Chương 4: Ma Chủng

Thành Trung Châu, Tiêu phủ

Năm thứ hai sau đại chiến, tháng giêng, mùa đông

Giờ Sửu

Trời chưa sáng.

Khoảng khắc giao thoa giữa đêm và ngày, khi bóng tối dày đặc nhất, khi những vì sao trên trời bắt đầu lịm dần, khi sương đêm đọng lại trên từng ngọn cỏ, từng chiếc lá, nặng trĩu và lạnh buốt.

Trong căn phòng tồi tàn ở Tây viện, Tiêu Biệt Ly bỗng nhiên mở mắt.

Hắn không biết điều gì đã đánh thức mình.

Không có tiếng động.

Không có ánh sáng.

Chỉ có bóng tối bao trùm, dày đặc như một tấm màn nhung khổng lồ.

Nhưng trong lồng ngực hắn, một cảm giác kỳ lạ đang lan tỏa.

Nóng.

Không phải cái nóng của cơ thể, mà là một thứ nóng khác – một thứ nóng âm ỉ, cuồn cuộn, như có một ngọn lửa vô hình đang cháy bên trong, thiêu đốt từng thớ thịt, từng mạch máu, từng tế bào.

Hắn ngồi dậy, tay đưa lên sờ ngực.

Dưới lớp da mỏng, hắn có thể cảm nhận được một thứ gì đó đang chuyển động.

Một luồng khí tăm tối, ấm áp, đang cuộn xoáy, đang ngưng tụ, đang tìm kiếm một điểm dừng.

*Đến rồi.

Hắn biết.

Không cần nhìn, không cần đọc sách, hắn biết.

Ma Khí đã đủ.

Một ngàn đơn vị.

Hắn ngồi đó, giữa căn phòng tối om, lắng nghe cơ thể mình.

Từng hơi thở, từng nhịp tim, từng luồng khí lưu chuyển.

Tất cả đều rõ ràng, chi tiết, như thể hắn đang nhìn thấy chúng bằng mắt thường.

Luồng Ma Khí trong người hắn đang cuộn xoáy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Nó không còn là những dòng suối nhỏ âm thầm chảy nữa, mà đã trở thành những dòng sông, những con thác, cuồn cuộn đổ về một điểm duy nhất – nơi sâu thẳm nhất trong lồng ngực hắn, nơi đan điền đã vỡ nát từ lâu.

Hắn nhắm mắt, tập trung tinh thần.

Theo hướng dẫn trong cuốn Vạn Tượng Luyện Hư Công, hắn bắt đầu điều khiển luồng Ma Khí ấy.

Không phải kìm hãm, không phải ngăn chặn, mà là dẫn dắt, là hướng chúng về nơi cần đến.

*Tụ lại.

Tụ lại.

Tụ lại tại một điểm.

Hắn thì thầm trong đầu, như một lời niệm chú.

Luồng Ma Khí càng lúc càng cuồn cuộn.

Chúng xoáy tròn, xoáy tròn, tạo thành một cơn lốc nhỏ trong lồng ngực hắn.

Cơn lốc ấy hút tất cả Ma Khí từ khắp cơ thể về phía nó, như một hố đen vũ trụ, nuốt chửng mọi thứ.

Đau.

Một cơn đau dữ dội ập đến, xé toạc lồng ngực hắn.

Hắn cảm giác như có ai đó đang dùng một mũi khoan vô hình, khoan thẳng vào tim hắn, vào phổi hắn, vào từng thớ thịt.

Hắn nghiến răng, mồ hôi lạnh túa ra trên trán, lăn dài xuống má, xuống cổ, ướt đẫm cả manh áo.

Tay hắn bấu chặt vào manh chiếu, nắm đến nỗi các khớp xương trắng bệch, nổi gân xanh.

Nhưng hắn không dừng lại.

Hắn không thể dừng lại.

*Tụ lại!

Tụ lại nữa đi!

Cơn đau càng lúc càng dữ dội.

Hắn cảm giác như lồng ngực mình sắp nổ tung, như trái tim mình sắp vỡ tan.

Hơi thở hắn dồn dập, gấp gáp, như một con thú bị thương.

Nhưng rồi, đột nhiên, tất cả dừng lại.

Cơn đau biến mất.

Luồng Ma Khí ngừng xoáy.

Một sự im lặng tuyệt đối bao trùm lấy hắn, cả bên ngoài lẫn bên trong.

Hắn từ từ mở mắt.

Trong bóng tối, hắn không thấy gì.

Nhưng trong lồng ngực, hắn cảm nhận được một thứ gì đó hoàn toàn mới.

Một hạt nhỏ.

Nhỏ như hạt cát, như hạt bụi, như một chấm nhỏ li ti.

Nhưng nó ở đó, tồn tại, ấm áp, và đang từ từ quay, chậm rãi, đều đặn.

Ma Chủng.

*Thành công rồi.

Hắn mỉm cười trong bóng tối.

Một nụ cười mãn nguyện, một nụ cười của kẻ vừa đạt được điều mình muốn.

Hắn đưa tay sờ lên ngực, nơi Ma Chủng đang xoay tròn.

Dưới lớp da, hắn có thể cảm nhận được một chút ấm áp, một chút nhịp đập – không phải nhịp tim, mà là nhịp của một thứ gì đó khác, một thứ gì đó mới mẻ và kỳ lạ.

*Vậy là.

bắt đầu rồi đây.

Hắn nằm xuống, nhắm mắt.

Trong lòng hắn, một niềm vui lặng lẽ dâng lên.

Không phải niềm vui của sự chiến thắng, không phải niềm vui của sự đắc ý.

Mà là niềm vui của một kẻ vừa tìm thấy con đường, vừa bước những bước đầu tiên trên hành trình dài phía trước.

Ngoài kia, trời vẫn còn tối.

Gió vẫn thổi.

Mùa đông vẫn lạnh.

Nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa mới đã được thắp lên.

Giờ Mão

Khi những tia nắng đầu tiên của ngày mới bắt đầu len lỏi qua khe ngói, chiếu vào căn phòng tồi tàn, Tiêu Biệt Ly mở mắt.

Hắn đã thức từ lâu, nhưng vẫn nằm yên, cảm nhận cơ thể mình.

Ma Chủng vẫn ở đó, xoay tròn đều đặn, ấm áp.

Hắn có thể cảm nhận được nó rõ ràng hơn ban đêm, như thể mắt hắn đã thích nghi với sự hiện diện của nó.

Hắn ngồi dậy, nhìn xuống ngực mình.

Không có gì khác lạ.

Lớp da vẫn mỏng, vẫn xanh xao, vẫn lộ rõ từng xương sườn.

Nhưng hắn biết, bên dưới lớp da ấy, một thứ gì đó đang tồn tại, đang chờ đợi.

Hắn cầm cuốn Vạn Tượng Luyện Hư Công lên, mở đến trang đã đọc qua nhiều lần:

"Ma Chủng sơ cấp hình thành, có thể bắt đầu hấp thụ Ma Khí từ khoảng cách xa hơn, đồng thời có thể cảm nhận được những cảm xúc tiêu cực xung quanh.

Đây là bước đầu tiên trên con đường Ma tu.

Ma Chủng sẽ lớn dần theo thời gian, hấp thụ Ma Khí, và khi đủ mạnh, sẽ nở ra, mang lại cho người tu luyện những năng lực mới."

Hắn gấp sách lại, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ngoài kia, ánh nắng đang trải dài trên những mái ngói.

Đông viện đã bắt đầu nhộn nhịp.

Tiếng người hầu, tiếng quét dọn, tiếng cười nói vọng sang.

Hắn mỉm cười.

*Hôm nay, ta sẽ thử nghiệm nó.

Dưới gốc cây đa cổ thụ, Tiêu Biệt Ly lại ngồi đó, tựa lưng vào thân cây sần sùi.

Nhưng hôm nay, hắn không nhắm mắt.

Hắn mở mắt, nhìn xung quanh.

Và hắn cảm nhận được.

Một thế giới hoàn toàn mới hiện ra trước mắt hắn.

Không phải bằng mắt, mà bằng một giác quan khác – một giác quan mà hắn vừa có được từ Ma Chủng.

Những đốm sáng.

Hắn nhìn thấy những đốm sáng lơ lửng xung quanh mỗi người.

Không phải ánh sáng thực, mà là một thứ ánh sáng vô hình, chỉ có hắn mới thấy.

Đám nô bộc đang quét dọn – những đốm sáng vàng nhạt lơ lửng quanh họ, nhỏ, mờ, không đáng kể.

Đó là những cảm xúc tiêu cực nhẹ nhàng – sự mệt mỏi, sự chán nản, sự miễn cưỡng.

Mấy tên gia đinh đang bưng bê – những đốm sáng vàng đậm hơn một chút, lớn hơn một chút.

Đó là sự tức giận, sự bực dọc, sự oán thán.

Và khi họ nhìn về phía hắn, những đốm sáng ấy bỗng nhiên lớn lên, đậm lên, chuyển sang màu cam, thậm chí có những đốm đỏ rực.

Sự khinh miệt.

Sự chế giễu.

Sự ghét bỏ.

Những cảm xúc ấy, giờ đây, hắn có thể nhìn thấy chúng, như những đốm lửa nhỏ bay lơ lửng trong không trung.

Và hắn có thể hút chúng.

Chỉ cần tập trung ý nghĩ, Ma Chủng trong lồng ngực hắn bắt đầu quay nhanh hơn.

Một lực hút vô hình tỏa ra, cuốn những đốm sáng ấy về phía hắn.

Chúng bay vào người hắn, tan biến, và hắn cảm nhận được Ma Khí đang tăng lên.

Không cần phải ở gần.

Không cần phải nghe những lời nói.

Chỉ cần nhìn thấy, chỉ cần cảm nhận, và hút.

Hắn mỉm cười.

*Tuyệt vời.

Đông viện, phòng Tiêu Vân

Tiêu Vân đang ngồi trước bàn, luyện tập kiếm pháp trên một cuộn giấy.

Tay hắn cầm bút lông, vẽ từng đường kiếm, từng thế thức, tập trung cao độ.

Nhưng hôm nay, hắn không thể tập trung.

Hình ảnh người anh trai cứ hiện ra trong đầu hắn.

Hình ảnh hắn ngồi dưới gốc cây, cười, nói về những viên linh thạch xin được.

Hình ảnh cha mẹ hắn, sau khi từ Tây viện về, mặt mày tái mét, mắt đỏ hoe.

Hắn đặt bút xuống, thở dài.

Tiêu Thất từ ngoài bước vào, mặt hớn hở:

– Thiếu gia!

Đại công tử lại ra ngoài rồi!

Lại ngồi dưới gốc cây ấy!

Tiêu Vân nhíu mày:

– Lại nữa à?

– Dạ!

Mà thiếu gia.

– Tiêu Thất ngập ngừng, mắt sáng lên tia tinh ranh.

– .

hắn hôm nay có vẻ lạ lắm.

– Lạ thế nào?

– Hắn.

hắn cứ nhìn chằm chằm vào mọi người.

Không phải kiểu nhìn vô hồn như mọi khi, mà là kiểu nhìn.

(Tiêu Thất cố tìm từ)

kiểu nhìn như đang nhìn thấy thứ gì đó mà người khác không thấy ấy.

Tiêu Vân im lặng một lúc, rồi đứng dậy:

– Ta ra xem.

Dưới gốc cây đa, Tiêu Biệt Ly vẫn ngồi đó, mắt nhìn xung quanh.

Hắn nhìn thấy Tiêu Vân từ xa đi tới.

Và hắn nhìn thấy những đốm sáng xung quanh em trai mình.

Một đốm sáng lớn, màu đỏ sẫm, lơ lửng trước ngực hắn.

Sự nghi hoặc.

Sự khó hiểu.

Và một chút gì đó – một chút mà hắn không muốn gọi tên.

Hắn mỉm cười.

Tiêu Vân dừng lại trước mặt hắn, cách chừng năm bước:

– Huynh.

– Ừ.

– Tiêu Biệt Ly gật đầu, vẫn giữ nụ cười.

Tiêu Vân nhìn anh.

Nhìn thật lâu.

– Huynh.

hôm nay có gì lạ không?

– Lạ?

– Tiêu Biệt Ly nhún vai.

– Có gì lạ đâu.

Vẫn thế.

– Nhưng.

– Tiêu Vân ngập ngừng.

– .

đệ thấy huynh.

khác.

Tiêu Biệt Ly cười, một nụ cười nhẹ:

– Khác thế nào?

Tiêu Vân không trả lời.

Hắn không biết nói thế nào.

Hắn chỉ cảm thấy có gì đó không ổn, có gì đó thay đổi, nhưng hắn không thể gọi tên nó.

– Huynh.

– Tiêu Vân nói, giọng hơi do dự.

– .

có cần gì không?

Tiêu Biệt Ly nhìn em.

Nhìn đốm sáng đỏ trước ngực em.

Nó đang lớn dần, đậm dần.

– Có.

– Hắn nói.

Tiêu Vân hơi ngỡ ngàng:

– Cần gì?

– Nhị đệ cho huynh xin ít linh thạch.

Tiêu Vân sững người.

Đốm sáng trước ngực hắn bỗng nhiên bùng lên, đỏ rực, chuyển sang màu tím sẫm.

Sự ngỡ ngàng.

Sự khó xử.

Sự khinh thường.

Tiêu Biệt Ly hút tất cả.

Ma Chủng trong lồng ngực hắn quay nhanh hơn, hấp thụ luồng cảm xúc mạnh mẽ ấy.

Một cảm giác ấm áp dễ chịu lan tỏa khắp cơ thể.

*Tốt.

Rất tốt.

Tiêu Vân nhìn anh, mặt đỏ lên.

Hắn móc từ trong túi ra mấy viên linh thạch, ném xuống đất:

– Cầm lấy!

Rồi hắn quay người bỏ đi, không nói thêm lời nào.

Tiêu Biệt Ly nhìn theo bóng em, cười.

Rồi hắn cúi xuống, nhặt từng viên linh thạch, bỏ vào túi.

Năm viên.

*Mỗi ngày một ít.

Dần dần sẽ nhiều.

Tối hôm đó

Tiêu Biệt Ly ngồi trong phòng, trước mặt là mấy viên linh thạch và cuốn Vạn Tượng Luyện Hư Công.

Hắn vừa ăn một chiếc bánh đậu xanh.

Lần này, hắn ăn ngon miệng hơn.

Có lẽ vì Ma Chủng đã hình thành, cơ thể hắn bắt đầu có những thay đổi.

Hắn nhìn vào cuốn sách, đọc những dòng chữ mà hắn đã thuộc nằm lòng:

"Ma Chủng sẽ lớn dần theo thời gian, hấp thụ Ma Khí.

Khi đủ mạnh, nó sẽ nở ra, mang lại cho người tu luyện những năng lực mới.

Có thể là tăng cường thân thể, có thể là mở ra những giác quan mới, có thể là những năng lực đặc biệt khác.

Tất cả phụ thuộc vào cách người tu luyện hấp thụ Ma Khí và những cảm xúc mà họ thu nhận được."

Hắn gấp sách lại, nhìn ra ngoài trời.

Ngoài kia, trăng lạnh, sao thưa.

Gió vẫn thổi, cuốn theo những chiếc lá khô xào xạc.

Hắn đưa tay sờ lên ngực, nơi Ma Chủng đang xoay tròn đều đặn.

Nó vẫn còn nhỏ, vẫn còn yếu, nhưng hắn biết, nó sẽ lớn dần.

*Ngày mai, ta sẽ lại ra ngoài.

Lại thu thêm Ma Khí.

Lại lớn thêm một chút.

Hắn nằm xuống, nhắm mắt.

Trong đầu hắn, những kế hoạch đang hình thành.

Không chỉ là thu thập Ma Khí từ đám nô bộc, từ những ánh mắt khinh miệt hàng ngày.

Mà còn từ những người khác nữa.

Từ Tiêu Vân.

Từ cha mẹ.

Từ những người trong gia tộc.

Từ bất cứ ai có thể cung cấp cho hắn những cảm xúc tiêu cực.

Hắn sẽ trở thành một kẻ mặt dày nhất, vô sỉ nhất, đáng thương nhất mà họ từng thấy.

Và mỗi ngày, hắn sẽ mạnh hơn một chút.

Năm ngày sau

Ma Chủng trong lồng ngực Tiêu Biệt Ly đã lớn hơn một chút.

Không phải lớn về kích thước, mà lớn về.

một thứ gì đó khác.

Hắn không biết diễn tả thế nào, nhưng hắn cảm nhận được nó mạnh mẽ hơn, xoay nhanh hơn, và hấp thụ Ma Khí hiệu quả hơn.

Hắn vẫn ra ngoài mỗi ngày, ngồi dưới gốc cây đa, hút Ma Khí từ những ánh mắt, những lời nói, những tiếng cười.

Nhưng hôm nay, hắn cảm nhận được một điều khác.

Khi hắn nhìn vào một người, hắn không chỉ thấy những đốm sáng cảm xúc nữa.

Hắn còn thấy.

một thứ gì đó sâu hơn.

Những mạch máu nhỏ li ti dưới da.

Những luồng khí lưu chuyển trong cơ thể họ.

Những điểm yếu, những điểm mạnh.

Hắn nhìn vào một tên nô bộc đang quét dọn.

Trong mắt hắn, tên nô bộc ấy hiện ra như một bức tranh giải phẫu – xương, thịt, máu, mạch, tất cả đều rõ ràng.

Hắn nhìn thấy một điểm yếu ở cổ họng hắn, nơi động mạch cảnh nằm ngay dưới da.

Chỉ cần một lực nhẹ, chỉ cần một nhát cắt chính xác, hắn có thể giết chết tên nô bộc ấy trong nháy mắt.

Hắn giật mình.

*Đây là.

năng lực mới sao?

Hắn vội vàng quay mặt đi, không dám nhìn nữa.

Nhưng trong lòng hắn, một sự phấn khích dâng lên.

*Nếu có thể nhìn thấy điểm yếu của đối thủ.

nếu có thể nhìn thấu cơ thể họ.

Hắn mỉm cười.

*Con đường phía trước còn dài.

Nhưng ta đã bắt đầu thấy ánh sáng ở cuối đường hầm.

Cùng ngày, chiều tối

Tiêu Biệt Ly về phòng, ngồi xuống giường, lấy cuốn Vạn Tượng Luyện Hư Công ra đọc.

Nhưng lần này, khi hắn mở sách ra, hắn nhìn thấy một điều kỳ lạ.

Những dòng chữ trên trang sách – những dòng chữ mà hắn đã đọc đi đọc lại nhiều lần – bỗng nhiên như sống dậy.

Chúng nhảy múa trước mắt hắn, sắp xếp lại thành những dòng mới, những câu mới.

Hắn nhìn chăm chú, đọc:

"Chúc mừng.

Ngươi đã hình thành Ma Chủng.

Giờ đây, ngươi có thể bắt đầu con đường thực sự.

Hãy nhớ:

Ma tu không có bạn, không có gia đình, không có tình thân.

Chỉ có Ma Khí và sức mạnh.

Hãy từ bỏ tất cả, nếu muốn đạt đến đỉnh cao."

Hắn đọc tiếp:

"Những năng lực đầu tiên ngươi có được là 'Thị Huyết' – có thể nhìn thấy mạch máu và điểm yếu của người khác.

Năng lực này sẽ giúp ngươi trong chiến đấu, nhưng cũng là lời nhắc nhở rằng ngươi đang đi trên con đường máu."

"Hãy tiếp tục hấp thụ Ma Khí.

Càng nhiều cảm xúc tiêu cực, càng mạnh.

Đừng ngại làm trò hề, đừng ngại bị khinh miệt.

Tất cả đều là nguồn dinh dưỡng cho Ma Chủng của ngươi."

"Khi Ma Chủng đủ mạnh, nó sẽ nở ra lần thứ nhất.

Ngươi sẽ có thêm năng lực mới.

Hãy kiên nhẫn.

Con đường Ma tu là con đường dài, nhưng phần thưởng ở cuối đường là vô giá."

Tiêu Biệt Ly gấp sách lại, nhìn ra ngoài trời.

Hoàng hôn đã buông xuống.

Những đám mây đỏ rực như lửa.

Hắn đưa tay sờ lên ngực, nơi Ma Chủng vẫn đang xoay tròn đều đặn.

*Ta sẽ không dừng lại.

Ta sẽ đi đến cuối con đường.

Hắn nằm xuống, nhắm mắt.

Trong giấc ngủ, hắn lại mơ thấy mình đứng trên đỉnh cao, nhìn xuống muôn người quỳ lạy.

Nhưng lần này, trong giấc mơ, hắn thấy rõ từng khuôn mặt.

Thấy rõ nỗi sợ hãi trong mắt họ.

Thấy rõ những mạch máu dưới da họ.

Thấy rõ những điểm yếu trên cơ thể họ.

Hắn mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lẽo, tàn nhẫn.

Bên ngoài, gió đêm vẫn thổi qua những mái ngói rêu phong, cuốn theo những chiếc lá khô xoay tròn trong sân.

Cỏ dại vẫn mọc um tùn trên con đường dẫn về Tây viện, ướt đẫm sương đêm, lung linh dưới ánh trăng.

Và trong căn phòng tồi tàn ấy, một Ma Chủng đang lớn dần, từng ngày, từng giờ, từng phút.

Nó sẽ nở.

Và khi nó nở, một con quỷ sẽ thức tỉnh.

Hết chương 4

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập