Chương 29:
Nhưng tới cuối cùng khi đã thực hiện được điều đó, lẽ sống của cô cũng tan biến.
Hắn vẫn nhớ rõ bản thân đã dành một vài dòng để miêu tả cô lúc ấy.
Trước tấm bia mộ lạnh lẽo, một cô gái trên tay cầm một bó hoa từ từ quỳ gối, cô gái đó hai mắt vô hồn, khuôn mặt đờ đẫn.
Cô cứ như vậy, im lặng quỳ gối trước tấm bia mộ.
Ngày hôm đó trời trở lạnh, những bông tuyết lặng lẽ rơi xuống phủ lên một sinh mệnh vừa rời đi.
Chúng như một chiếc khăn trắng che đi một quá khứ đen tối đầy máu tanh và thù hận, cũng là lớp bảo hộ cuối cùng cho cô trên đường xuôi dòng Vong Xuyên.
Nghĩ tới đây, Trần Lục Nam cũng không khỏi thở dài.
Một cô gái đang độ tuổi xuân xanh, cú như vậy bị ép lên con đường chỉ toàn là hận thù.
– “Bạch Ngọc, nếu như ta không muốn thực hiện việc đó thì sao?
”
Bạch Ngọc nghe thấy hắn hỏi như vậy thì cũng thành thật mà đáp.
– “Nếu như ngài không làm thì “ý chí của thế giới' sẽ can thiệp a túc chủ.
Nó sẽ tìm mọi cách để khiến ngài đánh tàn phế tay chân bố của Diệp Ngư Y để mà trả thù cho Lý phu nhân.
Sau đó khiến ngài phải ở trước mặt ông ta mà lăng nhục Diệp Ngư Y cho đến khi tâm chí cô hoàr toàn tan vỡ, cuối cùng để ngài cho người ném cô tới một ổ côn đồ gần đó để mà làm đồ tiêu khiển.
Bạch Ngọc dứt lời, đón chờ cô lại là một khoảng lặng.
Lần này không chỉ đến từ Trần Lục Nam mà còn từ những người còn lại trong phòng bệnh.
Nhấtlà Lý Thanh Xương, khuôn mặt của bà giờ đây đã trở nên trắng bệch không còn chút máu, bà không ngờ rằng ẩn sau sự trả thù của bố Diệp Ngư Y lại là khởi đầu cho một bi kịch mất hết nhân tính.
Bên cạnh bà, Lạc Linh Nhi và Trần Gia Hân sắc mặt cũng không khá hơn là bao.
Hai người họ cũng không ngờ rằng một Trần Lục Nam trầm lặng mà bọn họ từng biết, tương lai lại có thể làm ra những việc không bằng cầm thú đến như vậy.
Nhưng mấy người họ lại không biết được rằng dưới những sự trầm lặng đó lại xuất hiện mộ ngoại lệ, đó là Uyển Mộng Đình.
Khác với sự trầm lặng tội lỗi của Trần Lục Nam hay sự trần lặng hoang mang thất vọng của ba người khác, sự trầm lặng của cô hầu gái nhỏ chính là để suy nghĩ.
Từ những lời vừa rồi của Bạch Ngọc, cô có thể lờ mờ đoán ra được người tên Huyết Mân Côi đó tiền thân chính là Diệp Ngư V.
Nếu như vậy, nghĩa là sau khi bị ném tới ổ côn đồ cô ta vẫn còn sống được tiếp, hơn nữa sau này còn trở thành một tồn tại quan trọng gây ra nguy hiếm cho anh Lục Nam.
Hiện tại cô gái nhỏ đang suy nghĩ xem có nên tìm thời gian để giải quyết Diệp Ngư Y luôn hay không, trán!
để sau này cô ta ngoi lên gây phiền phức cho anh Lục Nam.
Cũng không thể trách cô vì sao lại có những suy nghĩ sai lệch đến như vậy.
Dù gì cô cũng là người đã sống chín năm nơi làng buôn người.
Ở đó, việc b-ạo lực hay hãm hiếp chính là tội ác nhẹ nhàng nhất có thể xảy ra.
Chính vì vậy, với người chứng kiến sự xấu xa của bản tính con người mà lớn lên như cô, những việc mà Trần Lục Nam làm với người khác là sai trái, nhưng với cô đó lại là cái sai nhỏ bé hoàn toàn có thể tha thứ.
Vậy nên khác với ba người kia là hoang mang thất vọng, cô lại đang suy nghĩ xem nên xử lý hậu quả của vụ việc đó như thế nào để đảm bảo sẽ không gây bất lợi cho Trần Lục Nam trong tương lai.
– “Ta nói là nếu như, sau này ta sẽ tha thứ cho toàn bộ những việc làm mà Diệp Ngư Y và bố cô ấy gây ra, thì điểu gì có thể xảy ra?
Sau một lúc suy nghĩ, Trần Lục Nam lại tiếp tục lên tiếng.
Nhận được câu hỏi này, Bạch Ngọ:
không cần suy nghĩ mà đáp lại.
– “Nếu túc chủ quyết tâm không làm vậy thì “kẻ thế thân sẽ xuất hiện.
Kẻ này sẽ là người liê:
quan mật thiết với ngài.
Sau đó hắn sẽ tìm mọi lý do với điểm chung là bị ngài sai khiến để mà thực hiện những tội ác lên người Diệp Ngư Y và bố cô ấy.
Sau khi xong hắn cũng sẽ vì một lý do gì đó mà biến mất, lúc này toàn bộ hận thù của Diệp Ngư Y đều sẽ trực tiếp hướng về ngài.
Nghe vậy, Trần Lục Nam liền bó tay rồi.
Hắn hiện tại đã nhận ra ở thế giới này cho dù bản thân hắn không muốn làm điều ác đi nữa, thì nhất định sẽ có thứ được gọi là “ý chí thế giới thay hắn sắp xếp mọi chuyện.
Nên bất kỳ thế nào, những cái nổi này hắn cũng đều phải chịu.
– “Túc chủ à, ta thấy ngài cũng đâu cần phải xoắn xuýt mấy chuyện này chứ.
Đã không thể tránh khỏi thì chi bằng hãy chấp nhận đi, tới lúc đó ngài nhẹ nhàng với cô ta một chút là được.
Trần Lục Nam nghe được những lời này của Bạch Ngọc thì lập tức hai mắt trọn trắng lườm cho cô nhóc một cái.
Đây rỐt cuộc là lời quái quỷ gì a, nó có giống như lời mà một người có thể thốt ra được hay không?
Việc điồi bại phá huỷ cả đời của một cô gái mà ngươi lại nói nhẹ nhàng như vậy hay sao?
Sau đó, Trần Lục Nam không thèm để ý tới Bạch Ngọc nữa mà tập trung suy nghĩ làm sao đí mà giải quyết vụ việc của Diệp Ngư Y.
Nhưng nghĩ mãi hắn cũng không tìm ra được cách nào, dù sao hiện tại hắn cũng không rõ “ý chí thế giới' sẽ dùng cách nào để khiến hắn nổi giận với Diệp Ngư Y, nên cũng không nghĩ ra được cách nào ổn thoả.
Mãi một hồi hắn mới đành đưa ra quyết định, thời gian nữa nhất định phải tìm cơ hội gặp mặt Diệp Ngư Y với bố cô ấy để đánh dấu định vị, sau này có vấn đề gì còn dễ giải quyết.
Như vậy một ngày nữa lại qua đi.
Sáng hôm sau, thứ bảy, sau một hồi sắp xếp, Trần Lục Nam ngồi lên xe lăn được Uyển Mộng Đình đưa tới bãi đỗ xe.
Thật ra hiện tại hắn đã có thể đi lại bình thường rồi, nhưng Uyển Mộng Đình và Trần Gia Hân vẫn kiên quyết bắt hắn ngồi xe để cho an toàn, không cãi lại hai người nên hắn cũng đành chấp nhận coi như đỡ tốn chút công sức.
Lên xe, Trần Lục Nam ánh mắt phức tạp nhìn xung quanh nội thất chiếc Rolls-Royce Phantom này.
Hồi ở Thực thế giới, hắn tuy cũng có chút thành công trên con đường viết lách nhưng cũng chỉ kiếm đủ đồng ra đồng vào.
Với hắn khi đó, những thứ xa xỉ như này đến nhìn còn chưa nhìn thấy chứ đừng nói là được trải nghiệm.
Hiện tại tới Hư thế giới, không chỉ được ngổi trên chiếc xe gần 100 tỷ, mà trong trí nhớ của hắn, những chiếc xe với giá tương tự trong gara nhà hắn còn có mấy chục chiếc, bình thường còn chẳng mấy ai buồn đụng vào, đều để phủ bụi ở đó.
Nhớ tới đây hắn không khỏi nghĩ tới chiếc Bugatti Veyron mà tuần trước hắn lao xuống sông, không biết chiếc đó hiện tại ra sao rồi, có bị hỏng hóc quá nhiều không.
Dù sao đó cũng là chiếc xe đầu tiên hắn tự mua, nếu để cho tên thế thân kia làm hỏng thì thật phí của trời.
Lên tiếng chào tạm biệt Trần Gia Hân xong, chiếc Rolls-Royce Phantom bắt đầu lăn bánh tiết về biệt phủ Trần gia.
Đoạn đường từ bệnh viện Trung ương về đó chỉ mất khoảng 1 tiếng 15 phút.
Nên Trần Lục Nam vừa xem xong vài tập review phim thì chiếc xe đã tới nơi.
Xuống xe, nhìr ngôi nhà như một toà lâu đài thu nhỏ trước mắt, hắn không khỏi thở dài trong lòng.
Đúng là so với tưởng tượng qua những con chữ thì nhìn trực tiếp như này mới thật gây rung động lớn cho tâm thần.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập