Chương 33:
Mấy người khác khi thấy hắn nói vậy thì cũng hơi bất ngờ, dù sao họ cũng biết được khi ở bệnh viện hắn với Bạch Ngọc có nói là sẽ giả bệnh nằm ở nhà mấy tháng.
Hiện tại lại thay đổi quyết định, trong lòng mặc dù thấy thắc mắc nhưng cũng không hỏi nhiều.
“Vậy thì được rồi, bố đã mua cho con một căn phòng tại tầng 45 tòa CLAY đối diện trường con, tầng này diện tích rộng rãi, lại có thang máy riêng tiện cho con đi lại.
Đợi tới ngày nhập học, bố và mẹ sẽ cùng con tới đó, nếu không thích cách bố trí của phòng này thì bố sẽ để người tới cải tạo lại cho con.
”
Chưa đợi Trần Lục Nam lên tiếng đáp lại thì giọng nói của Bạch Ngọc đã vang lên.
“Chậc túc chủ, ngài đúng là vẫn không thể thoát được cái tầng 45 đấy a.
Nghe Bạch Ngọc nói vậy lòng Trần Hạo Nhiên lộp bộp một cái, mấy người khác sắc mặt cũng trở nên âm trầm, cái gì mà vẫn không thể thoát được a, không lẽ tầng 45 đó sẽ có gì gây ảnh hưởng cho Trần Lục Nam hay sao.
Nghĩ đến việc con trai có thể sẽ gặp nguy hiểm, ánh mắt Lý Thanh Xương hơi nheo lại nhìn về Trần Hạo Nhiên.
Thấy ánh mắt bất thiện của vợ mình đảo qua, ông không khỏi thầm than một tiếng, ban đầu thuê nơi này là vì tầng 45 là tầng đẹp nhất của chung cư đó, ai mà ngờ giờ lại vớ phải phiền phức như vậy chứ.
Trần Lục Nam sau khi qua loa vài câu với bố mẹ liền quay qua nói với Bạch Ngọc.
“Hừ, tầng 45 thì tầng 45, ta vốn dĩ cũng đâu định ở lại nơi đó, hơn nữa ngươi nghĩ kẻ sống hai đời như ta định lực sẽ yếu như vậy sao.
Cái gì, Tiểu Nam không định ở lại nơi đó hay sao?
Nghe được những lời hắn nói, mấy người Trần gia liền trở nên khó hiểu, không phải vừa rồi hắn còn đồng ý hay sao?
Hiện tại đùng một cái lại bảo không định ở lại nơi đó, vậy hắn muốn đi đâu?
Bạch Ngọc hiển nhiên cũng có cùng câu hỏi với mấy người Trần gia, cô nhóc giờ đây đang.
nghiêng đầu khó hiểu hỏi Trần Lục Nam.
“Ngài nhẫn tâm vậy sao túc chủ, dù gì trong nguyên tác, ngoài Uyển Mộng Đình thì cũng ch có cô ta là vì ngài mà hy sinh vô điều kiện, giờ ngài lại muốn cứ thế mà bỏ mặc hay sao.
Hơn nữa ngài không ở đó thì ngài muốn ở đâu a.
Mấy người Trần gia khi nghe được mấy chữ hy sinh vô điều kiện thì đũa trong tay hơi khựng lại, bọn họ bất giác lại nhớ về những lời nói của Trần Lục Nam về cái kết bi thảm của Uyển Mộng Đình.
Không ngờ ngoài cô ngốc này vẫn còn có người khác vì Tiểu Nam nhà bọn họ mà.
hysinh như vậy, càng nghĩ về Uyển Mộng Đình lại càng thương, hai mắt Lý Thanh Xương đã hơi đỏ lên.
Bên cạnh, Trần Hạo Nhiên nhẹ nhàng nắm lấy tay bà, mấy người con gái cũng siết chặt tay cầm đũa.
Cả phòng ăn chỉ còn có Uyển Mộng Đình là có suy nghĩ khác biệt.
Trong lòng cô giờ đây đã vang lên từng đợt chuông cảnh báo.
Cô có thể chấp nhận Trần Lục Nam có nhiều người phụ nữ, cũng chấp nhận việc hắn chỉ coi cô là đồ chơi mà giải tỏa, nhưng cô không thể chấp nhận được việc có người muốn “nhúng chàm” cái chức hy sinh vô điều kiện của cô trong lòng anh Lục Nam.
Bởi vì đây là điều duy nhất khiến cô trở nên đặc biệt trong lòng hắn, nếu như để mất đi thì sau này chả phải cô sẽ bị anh vứt bỏ hay sao?
Cô giờ đây chỉ có mình anh là người thân duy nhất, nếu để mất anh thì cô còn có thể sống được nữa hay sao?
Càng nghĩ cô lại càng căng thẳng, cô quyết định sau khi nhập học nhất định phải điều tra xem người ở tầng 45 đó là ai.
Cô cần phải tìm hiểu rõ người con gái ở đấy, chỉ cần cô ta làm điều gì cho anh Lục Nam thì cô cũng sẽ làm lại cho anh gấp trăm lần.
Bên kia, sau một hồi im lặng suy nghĩ thì Trần Lục Nam mới lại lên tiếng với Bạch Ngọc.
“Thật ra, tiếc thì có chút tiếc, dù sao trong truyện ta đã miêu tả cô ta xinh đẹp như vậy.
Giờ nếu như không được gặp một lần thì thật là lãng phí.
Nhưng ngươi cũng rỡ, cô ta không phả người bình thường;
nếu như dây vào sẽ rất là phiền phức.
Nghe được Trần Lục Nam nói như vậy, khuôn mặt nhỏ của Bạch Ngọc cũng hiện lên đôi chú vẻ bất đắc dĩ.
Cô dùng tay nhỏ hơi hơi xoa đầu Trần Lục Nam đôi chút rồi nói.
“Ài túc chủ à, ta bảo ngài lúc đó dừng lại ở đoạn nhân vật phản diện b:
ị cướp vị hôn thê là được rồi a, cớ gì ngài lại thích chơi trội còn cố viết thêm tuyến tình cảm cho hắn cơ chứ.
Giờ thì hay rồi, vô duyên vô cớ tạo ra một Uyển Mộng Đình mù quáng vì yêu mà bất chấp, một Diệp Ngư Y vô cảm vừa yêu lại vừa hận, cuối cùng lại là một góa phụ máu M điên điên khùng khùng.
Khụ khụ khụ.
Bạch Ngọc vừa dứt lời, phía đối diện Trần Khả Như đang uống nước thì bỗng nhiên bị sặc mà ho tới mặt đỏ bừng, các thành viên khác của Trần gia kể cả Uyển Mộng Đình đều trọn mắt hốc mồm nhìn về phía Trần Lục Nam.
“Chị Tư, chị không sao chứ?
Trần Lục Nam cũng không để ý tới những ánh mắt khác lạ của mọi người xung quanh mà lo lắng nhìn về Trần Khả Như.
“Khụ, chị không sao.
Trần Khả Như khoát khoát tay ra hiệu rằng bản thân không sao, ban nãy cô chỉ là hơi sốc trước những lời nói của Bạch Ngọc mà thôi.
Mới đầu nghe Trần Lục Nam nói đây là một người phụ nữ xinh đẹp, cô còn tưởng sẽ là một tiểu thư khuê các nhà ai.
Thật không ngờ lại là một góa phụ, hơn nữa lại còn là máu M nữa chứ.
Thật không thể không nói, Trần Lục Nan thật đúng là rất biết chơi a.
Suy nghĩ của mấy người còn lại cũng không khác Trần Khả Như là bao, bọn họ ban đầu nghĩ việc vị hôn thê bỏ đi theo người khác thì đã là quá lắm rồi, ai ngờ đâu tới cả những người Phụ nữ sau này của hắn cũng đều là những người không bình thường như vậy.
“Tiểu Nam, ăn thêm cua đi em.
Trần Như Tâm lúc này lại đẩy một đĩa cua đã bóc vỏ tới trước mặt hắn, trong lòng nghĩ em trai sau này số khổ như vậy, mình từ giờ nhất định phải yêu thương em nhiều hơn.
Trần Lục Nam không biết những suy nghĩ trong lòng chị cả, hắn chỉ cảm động nhận lấy đĩa thịt cua rồi bắt đầu ăn, trong lòng thì lại nói với Bạch Ngọc.
“Ta cũng đâu muốn như vậy a, ai bảo lúc đó ta là nhân vật phản diện cơ chứ.
Bạch Ngọc nghe vậy thì lắc đầu thở dài, rồi lại nói.
“Tạm bỏ qua việc đó đi, ngài hiện tại có suy nghĩ gì về tương lai của Trần gia hay không?
Trần Lục Nam nghe vậy thì bàn tay cầm thịt cua cũng hơi dừng lại đôi chút, bên phía mấy người Trần gia cũng vểnh tai lên mà lắng nghe.
“Việc đấy tạm không lo lắng, còn ít nhất là 5 năm nữa cốt truyện bi kịch Trần gia mới khởi động.
Hiện tại, việc ta cần lo lắng chính là những sự kiện sắp tới ở trường đại học, những việc khác tạm thời chưa cần quan tâm.
Trần Lục Nam suy nghĩ đôi chút rồi mới lại lên tiếng nói.
Những việc đó cũng là tương lai râ xa mới xảy ra, hiện tại hắn chỉ cần làm chút chuẩn bị nhỏ là được.
Dù sao hắn hiện tại đã quyết định đi ngược với nguyên tác nên việc sau này có xảy ra hay không còn khó nói.
Mấy người khác khi nghe hắn nói như vậy thì trong lòng có chút thất vọng, bọn họ mới đầu còn nghĩ rằng hôm nay sẽ nghe được chút thông tin về tương lai của bản thân, ai ngờ hắnlại kín miệng như vậy.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập