Chương 32:

Chương 32:

Chỉ thấy Uyển Mộng Đình lúc này đang lúng túng đứng ở nơi đó, trên tay còn cầm một khay đổ ăn.

Vì phòng ở đây cách âm rất tốt nên lúc ở ngoài cô không hề nghe thấy tiếng động gì.

Cô gõ cửa và nhắn tin mãi không thấy Trần Lục Nam trả lời nên mới đành cắn răng bước vào.

Ai ngờ đâu lại bắt gặp cảnh tượng Trần Lục Nam đang chơi đùa với một con búp bê miệng kêu a a, dưới chân lại còn vương vãi mấy đồ nội y nhiều màu, trong số đó cô còn để ý thấy c‹ một số đồ nhìn rất quen mắt.

Đứng một hồi không thấy ai lên tiếng, Uyển Mộng Đình liền lắp bắp nói:

“Phu nhân thấy anh trưa không xuống ăn cơm, nên bảo em mang đồ ăn lên đây cho anh.

Nói rồi cô liền để chiếc khay lên tủ cạnh cánh cửa rồi vội vã ra ngoài.

Trước khi đóng cửa, Uyển Mộng Đình còn không quên thò đầu vào chỉ về một bộ nội y màu đỏ nằm cạnh chân Trần Lục Nam rồi mới ấp úng nói:

“Bộ đấy em mới mua, chỉ vừa mặc được một lần.

Nếu như anh thấy thích màu đó thì đểem mua thêm.

Nói rồi, không chờ Trần Lục Nam trả lời, cô liền đóng cửa lại, để lại một lớn một nhỏ trong phòng vẫn còn thẫn thờ ngơ ngác.

“Khốn nạn, ta chắc chắn sẽ bị hiểu nhầm mất rồi.

Một hồi im lặng qua đi, Trần Lục Nam liền suy sụp ôm đầu gục xuống sàn.

Bạch Ngọc thấy vậy thì liền bay tới vỗ vai an ủi:

“Không sao đâu túc chủ, ngài vốn dĩ đã là người như vậy rồi.

Sau đó, cả buổi chiều Trần Lục Nam liền ở lì trong phòng cùng Bạch Ngọc nghiên cứu hệ thống.

Giữa chừng có Lý Thanh Xương và Uyển Mộng Đình lên một lần, nhưng đều bị hắn dùng lý do mệt mỏi muốn nghỉ ngơi mà đuổi đi.

Thời gian qua đi, mãi cho tới khi Uyển Mộng Đình lên gọi hắn xuống nhà ăn cơm thì hắn với Bạch Ngọc mới dừng lại.

“Bạch Ngọc, dùng ẩn hình đi.

Đứng đậy đeo dép, hắn quay qua bảo với Bạch Ngọc.

Cô nhóc nghe vậy thì bay tới ngồi lên vai hắn, rồi mở ra bảng hệ thống, chỉ ra 1 Luân Hồi Xu để mà sử dụng ẩn hình trong vòng 12 giờ.

Buổi chiểu nay, hắn với Bạch Ngọc đã hiểu ra nhiều cái mới của hệ thống này.

Ngoài việc Bạch Ngọc có thể tự do sử dụng Luân Hồi Xu ra, thì nguyên lý của công năng ẩn hình cũng được bọn hắn mò đủ.

Thông thường, mắt người nhận biết đồ vật bằng cách tiếp nhận ánh sáng phản xạ từ vật đấy đi vào mắt để đại não xử lý hình ảnh.

Hiện tại, công năng ẩn hình sẽ có chức năng bẻ cong đi những tia sáng đấy khiến cho chúng không thể đi vào mắt của những người khác, vì vậy mớ tạo ra được đặc điểm ẩn hình.

Tuy nhiên, cách này cũng chỉ để che mắt mà thôi.

Nếu như có người nào vô tình sờ trúng Bạch Ngọc thì người đó vẫn có thể cảm nhận được cô nhóc như thường.

Nhìn thấy Bạch Ngọc đã ẩn hình hoàn tất, hắn liền vôi vã đi thang máy xuống tầng 1.

Lúc này, trong phòng ăn Trần gia, các thành viên khác đều đã tụ tập đầy đủ, bên cạnh họ đứng đ Hải quản gia cùng với Uyển Mộng Đình.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Trần Lục Nam không khỏi cảm khái.

Trong nguyên tác hắn viết lề người Trần gia luôn có thói quen ăn tối cùng nhau, dù có bận rộn như thế nào thì tới bữa họ đều sẽ sắp xếp để về nhà.

Mục đích của việc này là để tạo cho tên phản diện này cơ hội vòi vĩnh và châm ngòi để mấy.

chị của hắn đi giúp hắn chèn ép Nguy Như, nhưng hiện tại điều đó lại biến thành một gia đình sum vầy ấm áp.

Nhìn thấy hắn cứ đứng sững ở cửa, bố hắn Trần Hạo Nhiên liền lên tiếng:

“Tiểu Nam, con sao vậy, mau vào chỗ ăn cơm thôi.

Nghe được tiếng của bố mình, hắn mới giật mình lấy lại tình thần rồi chạy tới bàn ăn.

Bàn ăn Trần gia là bàn chữ nhật màu trắng, chia hai bên để ngồi.

Bên phía chỗ ngồi của hắn là Trần Hạo Nhiên, Lý Thanh Xương và Trần Như Tâm.

Vị trí của hắn là ở giữa mẹ và chị cả, còn bên phía đối diện là bốn người chị còn lại của hắn.

Lúc này, khi hắn vừa ngồi xuống đã nhìn thấy trước mặt mình có một đĩa thịt cua được xếp ngay ngắn.

Lại nhìn chỗ vỏ cua trước mặt bố mẹ, lòng hắn hiện lên chút ấm áp.

Với sự giàu có của Trần gia thì việc phải tự tay bóc thịt cua là không thể nào, nhưng bố mẹ vẫn có thể vì hắn mà làm vậy điều này khiến hắn cảm thấy thật may mắn.

Ngày trước khi hắn ở Thực thế giới, hắn cũng có bố mẹ, nhưng hai người họ chỉ là lao động phổ thông, quanh năm làm việc vất vả mãi cho tới cao tuổi rồi mới có hắn.

Sau này vì lo cho hắn ăn học đầy đủ mà càng thêm cố gắng, khiến cho cơ thể mang nhiều bệnh tật.

Tới khi hắn có thành tựu thì cơ thể họ cũng đã tới giới hạn.

Hắn còn nhớ những ngày cuối cùng của hai người, hắn cũng cùng họ ăn hải sản như hôm nay.

Khi đó, bố mẹ của hắn với đôi bàn tay run rẩy từng chút từng chút bóc vỏ cua cho hắn.

Ngày hôm nay quay lại Hư thế giới, không ngờ hắn còn có thể cảm nhận lại sự ấm áp ấy.

Hắn lúc này nhìn về đĩa thịt cua trước mặt, hai mắt đã hơi đỏ.

Lý Thanh Xương thấy hắn có biểu hiện lạ liền tưởng hắn không thích thịt cua đã bóc sẵn, bà liền bối rối lên tiếng:

“Tiểu Nam, con không thích thịt cua sao?

Thế để mẹ bảo đầu bếp đổi món cho con ngay.

Trần Lục Nam nghe mẹ nói vậy thì vội lấy lại tỉnh thần rồi nói:

“Không phải đâu mẹ, con rất thích thịt cua, vừa rồi chỉ là nghĩ tới một số việc mà thôi.

Lý Thanh Xương thấy con nói vậy thì cũng gật đầu không hỏi gì nữa.

Bà quay qua bảo mọi người còn lại bắt đầu ăn com.

Người Trần gia ăn tỉnh bột rất là ít, hầu như mỗi bữa mọi người chỉ ăn một bát cơm, còn lại sẽ là tập trung vào đồ ăn.

Vì vậy mà trên bàn ăn lúc này có đủ các loại thịt từ lợn, bò tới chim cá và hải sản, không thiếu món nào.

Nhưng Trần Lục Nam cũng không chú ý tới những thứ đó, hắn chỉ tập trung ăn hết đĩa thịt cua mà bố mẹ hắn bóc cho.

Trần Như Tâm ngồi cạnh thấy hắn ăn như vậy liền để Hải quản gia bảo đầu bếp mang lên thêm, sau đó cô lại ngồi tách thịt giúp hắn.

Thấy vậy, Trần Lục Nam cũng không từ chối mà cứ cúi đầu tiếp tục ăn.

Mãi một lúc sau, giọng nói của Bạch Ngọc bất ngờ vang lên làm cho những người quanh bàn ăn bất ngờ.

“Túc chủ an tâm a, hai người họ cả đời lương thiện, làm nhiều việc tốt, khi Luân Hồi chắc chắn kiếp sau sẽ được sống một cuộc sống đầy đủ.

Trần Lục Nam nghe vậy chỉ nhẹ ừ một tiếng rồi lại tiếp tục ăn.

Thấy hắn như vậy, những người trên bàn lập tức trở nên hiếu kỳ, không rõ hai người mà Bạch Ngọc nhắc tới là ai.

Nhưng từ cảm xúc của Trần Lục Nam thì có thể thấy được hai người này có lẽ rất quan trọng đối với hắn.

Họ mặc dù rất thắc mắc nhưng nhìn tâm trạng hắn không được tốt nên cũng đành bỏ qua.

Trần Hạo Nhiên để giải tỏa chút không khí thì liền lên tiếng hỏi hắn:

“Tiểu Nam, hai tuần nữa là tới ngày nhập học của con rồi.

Nhà cửa bên đó bố mẹ cũng đã chuẩn bị xong rỔi, con xem sức khoẻ bây giờ của mình có tiện đi lại hay không?

Không thì để bốnói chuyện với trường một chút, cho con hoãn thời gian nhập học lại một thời gian.

Trần Lục Nam đang cặm cụi ăn thì nghe được bố hỏi liền ngẩng đầu lên đáp.

“Sức khoẻ của con hiện tại đã không có gì đáng lo nữa rồi ạ.

Đợi gần tới ngày, con sẽ lên đường tới trường để mà nhập học.

Mới đầu, Trần Lục Nam còn tính làm theo đúng kịch bản mà an an ổn ổn ở nhà bốn tháng.

Nhưng mà hiện tại phát hiện ra mục đích của Mộ Ái không phải là để hắn hoàn thành cốt truyện.

Vì vậy, hắn cũng không còn cần phải giả vờ để mà ở lại làm gì nữa.

Hắn muốn xem xem nếu hắn phá đi kịch bản thì thứ gọi là “ý chí thế giới' kia sẽ làm gì.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập