Chương 36:

Chương 36:

Cứ như vậy một đêm trôi qua, sáng hôm sau.

Trần Lục Nam mơ màng tỉnh dậy, nhìn đồng hề báo 9 giờ sáng, hắn vào phòng vệ sinh đánh răng rửa mặt xong liền cầm lấy Bạch Ngọc đang ngủ nướng trên giường đi xuống dưới tầng một.

Một lúc sau, cửa thang máy mở ra, Trần Lục Nam liền hơi bất ngờ với cảnh tượng trước mắt, lúc này tại phòng khách của nhà hắn đang có hai người ngồi ở đó.

Một người là mẹ của hắn Lý Thanh Xương, người còn lại chính là Lạc Linh Nhi.

Trong ấn tượng của hắn đây là lần đầu tiên Lạc Linh Nhi tới nhà hắn một mình như vậy, những lần trước nếu không phải đi cùng ông nội cô thì cũng là đi cùng người Lạc gia đến đây để dự tiệc.

Trong lúc Trần Lục Nam còn đang suy nghĩ thì ngồi ở phòng khách hai người cũng nghe thấy tiếng thông báo của thang máy, họ quay đầu lại nhìn về phía đó.

“Tiểu Nam con dậy rỔi a, mau lại đây nào.

Linh Nhi hôm nay tới thăm con đó, con bé còn mang tới canh nhân sâm để con bồi bổ cơ thể này.

Trần Lục Nam nghe mẹ nói vậy thì lấy lại tình thần, vội vàng đi tới ghế ngồi.

Hắn hiện tại cũng đang thắc mắc, cả tuần nay bản thân cũng chỉ nằm viện mà thôi, đâu có làm gì ảnh hưởng tới kịch bản của Lạc Linh Nhi.

Tại sao cô nàng này lại đột nhiên đối tốt với hắn như vậy cơ chứ, chẳng lẽ việc tự chủ ý thức cũng làm cho tính nết con người thay đổi hay sao?

“Lục Nam, đây là canh nhân sâm chị nhờ dược sư trong gia tộc phối dược đó, ăn vào sẽ giúp bồi bổ khí huyết.

Trần Lục Nam nghe vậy thì gật đầu tiếp nhận, sau đó từng ngụm từng ngụm uống vào.

Dược sư đây là một nghề không phổ biến lắm trong tiểu thuyết của hắn.

Những người này giống với các thầy thuốc đông y vậy, nhưng ngoài xem bệnh ra, kỹ năng lớn nhất của họ chính là phối dược trợ giúp võ giả tăng cường cơ thể.

Trong nguyên tác, hắn viết rằng những người trong nghề này phần lớn là cha truyền con nối, số lượng vô cùng ít ỏi.

Hiện tại muốn tìm dược sư thì ngoài Thanh Tập Viện ra, cũng chỉ có các Cổ thế gia và Quân đội mới có được, những dược sư bên ngoài thì vô cùng hiếm.

Bởi những linh dược mà bọn họ dùng phần lớn được lấy từ Cấm Khu Sơn Đoòng, đây là mộ Dị Cảnh nằm tại trung tâm Đại Việt Quốc thuộc quyền quản lý của Quốc gia và 12 Cổ tộc, chính vì vậy những dược sư này nếu như muốn có linh được thì bắt buộc phải đầu nhập vào 1 trong 13 thế lực trên.

Nhắc về Dị Cảnh thì đây là các khu vực vô cùng đặc biệt, trên khắp thế giới có tồn tại tất cả 50 cái, trong đó có 10 Địa Cảnh là lớn nhất được goi là Thập Đại Hung Cảnh, thật may mắn, Cấm Khu Sơn Đoòng chính là 1 trong số 10 Địa Cảnh đó.

Cấm Khu này là một hang động nguyên sinh sâu và dài vô cùng, truyền thuyết kể lại rằng đây là nơi ngủ lại của một thần thú có sức mạnh hủy diệt cả một quốc gia, nhưng thực hư thí nào thì không ai rõ, bởi từ trước tới nay chưa có một ai có thể đi tới nơi sâu nhất của hang động.

Còn vì sao mà nó lại được xếp vào Thập Đại Hung Cảnh, đó là do ngoài tài nguyên khoáng sản vô cùng vô tận ra, Cấm Khu Sơn Đoòng còn tồn tại vô số thứ gọi là hung thú.

Chúng là những động vật biến dị vô cùng mạnh mẽ.

Súng đạn bình thường không.

thể làm gì được chúng, hơn nữa một số loài có giáp bảo vệ đến xe tăng cũng phải đầu hàng.

Chính vì vậy mà hằng năm, vào những đợt b-ạo điộng, Quân đội cùng 12 Cổ tộc đều phải trả một cái giá thảm trọng mới có thể ngăn chúng không thoát ra làm loạn.

Chính vì độ nguy hiểm cao như vậy nên nơi đây luôn là trọng điểm bảo vệ của cả Đại Việt Quốc, chỉ có người của Quân đội cùng 12 Cổ tộc mới có tư cách tới đây, cho dù là 1 trong Ngũ Thương gia như Trần gia hắn cũng đừng mơ mà bén mảng tới.

Mà nhắc mới nhớ, trong nguyên tác có lần tên Nguy Như kia nhờ vào quan hệ của Lạc Linh Nhi mà có thể tiến vào Cấm Khu.

Lúc đó, vì để tăng sự ngầu của nhân vật chính, hắn có dành 1 đến 2 câu để miêu tả việc con thần thú b:

ị điánh thức bởi công pháp của Nguy Như.

Tuy sau đó nó nhắm mắt ngủ tiếp, từ nay cũng không xuất hiện nữa, nhưng mà không biết tên “ý chí thế giới có làm ra nó không nữa, nếu như mà có thì nguy to.

Bởi tuy chỉ là một vài miêu tả ngắn gọn, nhưng sức mạnh của nó rất khủng kh“iếp a, một mình hủy một quốc gia, nếu như sau này mà lỡ đánh thức nó dậy thì đúng là chơi xong.

Đúng lúc hắn đang suy nghĩ lung tung thì Bạch Ngọc đang ngáy o o trên đùi hắn bỗng nhiêr thức dậy, cô nhóc hít hít cái mũi, bò tới trước bát canh nhân sâm của Trần Lục Nam.

“Oa túc chủ, thơm quá a, ngài cho ta một thìa với túc chủ.

Bên kia, Lý Thanh Xương cùng Lạc Linh Nhi nghe được giọng của Bạch Ngọc thì cũng hiếu kỳ nhìn qua, cả tuần qua bọn họ chưa từng nghe thấy là Bạch Ngọc còn cần ăn a.

Trần Lục Nam đang định múc cho Bạch Ngọc một thìa thì thấy mẹ cùng Lạc Linh Nhi nhìn qua, hắn vội vàng đưa thìa quay lại, đưa lên miệng uống một hơi.

Hai người kia thấy hắn như vậy thì cũng biết chuyện gì xảy ra nên chỉ cười cười vài cái rồi lạ quay mặt tiếp tục trò chuyện.

Trần Lục Nam lúc này mới an tâm múc cho Bạch Ngọc một thìa canh, cô bé sau khi uống xong thì vui vẻ, đôi mắt to híp lại thành hình trăng lưỡi liểm.

“Linh dược được nhiễm khí tức của Thần thú đúng là vật đại bổ a túc chủ.

Trần Lục Nam nghe được Bạch Ngọc nói vậy thì không có phản ứng gì, nhưng bên kia hai người phụ nữ đôi tai đã vếnh lên.

Cảm nhận được hắn không có ý định tiếp tục, Lạc Linh Nhi vội vàng lên tiếng hỏi.

“Lục Nam, nhân sâm trong canh này đều được lấy từ Cấm Khu mà ra đó, em uống vào có cảm thấy người đỡ hơn không?

Nghe thấy cô hỏi như vậy, Trần Lục Nam cũng không nghĩ nhiều, chỉ hơi gật đầu nói.

“Canh này rất tốt a, em chỉ mới uống có nửa bát mà cảm giác cơ thể đã tràn đầy khí lực rồi.

Lạc Linh Nhi hơi gật đầu, rồi mắt hơi chuyển, lại quay qua Lý Thanh Xương nói.

“Đúng rồi dì Thanh Xương, Lục Nam hiện tại cũng đủ 18 rồi, liệu bên phía gia tộc dì có điểu em nó tới Cấm Khu hay không?

Lý Thanh Xương nghe cô nói vậy thì liền hiểu là cô muốn gì nên cũng phối hợp đáp.

“Cái này thì không đâu.

Tiểu Nam không phải võ giả nên bên phía gia tộc sẽ không cân nhắc tới hắn đâu.

Nhưng dù cho có, thì thân là người thừa kế Trần gia, nếu như Tiểu Nam không muốn thì cũng không ai ép được hắn.

Trần Lục Nam nghe được lời của hai người thì mới nhớ ra nhà mẹ của hắn Lý gia một trung võ gia ở Long Thành.

Trong nguyên tác, Lý gia được hắn mô tả vô cùng nhạt nhòa, dù sao lúc đó chiến trận của hắn đều là Ngũ Thương gia cùng 12 Cổ tộc, một trung võ thế gia như Lý gia chưa có đủ tư cách để lên bàn đấu.

Mà nhắc tới đây, hắn cũng nhớ ra một điều mẹ hắn Lý Thanh Xương đừng nhìn bình thường chỉ là một tiểu thư khuê các ôn nhu, nhưng thật ra bà lại là một võ đồ hàng thật giá thật.

Hơn nữa, thân là sinh viên tốt nghiệp loại xuất sắc ngành thiết kế của trường Đại học Thanh Lãm, dưới tay mẹ hắn hiện tại là một chuỗi cửa hàng trang sức và thời trang cao cấp, lợi nhuận mỗi năm lên đến 5 nghìn tỷ đồng.

Đúng lúc Trần Lục Nam còn đang suy nghĩ miên man thì Bạch Ngọc lại lần nữa lên tiếng.

“Túc chủ, Cấm Khu mà họ đang nói là Cấm Khu Sơn Đoòng à?

Nhìn thấy hắn gật đầu xác nhận, Bạch Ngọc cũng chậc chậc hai tiếng.

“Ngài cũng là thật biết chơi a túc chủ, ở một thế giới võ thuật như này mà ngài lại tạo ra một thần thú của thế giới huyền huyễn, đã vậy còn ngày ngày để người lượn lờ trước hang của nó mà làm ồn.

Giờ mà chả may để nó thức giấc thì 10 cái Đại Việt Quốc cũng không đủ cho nó phá.

Trần Lục Nam nghe Bạch Ngọc nói vậy thì cũng không có ý kiến, thân là người tạo ra con thị đó, hắn hơn ai hết hiểu rõ nếu như “ý chí thế giới tái tạo ra một bản rep 1:

1 y như nguyên tác thì đó chính là một thảm h:

oa của nhân gian.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập