Chương 6:
Phụt!
Đang uống thuốc Trần Lục Nam lập tức bị câu nói này dọa đến phun hết mọi thứ ra bên ngoài.
– “Thiếu gia ngài không sao chứ?
”
– “Tiểu Nam con không sao chứ?
Thấy hắn như vậy Mộng Đình cùng với bố mẹ của hắn ở giường bên lập tức gấp gáp hỏi thăm, hắn liền khoát khoát tay nói.
– “Con không sao, chỉ là thuốc hơi đắng nhất thời khó nuốt mà thôi.
Uống lại thuốc một lần nữa, đợi Mộng Đình quay đi, Trần Lục Nam mới vội vã hỏi Bạch Ngọc.
– “Ngoạ tào, Bạch Ngọc, ngươi có.
nhầm lẫn hay không?
– “Chắc chắn thưa túc chủ, thông tin này là lấy từ máy chủ của Luân Hồi Xa 33F tuyệt đối không sai được.
– “Vậy ta Trần Lục Nam chính là Trần Lục Nam đó sao?
– “Đúng vậy a túc chủ, chính là Trần Lục Nam đó.
Xong!
Trần Lục Nam vô lực ngã nằm xuống, mặt một bộ sinh không luyến tiếc bộ dáng.
Bao nhiêu năm của hắn truyện hắn viết không biết có bao nhiêu bộ hết lần này tới lần khác lại va phải cái bộ này.
Bộ này tuy cũng là một trong số các tác phẩm bán chạy nhất của hắn, nhưng không phải là do tình tiết trong đó mới lạ đến mức nào, nó nổi là do cách tạo dựng nhân vật trong bộ này của hắn vô cùng đặc biệt.
Nhân vật chính không những tâm cơ vô sỉ, vì tài nguyên mà không biết bao nhiêu lần ăn vụng sau lưng nữ chính, tệ hơn nữa là nữ chính dù có biết tất cả cũng đều tha thứ cho hắn, chấp nhận việc hắn bên ngoài có nữ nhân.
Ngoài ra nhân vật phản diện cũng không thua kém, chỉ vì đạt được nữ chính mà không việc ác nào không làm, thậm chí đến vợ con của mình cũng có thể nhẫn tâm mang ra mà huyết tế Sau cùng thì hắn ta bị nhân vật chính giết c-hết, xác phơi nơi đất khách quê người làm thức ăn cho dã thú, toàn bộ gia tộc của hắn cũng bị tận điệt, người thì chết người thì phát điên.
Nghe thì có vẻ hả hê vậy đấy, nhân vật phản diện tà ác bị nhân vật chính chính nghĩa griết chết.
Nhưng vấn đề ở đây là tên nhân vật chính của bộ này không có tý gì gọi là chính nghĩa a, còn nữa tên nhân vật phản diện độc ác đó lại tên là Trần Lục Nam a.
Trần Lục Nam hai mắt đờ đẫn mà quay đầu nhìn về phía những người ngồi ở giường bên cạnh, họ hiện tại quay lưng về phía hắn, không nhìn rõ cảm xúc, chỉ có cô gái mặc vest xinh đẹp kia đang dùng đôi mắt hiếu kỳ đánh giá hắn.
– “Bạch Ngọc, vậy hai người trung niên kia chính là bố mẹ của ta, Trần Hạo Nhiên cùng với Lý Thanh Xương.
Người mặc áo bác sĩ đó là chị hai của ta Trần Gia Hân, cô hầu gái kia là Uyển Mộng Đình.
Cuối cùng cô gái mặc vest đen kia chính là vị hôn thê của ta tiểu thư Lạc gia, Lạc Linh Nhi sao?
– “Hoàn toàn chính xác thưa túc chủ.
Nghe được câu trả lời của Bạch Ngọc, Trần Lục Nam tâm muốn c:
hết đều có rồi a.
– “Bạch Ngọc, ta muốn đổi nhân vật khác được không?
– “Không thể a túc chủ, đây vốn dĩ là thân thể của ngươi, không phải là mượn xác hoàn hồn nên không thể đổi được a.
Hoàn toàn xong, lần này chơi c-hết thật rồi, hắn không rõ vì sao trong biết bao nhiêu truyện của hắn hết lần này đến lần khác cái Kim Thương Thần Hội kia lại nhất định phải lựa chọn cái bộ truyện c:
hết tiệt này để mà phát hành.
– “Bạch Ngọc, ngươi đưa ta quay về a, nhiệm vụ này ta không làm nữa, bảo Mộ Ái đại nhân mời người khác tới đi.
Trần Lục Nam vô lực nói với Bạch Ngọc, hắn thật sự không muốn hoàn thành cốt truyện này một tý nào.
– “Không được a túc chủ, hiện tại ngài và cơ thể cũ đã dung hợp hoàn tất, không thể chia lìa được a.
– “Vậy giờ ta đi nhảy lầu, chúng ta cùng nhau quay về nhé?
– “Không được.
Bạch Ngọc còn chưa kịp trả lời, bên kia giường.
Trần Hạo Nhiên cùng với Lý Thanh Xương đã gấp gáp lên tiếng.
Nghe thấy tiếng nói, Trần Lục Nam liền hiếu kỳ quay qua, đang yên đang lành bố mẹ hắn tự nhiên “không được” cái gì a.
Nhìn thấy ánh mắt của hắn hai người cũng nhận ra mình thất thố, hơi hơi ngượng ngùng, sau đó Trần Hạo Nhiên mới ho khan một cái lên tiếng.
– “Gia Hân a, con không được phép qua lại với người đàn ông kia nữa, hắn ta là người không đàng hoàng.
– “Đúng đúng Gia Hân, bố mẹ sẽ không chấp nhận hắn ta đâu.
Trần Gia Hân?
?
Trần Gia Hân thật sự muốn nói cô còn chưa có tình đầu, thì lấy đâu ra đàn ông mà qua lại a.
Nhưng nhìn thấy ánh mắt của bốm, lời tới khóe miệng cũng mạnh mẽ nuốt xuống, cắn răng trả lòi.
– “Con biết rồi thưa bố mẹ.
Nghe thấy là đang nói về việc bạn trai của chị hai, Trần Lục Nam cũng không để ý nữa quay đầu đi.
Tuy rằng nguyên tác của hắn cô chị này vẫn là độc thân, nhưng hiện tại quỹ tích vận hành cũng đang dần lệch hướng khỏi cốt truyện gốc, hắn cũng đành chịu.
Nhìn thấy hắn không để ý nữa mấy người mới thở phào nhẹ nhõm, ông bà Trần khi nhận thấy ánh mắt bất thiện của con gái cũng ngượng ngùng quay đi.
– “Bạch Ngọc chúng ta thương lượng một chút được không, tìm xem có cách nào khác để hạr chế ảnh hưởng được không, chứ cái cốt truyện này ta thật sự không làm được.
Trần Lục Nam quay qua lại tiếp tục bàn luận với Bạch Ngọc, dù sao thân là tác giả, hắnhon ai hết hiểu rõ cái cốt truyện này, hắn thật sự không có can đảm để mà làm những chuyện đó.
Nghe hắn nói vậy Bạch Ngọc cũng bất đắc đĩ lên tiếng.
– “Không được a túc chủ, ngoài thúc đẩy các nhân vật đi theo cốt truyện ra thì cũng không còn cách nào để ngăn Hư giới chuyển hóa thành Thực giới cả.
– “Nhưng mà, ta thật sự không thể làm được, đó là con của ta đó Bạch Ngọc.
Nhận được câu trả lời của Bạch Ngọc, Trần Lục Nam vô lực lên tiếng, hắn thật sự không thể làm được.
Ngày trước khi viết truyện dù sao cũng chỉ là những chữ cái.
Giờ đây hắn phải thực sự thực hiện bằng chính đôi bàn tay mình, đạo đức của hắn không cho phép a.
Trong khi Trần Lục Nam vẫn đang chán đời, mấy người bên kia thì cũng đã đầu óc mông lung, cái gì mà Hư thế giới, Thực thế giới a.
Hơn nữa sao lại liên quan tới con của Trần Lục Nam rồi, hắn không phải vừa mới tốt nghiệp cấp 3 hay sao, tuy nói là đã có hôn ước trong người rồi nhưng hai người họ vẫn chưa có tiếp xúc bao nhiêu a.
– “Vấn đề này chúng ta có thể giả bộ làm đáng a, dù sao tại nguyên tác, khi túc chủ hiến tế m.
con Uyển Mộng Đình cũng chỉ có một mình ngài biết.
Khi thời điểm đó đến ngài chỉ cần làm dáng tạo huyết trận sau đó thu gặt một chút oan hồn nhập thân, làm bộ làm tịch như ngài vừa hiến tế bọn họ để nhập ma là được.
-“ồ ý hay đó, sao ta không nghĩ đến cái này nhỉ, dù sao khi đó cũng chỉ có một mình ta.
Nghe được lời nói của Bạch Ngọc, khuôn mặt Trần Lục Nam lại tươi tỉnh trở lại, dù sao theo nguyên tác cô người hầu nhỏ Mộng Đình này vì yêu hắn mà hi sinh quá nhiều.
Đến tận cuối đời khi ôm chiếc bụng bầu nằm thoi thóp giữa trung tâm huyết trận, cô vẫn còn mỉm cười mà nói với hắn rằng bản thân rất hạnh phúc khi được ở bên hắn.
Lúc trước khi viết truyện dù có chút không đạo đức nhưng dù sao chỉ là truyện nên không c‹ cảm giác gì nhiều.
Nhưng hiện tại ở thế giới chân thực, nghĩ đến cảnh hắn tự tay hiến tế chính vợ với con của mình, thì thà hắn bây giờ lao đầu ra ngoài cửa sổ làm lại cuộc đời mới còn hơn.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập