn sẽ có một đứa con.
Ngồi bên cạnh Trần Lục Nam cũng không biết suy nghĩ của ba người, hắn bây giờ đang hiếu kỳ nhìn về Bạch Ngọc.
– “Bạch Ngọc, 1 Luân Hồi Điểm có thể giúp ngươi duy trì được trong bao lâu.
Bạch Ngọc nghe vậy thì vung vẩy đôi cánh nhỏ ngồi xuống đùi hắn rồi ngẩng đầu lên đáp.
– “Thưa túc chủ, 1 Luân Hồi Điểm có thể để cho ta hoạt động hết công suất trong vòng 1 tuần.
Trần Lục Nam nghe vậy thì gật đầu, trong lòng tính toán 1 tháng nuôi Bạch Ngọc hết khoảng 40 triệu, chưa tính tới tiền nâng cấp hệ thống mà cô nhóc nói, như vậy xem ra hắn cần tìm cách khác để kiếm tiền rồi.
– “Đúng tổi Bạch Ngọc, hiện tại ta vẫn có thể tra cứu tương lai của Liễu Như Yên chứ?
– “Đương nhiên là được thưa túc chủ.
Bạch Ngọc nghe hắn hỏi thì hào hứng gật cái đầu nhỏ, bên kia ba người nghe Trần Lục Nam muốn tra cứu tương lai thì vội vàng lấy lại tình thần tập trung lắng nghe.
Nhưng ngoài Uyển Mộng Đình hiểu rõ nguyên do ra thì Lý Thanh Xương và Lạc Linh Nhi lại cảm thấy khó hiểu, không biết vì sao hắn lại muốn tra về Liễu Như Yên, theo như hai người nhớ thì hắn với cô chị họ này không có mấy tiếp xúc mới phải.
– “Túc chủ, giá tra cứu tương lai của Liễu Như Yên là 1 Luân Hồi Xu, ngài xác nhận muốn tra cứu chứ.
Thấy dòng chữ hiện lên trên màn hình, Trần Lục Nam không ngần ngại mà nhấn xác nhận, Bạch Ngọc thấy vậy thì lập tức vui vẻ, có đơn hàng này tuần sau nàng sẽ không lại đói nữa rồi.
– “Tra cứu thông tin hoàn tất thưa túc chủ, tương lai của Liễu Như Yên sẽ diễn biến như sau.
Mười lăm phút sau, toàn bộ phòng viện trở nên yên tĩnh, chỉ còn lại hơi thở đồn dập của bốn người, đúng vậy cả Trần Lục Nam hơi thở cũng trở nên gấp gáp.
Đại khái thông tin mà Bạch Ngọc nói sẽ như sau, Liễu Như Yên con gái duy nhất của người cầm lái tập đoàn Liễu thị, những năm cấp 3 cô vốn là một kẻ ăn chơi, luôn ngỗ nghịch cha mẹ.
Nhưng vào đầu năm nhất đại học trong một lần say xin ở quán bar cô suýt nữa thì bị 4 5 tên ăn chơi làm nhục, rất may là khi đó được một cậu trai làm bán thời gian ở quán bar giúp đỡ đưa về nhà.
Sáng hôm sau khi cô tỉnh lại, biết được cậu ấy hôm qua vì cô mà đã mất cả việc nên trong lòng sinh ra áy náy, cô muốn báo đáp chàng trai ấy, nhưng rồi mới phát hiện việc bản thân.
đêm qua ăn chơi đã bị bố cô biết được.
Ông đã khóa hết mọi tài khoản của cô và thông báo nếu cô không từ bỏ mấy thói hư đó thì đừng có về lại nhà.
Khi đó tính tình ngang bướng của cô trỗi dậy không chịu cúi đầu xin lỗi, cô muốn liên lạc với bạn bè để nhờ giúp đỡ nhưng mấy người đó đều đã bị bố cô cảnh cáo nên không ai dám cho cô tá túc cả.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập