Chương 28:
– “Đơn giản a túc chủ, ngài chỉ cần sử dụng công năng dò tìm đánh dấu lên người bố của Diệp Ngư Y thì mỗi khi ông ta có hành động gì ngài đều sẽ có thể nắm bắt được.
”
– “Vậy thì còn chờ gì nữa Bạch Ngọc, mau cho ta sử dụng.
Nghe hắn nói vậy Bạch Ngọc liền tỏ ra hơi chần chừ, nhìn dáng vẻ này của cô Trần Lục Nam lại khó hiểu, nhưng không đợi hắn lên tiếng hỏi thì Bạch Ngọc đã nói.
– “Túc chủ a, đúng là công năng dò tìm có thể đánh dấu lên người nhưng điều kiện tiên quyê là ngài và người này phải chạm mặt nhau a.
Trần Lục Nam nghe vậy thì liền im lặng, cái này là cái thể loại gì a, uổng công hắn vừa rồi còn vui vẻ ra mặt, giờ biết được còn phải gặp mặt bố của Diệp Ngư Y thì mới kích hoạt được thì cũng bằng không a.
Chả lẽ giờ hắn để người đi bắt ông ta lại mang tới đây, rồi sau đó chỉ nhàn nhạt nói ta đơn giản là muốn nhìn mặt ngươi hay sao.
Hắn Trần Lục Nam còn chưa bệnh hoạn tới mức độ đó.
Đúng lúc hắn còn đang xoắn xuýt về việc này thì Lý Thanh Xương lại lên tiếng.
– “Đúng tổi Tiểu Nam, ngày mai có thể mẹ sẽ không tới đón con được vì tý nữa mẹ muốn qua Thanh Tập Viên mua chút thảo dược để mai nấu canh bồi bổ cho con.
Nghe được những lời mẹ nói hai mắt Trần Lục Nam liền sáng lên, hắn biết Thanh Tập Viên, với người bình thường đây chỉ là một cửa hàng bán thuốc đông y bình thường.
Đối với những người có địa vị, nhất là với võ giả thì đây chính là cửa hàng chuyên buôn bán các loại linh thảo phục vụ cho việc luyện võ.
Nhưng điều Trần Lục Nam quan tâm không phải là những thứ này, mà là đường đi tới đó a.
Từ bệnh viện Trung ương tới Thanh Tập Viên sẽ phải đi đường Ba Đình, sau đó từ Thanh Tập Viên về biệt phủ Trần gia thì sẽ đi bằng đại lộ Thăng Long, các đoạn đường này hoàn toàn sẽ tránh xa ngã tư Trần Duy Hưng a.
Hơn nữa chỉ cần qua tối nay thì những ngày sau hắn chỉ cần lấy lý do là bệnh tình chưa lành hắn muốn mẹ ở bên chăm sóc thì có thể hạn chế mẹ hắn ra ngoài, dù sao ngày thường bà ấy cũng ít khi ra ngoài, hầu như chỉ quanh quẩn trong nhà để mà đọc sách.
Nghĩ như vậy hắn liền gật đầu lia lịa đáp.
– “Không sao đâu mẹ, mẹ mấy ngày nay đi đi lại lại vất vả rồi, ngày mai chỉ là xuất viện, để chú Khanh và Mộng Đình đưa con về là được.
Lý Thanh Xương nghe vậy thì mỉm cười gật đầu, trong lòng tuy có chút khó chịu vì ngày ma không thể đến, nhưng vì không để con trai lo lắng thêm bà cũng liền đành nhẫn nhịn.
Chỉ là ở nhà một tuần mà thôi, bà Lý Thanh Xương vẫn có thể chịu được.
Sau khi thống nhất với mẹ xong, Trần Lục Nam vui vẻ nằm xuống giường bệnh, miệng hơi nhếch lên mỉm cười, kiếp nạn đầu tiên coi như có cách giải quyết.
Nhìn vẻ mặt tự đắc của hắn, Bạch Ngọc không khỏi thở dài một chút, trong lòng cô bé giờ đây vô cùng xoắn xuýt, không biết có nên nói thật với hắn hay không.
Đắn đo một hồi cô cũng.
cắn răng nói ra, dù sao giờ họ đã là người trên cùng thuyền, có chuyện xảy ra ai cũng đừng mong tốt hon ai.
– “Túc chủ, ngài hình như đang nghĩ mọi chuyện quá đơn giản rồi thì phải?
Trần Lục Nam vốn dĩ còn đang cảm thấy vui vẻ nhưng vừa nghe được lời này của Bạch Ngọ khuôn mặt liền đơ lại.
Bên kia mấy người lòng cũng nhảy một cái, nhất là mấy người Trần gia, họ đang nghĩ không lẽ đến cả Lý Thanh Xương trốn ở trong nhà cũng sẽ bị bố của Diệp Ngư Y lôi ra ngoài để tông xe a.
– “Bạch Ngọc, ngươi nói vậy là sao, không lẽ mẹ ta dù ở trong nhà cũng không tránh khỏi trai Trạn này ư.
– “Ta không nói việc đó a túc chủ, ngài quên rằng sau sự kiện trông x-e thì sẽ có sự kiện gì xảy ra hay sao?
Nghe được Trần Lục Nam hỏi, Bạch Ngọc chỉ khe khẽ thở dài rồi nói.
Nghe cô bé nói như vậy Trần Lục Nam lại nhất thời trầm tư, trong đầu hắn giờ đây đã vô thức hiện ra một cái tên.
Cái tên này thật sự hắn không hề muốn nhắc tới bởi nó là khởi đầu đánh dấu cho cái chết thê thảm của hắn trong tương lai.
Thấy hắn trở nên im lặng, Bạch Ngọc cũng không tiếp tục nói, mà chỉ ngồi im trên ngực hắn.
Bên kia mấy người lại không hề như vậy, họ mới đầu nghe Bạch Ngọc nói còn nghĩ rằng vụ của Lý Thanh Xương vẫn còn chưa giải quyết xong, lòng lại lên lo lắng.
Nhưng giờ nghe được đó là việc xảy ra tiếp theo vụ tai nạn, nhìn bầu không khí ngưng trọng quanh Trần Lục Nam, lòng họ lại trở nên ngứa ngáy.
Rốt cuộc là việc động trời gì mà lại khiến cho Trần Lục Nam trở nên nghiêm túc như vậy, ban nãy dù nghe mẹ mình sẽ bị người ám toán, hắn cũng không như vậy a.
Căn phòng bệnh cứ như vậy mà trở nên im lặng, hồi lâu sau Trần Lục Nam mới khó khăn nó ra mấy chữ.
– “Huyết Mân Côi”
Nghe được ba chữ này bốn người phụ nữ bên kia khắp khuôn mặt hiện lên dấu chấm hỏi, cá gì là Huyết Mân Côi a, đây là tên người hay tên hoa a.
Nếu là tên người thì bọn họ nghĩ với thân phận của bản thân nếu có ai nổi bật với cái tên này bọn họ chắc chắn sẽ biết.
Còn nếu là tên hoa thì lại càng không thể, bởi mấy người bọn họ lú.
nhỏ đều được học qua cắm hoa, dù chỉ là cơ bản nhưng nếu có loài hoa nào tên như vậy thì chắc chắn bọn họ sẽ biết.
Nhưng không để họ phải suy nghĩ lâu, Bạch Ngọc rất nhanh đã đưa ra cho bọn họ một đáp án chính xác.
– “Đúng vậy túc chủ, sự kiện sau đó chính là bước ngoặt quan trọng cho sự ra đời của người đứng đầu hắc đạo Hoàng Thành, Huyết Mân Côi.
Ngài nên biết nếu như thay đổi góc nhìn của nguyên tác, lấy ngài làm nam chính vậy Huyết Mân Côi chính là nữ chính của bộ truyện đó, hơn nữa lại còn là nữ chính vô cùng quan trọng, nắm giữ toàn bộ mắt xích của câu truyện.
Trần Lục Nam nghe vậy lại lần nữa lâm vào trầm mặc, bên kia bốn người lại tiếp tục mộng.
Câu trước “người đứng đầu hắc đạo Hoàng Thành” thì bọn họ có thể hiểu.
Dù sao mọi người cũng không phải trẻ mới lớn khắp đầu là nhiệt huyết, họ hiểu được nơi ánh sáng càng rực rỡ thì bóng tối phía sau nó lại càng đậm.
Dù cho là Đại Việt Quốc hay bất cứ quốc gia nào khác thì việc có những thứ nằm ngoài vòng pháp luật là điểu không thể tránh khỏi.
Nhưng mà mấy câu phía sau bọn họ lại trở nên khó hiểu, cái gì mà nữ chính nam chính a, theo như kịch bản bọn họ nghe được như trước thì không phải cuộc đời của Trần Lục Nam chỉ xoay quanh mấy người là Uyển Mộng Đình, Lạc Linh Nhi, Ngụy Như cùng với một người con gái được gọi là nữ chính nữa sao.
Giờ lại thêm đâu ra người tên Huyết Mân Côi, đã vậy lại còn được gọi là nữ chính của Trần Lục Nam nữa.
– “Không có cách nào thay đổi hay sao?
Thở ra một hơi, Trần Lục Nam mới lại lên tiếng hỏi.
Bạch Ngọc nghe vậy cũng tỏ ra bất đắc dĩ.
– “Đúng vậy túc chủ, ngài là tác giả nên hẳn ngài cũng rõ, cái c-hết thê thảm của ngài trong tương lai có đến một nửa tới từ Huyết Mân Côi, không quá khi nói nếu không có cô ta thì dù Nguy Như có muốn tiêu diệt ngài thì cũng sẽ phải bỏ ra một cái giá thảm trọng, nhất là sau khi ngài nhập ma.
Vậy nên, bằng mọi cách “ý chí thế giới nhất định sẽ tạo ra nhân vật này.
Trần Lục Nam nghe vậy thì lại tiếp tục im lặng, trong lòng hắn giờ đang vô cùng rối bời.
Khi trước lúc viết truyện, sở dĩ hắn tạo ra Huyết Mân Côi cũng chỉ là do vô tình, bởi lúc đó nhân vật chính Ngụy Như tuy dưới ngòi bút của hắn đã giấu đi được sự vô sỉ và giả tạo của bản thân.
Nhưng dù sao độc giả không phải ai cũng.
dễ bị qua mặt, nên vì muốn nâng cao nhân vật chính thì hắn buộc phải biến Trần Lục Nam thành một nhân vật phản diện vô tình, độc ác, vì mục đích mà không từ thủ đoạn.
Cuối cùng để không phá huỷ hình tượng của nhân vật chính nhưng vẫn muốn nhân vật phải diện phải c-hết thê thảm, nên Huyết Mân Côi đã được ra đời.
Cô là một nhân vật nữ đặc biệt, cả cuộc đời của cô chỉ gắn liền với một điều duy nhất, đó chính là griết chết hắn, Trần Lục Nam.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập