Chương 5: Lần Nữa Bước Vào Luyện Khí

Thành Trung Châu, Tiêu phủ

Năm thứ hai sau đại chiến, tháng giêng, mùa đông

Giờ Dần

Trời vẫn chưa sáng.

Trong căn phòng tồi tàn ở Tây viện, bóng tối vẫn bao trùm tất cả.

Những tia trăng cuối đêm len lỏi qua khe ngói vỡ, tạo thành những vệt sáng mờ nhạt trên nền đất ẩm thấp.

Mùi đất, mùi nấm mốc, mùi của thời gian bỏ quên vẫn bao phủ khắp không gian.

Trên chiếc giường kê sát vách, Tiêu Biệt Ly ngồi xếp bằng, mắt nhắm, hơi thở đều đặn.

Không phải giấc ngủ, mà là một trạng thái tập trung cao độ.

Hắn đang cảm nhận.

Ma Chủng trong lồng ngực đang xoay tròn, chậm rãi, đều đặn, như một nhịp tim thứ hai.

Mỗi vòng xoay, nó lại tỏa ra một luồng ấm áp nhẹ, lan tỏa khắp cơ thể hắn.

Cảm giác ấy thật kỳ lạ – vừa xa lạ, vừa thân thuộc.

Nhưng hôm nay, bên cạnh Ma Chủng, một thứ gì đó mới mẻ đang hình thành.

Một luồng khí khác.

Không phải Ma Khí – thứ năng lượng tăm tối, lạnh lẽo mà hắn đã hấp thụ suốt thời gian qua.

Mà là một thứ thanh khiết hơn, nhẹ nhàng hơn, nhưng cũng yếu ớt hơn.

Linh khí.

Hắn mở mắt, nhìn xuống bàn tay mình.

Trong bóng tối, hắn không thấy gì.

Nhưng hắn cảm nhận được.

Cảm nhận được những hạt linh khí lơ lửng trong không khí, đang từ từ, từ từ, bị hút vào cơ thể hắn.

Không phải qua kinh mạch – vì kinh mạch đã đứt từ lâu, như những sợi dây đàn bị cắt đứt, không thể nối lại.

Mà qua Ma Chủng.

*Thì ra là vậy.

Hắn mỉm cười trong bóng tối.

Nụ cười nhẹ đến nỗi chỉ có thể cảm nhận bằng sự rung động của khóe môi.

Ma Chủng không chỉ hấp thụ Ma Khí.

Nó còn có thể chuyển hóa Ma Khí thành linh khí – thứ mà người tu luyện bình thường dùng để tăng cường cảnh giới, để mở rộng kinh mạch, để ngưng tụ đan điền.

Và theo cuốn Vạn Tượng Luyện Hư Công, chỉ cần 10 đơn vị Ma Khí là đủ để bước vào Luyện Khí tầng một.

Mười đơn vị.

Hắn nhẩm tính số Ma Khí mình đã tích lũy được từ khi hình thành Ma Chủng đến nay.

Hơn hai mươi ngày, mỗi ngày chỉ hút được từ vài người, mỗi người chỉ cho một hai đơn vị.

Tổng cộng, chưa đến hai trăm.

Nhưng mười đơn vị – hắn có.

Hắn nhắm mắt, tập trung ý niệm.

Ma Chủng trong lồng ngực bắt đầu quay nhanh hơn.

Nhanh hơn nữa.

Mười đơn vị Ma Khí từ trong cơ thể hắn được hút về phía nó, nén chặt, chuyển hóa, rồi phát ra những tia linh khí đầu tiên.

Những tia linh khí ấy nhỏ bé, yếu ớt, như những sợi tơ mỏng manh được dệt từ ánh trăng và sương sớm.

Chúng lan tỏa khắp cơ thể hắn, len lỏi vào từng thớ thịt, từng mạch máu, từng tế bào.

Cảm giác ấm áp.

Ấm áp như ngày xưa, khi hắn còn là thiên tài, khi linh lực còn chảy trong kinh mạch như những dòng sông cuồn cuộn.

Nước mắt hắn bất giác chảy ra.

Không phải vì đau đớn.

Không phải vì xúc động.

Mà là vì một cảm giác mà hắn tưởng đã mất từ lâu, tưởng đã chôn vùi cùng với những hy vọng cuối cùng.

Cảm giác được sống.

Cảm giác có hy vọng.

Hắn lau nước mắt, bàn tay gầy guộc run nhẹ trên gò má hốc hác.

Rồi hắn tiếp tục tập trung.

Ma Chủng quay nhanh hơn.

Nhiều Ma Khí hơn được chuyển hóa.

Linh khí trong cơ thể hắn dày đặc hơn, mạnh mẽ hơn, như những dòng suối nhỏ hợp lại thành dòng sông.

Và rồi, như một cánh cửa vô hình mở ra trong sâu thẳm tâm thức, hắn cảm nhận được.

Luyện Khí tầng một.

Chỉ với mười đơn vị Ma Khí.

Hắn mở mắt, nhìn lên trần nhà tối om.

Nơi đó, những tia trăng cuối đêm đang nhạt dần, nhường chỗ cho ánh sáng của bình minh sắp đến.

Một nụ cười từ từ nở trên môi.

*Ta đã trở lại.

Giờ Mão

Khi những tia nắng đầu tiên của ngày mới bắt đầu len lỏi qua khe ngói, chiếu xuống căn phòng những vệt sáng vàng nhạt, Tiêu Biệt Ly đã đứng dậy, chuẩn bị ra ngoài.

Hắn đứng trước cái bàn ọp ẹp, nhìn vào chiếc gương vỡ dựng ở góc tường.

Mảnh gương chỉ còn một góc nhỏ, nứt nẻ, mờ đục.

Trong mảnh gương ấy, hắn thấy mình.

Khuôn mặt vẫn hốc hác, xanh xao.

Đôi mắt vẫn hằn sâu quầng thâm tím bầm.

Nhưng có một thứ khác.

Một tia sáng.

Trong đôi mắt ấy, một tia sáng nhỏ đang le lói.

Không phải tia sáng của hy vọng, không phải tia sáng của niềm tin.

Mà là tia sáng của mục tiêu, của quyết tâm, của một kẻ vừa tìm lại được con đường.

Hắn cười với chính mình trong gương.

Nụ cười ấy, nếu có ai nhìn thấy, sẽ thấy nó lạnh lẽo và cô độc biết bao.

*Hôm nay, ta sẽ thu thêm thật nhiều.

Hắn mở cánh cửa gỗ mục, bước ra ngoài.

Con đường từ Tây viện ra Đông viện vẫn hoang tàn như mọi khi.

Cỏ dại vẫn mọc cao, ướt đẫm sương sớm, những giọt sương long lanh đọng trên đầu ngọn cỏ như những giọt nước mắt.

Những bụi cây hoang dại hai bên đường vẫn đan xen vào nhau, cành lá khô khốc như những bàn tay gầy guộc đang vươn ra níu kéo.

Nhưng hôm nay, khi bước đi, hắn cảm nhận được những điều khác.

Những hạt linh khí lơ lửng trong không khí – hắn có thể cảm nhận chúng như những chấm sáng nhỏ li ti.

Những luồng Ma Khí yếu ớt từ những căn phòng bỏ hoang hai bên đường – như những làn khói mờ nhạt đang bay lên từ đống tro tàn.

Và xa xa, từ Đông viện, những con người – những nguồn Ma Khí tiềm năng.

Khi hắn bước ra khỏi con đường nhỏ, bước vào khoảng sân rộng trước Đông viện, ánh mắt của vài người đang quét dọn đổ dồn về phía hắn.

Năm người.

Năm nô bộc đang làm việc trong sân.

Một người đang quét lá khô, chổi tre quét trên nền đá phát ra những tiếng

"soàn soạt"

đều đặn.

Một người đang gánh nước từ giếng lên, hai thùng nước đong đưa theo nhịp bước.

Hai người đang lau chùi mấy chậu hoa mai vàng còn sót lại sau yến tiệc.

Một người đang xách một giỏ than tổ ong đi ngang qua.

Khi thấy hắn, họ dừng lại.

Năm ánh mắt.

Năm cái nhìn.

Không phải ánh mắt của sự tò mò, không phải ánh mắt của sự thương hại.

Mà là ánh mắt của sự khinh miệt, của sự chán ghét, của sự mệt mỏi khi phải nhìn thấy một thứ vô dụng xuất hiện trước mặt.

– Lại ra rồi.

– Mặc kệ nó, làm việc đi.

– Phế vật mà cũng biết ra ngoài hóng gió, cũng lạ.

Những lời nói thì thầm, nhưng đủ để lọt vào tai hắn.

Tiêu Biệt Ly lắng nghe.

Và hắn cảm nhận được những đốm sáng cảm xúc nhỏ bé bay ra từ họ – những đốm sáng lờ mờ, yếu ớt, như những ngọn nến sắp tàn trong gió.

Màu vàng nhạt, màu cam mờ.

Hắn hút.

Ma Chủng trong lồng ngực hắn quay nhanh hơn một chút.

Những đốm sáng ấy bay vào người hắn, tan biến, chuyển hóa thành Ma Khí.

Mỗi người, một đốm sáng.

Mỗi đốm sáng, khoảng một đơn vị.

Năm người, năm đơn vị.

Hắn nhìn sang những người khác – những người đã nhìn hắn từ trước, không có đốm sáng nào bay ra nữa.

Họ đã cho hắn Ma Khí hôm qua, phải đợi đến ngày mai.

*Năm đơn vị.

Chỉ năm đơn vị cho một buổi sáng.

Hắn mỉm cười, không chút thất vọng.

Nụ cười ấy không phải để cho ai thấy, mà là cho chính hắn.

*Nhưng còn hơn không.

Hắn đến gốc cây đa cổ thụ ở góc sân, ngồi xuống, tựa lưng vào thân cây sần sùi phủ đầy rêu xanh.

Thân cây lạnh toát, hơi ẩm từ rêu thấm qua lớp áo mỏng, nhưng hắn không quan tâm.

Mắt hắn nhìn quanh, ghi nhớ từng khuôn mặt, từng người.

Người quét lá – mặt mụn, tay chai sần, khoảng ba mươi tuổi.

Người gánh nước – lưng hơi còng, răng vành vện, chừng bốn mươi.

Hai người lau chậu hoa – một trai trẻ, một gái trung niên.

Người xách than – lưng khòm, tóc hoa râm, già nhất.

Đây là những nguồn Ma Khí hàng ngày của hắn.

Giữa trưa

Mặt trời lên cao.

Ánh nắng vàng nhạt của mùa đông trải dài trên sân, xua tan đi chút hơi lạnh còn sót lại từ ban sáng.

Những bóng người thấp thoáng trong nắng, tiếng bước chân, tiếng nói chuyện, tiếng cười đùa.

Tiêu Biệt Ly vẫn ngồi đó, kiên nhẫn chờ đợi.

Thỉnh thoảng, có thêm vài người xuất hiện.

Một tên gia đinh đi ngang qua, tay xách một giỏ đồ, nhìn thấy hắn, khinh miệt nhổ nước bọt xuống đất.

Một đốm sáng vàng cam bay ra.

Một đơn vị.

Một người hầu từ nhà bếp ra lấy nước, thấy hắn, lẩm bẩm điều gì đó không hay.

Một đốm sáng vàng nhạt.

Một đơn vị.

Một thiếu nữ trong gia tộc đi dạo trong sân, thấy hắn, vội vàng quay mặt đi, bước nhanh hơn như thể sợ bị lây cái phế.

Một đốm sáng hồng nhạt.

Hai đơn vị – có lẽ vì nàng là con gái, cảm xúc mạnh hơn.

Cả ngày hôm đó, tổng cộng tám người xuất hiện.

Tám đơn vị Ma Khí.

Hắn về phòng khi trời tối, khi những tia nắng cuối cùng đã tắt hẳn, khi bóng tối lại bao trùm lấy căn phòng tồi tàn.

Hắn ngồi xuống giường, nhẩm tính.

*Hôm nay được tám đơn vị.

Hôm qua được bảy.

Hôm kia được chín.

Trung bình mỗi ngày khoảng tám đơn vị.

Hắn nhìn lên trần nhà, nơi bóng tối đang bao trùm, nơi những con nhện vẫn đang giăng mạng chờ mồi.

*Để có một trăm đơn vị, cần khoảng mười hai ngày.

Để có một nghìn đơn vị, cần khoảng bốn tháng.

Hắn không thấy nản.

Không một chút.

Bốn tháng để đạt Luyện Khí tầng hai.

Rồi tám tháng để đạt tầng ba.

Rồi nhiều hơn nữa.

*Nhưng ta có thể đợi.

Ta đã đợi hai năm rồi.

Ngày thứ nhất sau khi đạt Luyện Khí tầng một

Tiêu Biệt Ly lại ra ngoài từ sáng sớm.

Năm nô bộc lại xuất hiện.

Năm ánh mắt khinh miệt.

Năm đốm sáng vàng cam bay về phía hắn.

Năm đơn vị.

Hắn hút, ghi nhớ.

*Hôm nay, năm người này đã cho ta Ma Khí.

Ngày mai, họ sẽ cho lại.

Ngày thứ năm

Một người mới xuất hiện – một tộc nhân trẻ tuổi, chừng hai mươi, mặc y phục đẹp, đi ngang qua sân.

Hắn ta nhìn thấy Tiêu Biệt Ly, khinh miệt bĩu môi:

– Phế vật mà cũng biết ra ngoài à?

Một đốm sáng cam đậm bay ra.

Hai đơn vị.

Tiêu Biệt Ly nhìn theo, ghi nhớ khuôn mặt.

*Một nguồn mới.

Ngày thứ mười

Hắn đã có một danh sách trong đầu.

Năm nô bộc thường trực – mỗi ngày năm đơn vị.

Ba gia đinh hay đi ngang – mỗi ngày ba đơn vị.

Hai tộc nhân trẻ thỉnh thoảng xuất hiện – trung bình mỗi ngày một đơn vị.

Một vài người khác lúc có lúc không.

Tổng cộng, mỗi ngày hắn hút được từ bảy đến mười hai đơn vị.

Tích lũy:

hơn sáu mươi đơn vị.

Ngày thứ mười hai

Tiêu Biệt Ly ngồi trong phòng, nhắm mắt, cảm nhận Ma Chủng.

Trong mười hai ngày qua, hắn đã tích lũy được chín mươi sáu đơn vị Ma Khí.

Cộng với số ít ỏi còn lại từ trước khi lên tầng một, tổng cộng đã hơn một trăm.

Một trăm linh ba đơn vị.

Đủ để bước vào Luyện Khí tầng hai.

Hắn tập trung ý niệm.

Ma Chủng quay nhanh hơn.

Một trăm đơn vị Ma Khí được hút về, nén chặt, chuyển hóa thành linh khí.

Linh khí lần này dày đặc hơn, mạnh mẽ hơn lần trước.

Không còn là những sợi tơ mỏng manh, mà là những dòng suối nhỏ, ấm áp, chảy len lỏi khắp cơ thể hắn.

Từng thớ thịt, từng mạch máu, từng tế bào như được tắm trong một dòng suối ấm.

Cảm giác dễ chịu đến run người.

Và rồi, cánh cửa lại mở ra.

Luyện Khí tầng hai.

Hắn mở mắt.

Một cảm giác mới – một cảm giác lạ lùng, như thể đôi mắt hắn vừa được rửa sạch bởi một dòng nước kỳ diệu.

Hắn nhìn xuống bàn tay mình.

Và hắn nhìn thấy.

Những mạch máu nhỏ li ti trên mu bàn tay, chằng chịt như bản đồ của một vùng đất xa lạ.

Dòng máu đang chảy bên dưới làn da mỏng, từng nhịp, từng nhịp, theo nhịp tim.

Những điểm yếu – nơi động mạch nằm ngay dưới da, nơi chỉ cần một nhát cắt chính xác là có thể kết thúc sinh mạng.

Hắn nhìn lên trần nhà, nơi con nhện vẫn đang đậu trên mạng.

Hắn nhìn thấy trái tim nhỏ của nó đập.

Nhìn thấy những mạch máu li ti chạy khắp cơ thể nó.

Nhìn thấy điểm yếu chí mạng – nơi đầu nối với ngực, nơi chỉ cần một lực nhẹ là có thể tách rời.

Thị Huyết.

Năng lực thứ hai.

Hắn cười.

Một nụ cười nhẹ, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt, có một tia sáng lạnh lẽo.

*Giờ đây, ta có thể nhìn thấu cơ thể người khác.

Ngày thứ hai mươi

Mỗi ngày, Tiêu Biệt Ly ra ngoài, ngồi dưới gốc cây đa, hút Ma Khí từ những người xuất hiện trong sân.

Số người trong gia tộc không nhiều.

Hắn đã đếm.

Nô bộc:

tám người.

Bảy người thường trực, một người thỉnh thoảng mới xuất hiện.

Tộc nhân và đệ tử thường lui tới Đông viện:

khoảng hai ba mươi người.

Nhưng không phải ngày nào tất cả cũng xuất hiện.

Có người chỉ xuất hiện một lần mỗi tuần, có người hai lần, có người cả tháng mới thấy một lần.

Hắn học cách ghi nhớ lịch trình của từng người.

Sáng sớm, năm nô bộc thường ra quét dọn.

Giữa trưa, vài tộc nhân trẻ tuổi đi ngang qua, có thể là đi ăn, đi chơi, đi luyện tập.

Chiều tối, có thể có thêm vài người từ bên ngoài vào – khách của Tiêu Vân, hoặc người đi chợ về.

Mỗi người, mỗi ngày, chỉ một lần.

Chỉ một hai đơn vị.

Hắn tích góp từng chút, từng chút một.

Như một con kiến tha mồi, như một con ong hút mật.

Ngày được mười hai đơn vị.

Ngày được chín.

Ngày được sáu.

Hai mươi ngày, tổng cộng được hơn một trăm tám mươi đơn vị.

Cộng với số trước, tổng cộng hơn hai trăm tám mươi.

*Còn hơn bảy trăm nữa để lên tầng ba.

Hắn nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh xa xôi.

*Bảy trăm đơn vị.

Với tốc độ này, cần khoảng ba tháng nữa.

Ngày thứ ba mươi

Một buổi sáng như mọi ngày.

Tiêu Biệt Ly ra ngoài, ngồi dưới gốc cây đa.

Năm nô bộc vẫn quét dọn, vẫn nhìn hắn với ánh mắt khinh miệt.

Năm đốm sáng vàng cam bay về phía hắn.

Năm đơn vị.

Nhưng hôm nay, có thêm một người.

Một thiếu nữ trẻ, chừng mười sáu, mười bảy tuổi, mặc y phục màu hồng nhạt, tóc búi cao, cài một chiếc nơ xinh xắn.

Nàng đi ngang qua sân, tay cầm một quyển sách, có lẽ là đi học hoặc đi dạo.

Khi thấy Tiêu Biệt Ly, nàng dừng lại.

Ánh mắt nàng nhìn hắn – không phải khinh miệt, không phải chán ghét.

Mà là một thứ gì đó khác.

Tò mò?

Thương hại?

Hay chỉ đơn giản là ngạc nhiên khi thấy một người ngồi dưới gốc cây cả ngày?

Tiêu Biệt Ly nhìn lại nàng.

Trong mắt hắn, nàng hiện ra với những mạch máu li ti dưới làn da trắng mịn.

Một cơ thể khỏe mạnh, trẻ trung, không có điểm yếu rõ ràng.

Nhưng hắn không tập trung vào đó.

Hắn tập trung vào đốm sáng cảm xúc.

Một đốm sáng hồng nhạt, rất nhẹ, rất mơ hồ.

Không phải khinh miệt, không phải ghét bỏ.

Chỉ là một chút thương hại thoáng qua.

Một đơn vị.

Đốm sáng bay về phía hắn, tan vào Ma Chủng.

Thiếu nữ ấy đứng một lúc, rồi quay người bỏ đi, không nói gì.

Tiêu Biệt Ly nhìn theo, ghi nhớ khuôn mặt.

*Một nguồn mới.

Dù chỉ là thương hại, cũng là Ma Khí.

Ngày thứ bốn mươi lăm

Tiêu Biệt Ly đã có hơn năm trăm đơn vị Ma Khí.

Mỗi ngày, hắn vẫn ra ngoài, vẫn ngồi dưới gốc cây đa, vẫn hút từ những người quen thuộc.

Nhưng hắn bắt đầu nhận thấy một điều.

Những cảm xúc của họ dành cho hắn – chúng không còn mạnh mẽ như trước.

Không phải vì họ bớt khinh miệt hắn.

Mà vì sự hiện diện của hắn đã trở nên quá đỗi quen thuộc.

Một thứ gì đó xuất hiện hàng ngày, sẽ không còn gây ra những cảm xúc mạnh mẽ nữa.

Những đốm sáng từ họ – chúng nhạt hơn, yếu hơn.

Có người chỉ còn cho hắn nửa đơn vị, thay vì một đơn vị như trước.

*Chuyện này cũng nằm trong dự liệu.

* – Hắn nghĩ.

– *Cuốn sách có nhắc đến:

cảm xúc càng quen thuộc, càng nhạt.

Phải tìm cách khiến chúng mạnh lên, hoặc tìm nguồn mới.

Hắn bắt đầu thay đổi.

Không chỉ ngồi yên một chỗ nữa.

Hắn bắt đầu đi lại.

Đi qua những nơi đông người hơn.

Xuất hiện trước mặt những người mà hắn ít khi gặp.

Và mỗi lần xuất hiện, hắn lại cố gắng làm cho họ khó chịu hơn, khinh miệt hơn, ghét bỏ hơn.

Bằng cách nhìn họ chằm chằm.

Bằng cách cười với họ một cách vô duyên.

Bằng cách đứng chắn đường họ.

Bằng cách hỏi xin tiền một cách mặt dày.

Và nó hiệu quả.

Những đốm sáng lại trở nên đậm hơn, mạnh hơn.

Hai đơn vị.

Ba đơn vị.

Có khi còn bốn đơn vị từ một người.

Ngày thứ sáu mươi

Một biến cố nhỏ xảy ra.

Hôm ấy, Tiêu Biệt Ly như thường lệ, ra ngoài, đi qua Đông viện.

Nhưng lần này, hắn gặp một nhóm người – những tộc nhân trẻ tuổi, bạn bè của Tiêu Vân, đang tụ tập ở hành lang.

Bốn người.

Một người hắn đã gặp – Tiêu Hổ, con của Tiêu lão nhị.

Ba người còn lại là lạ – có lẽ là khách đến chơi.

Bốn nguồn Ma Khí mới.

Khi thấy hắn, họ nhìn nhau, cười khẩy.

Tiêu Hổ bước ra, chặn đường hắn.

– Ối!

Đại công tử đây sao?

– Hắn cười lớn, giọng đầy chế giễu.

– Hôm nay lại ra ngoài hóng gió à?

Tiêu Biệt Ly dừng lại, nhìn hắn.

Trong mắt hắn, Tiêu Hổ hiện ra rõ mồn một.

Những mạch máu li ti chằng chịt dưới lớp da ngăm đen.

Dòng máu đang chảy cuồn cuộn trong huyết quản.

Những điểm yếu trên cơ thể – cổ, nách, bẹn, sau đầu gối.

Một tên Luyện Khí tầng năm, cơ thể cường tráng, nhưng đầy những sơ hở.

Một nhát kiếm vào động mạch cổ, một nhát đâm vào tim, một cú đá vào háng – hắn có thể giết chết tên này trong nháy mắt.

Nhưng hắn không làm.

Hắn chỉ cười.

Nụ cười hiền lành, vô hại, nụ cười của một kẻ không còn gì để mất.

– Ừ, ra hóng gió.

Tiêu Hổ nhìn hắn với ánh mắt khinh miệt:

– Nghe nói hôm trước ngươi còn xin tiền Vân tiểu thư?

Lại còn xin tiền Tiêu Vân nữa?

Mặt dày thật đấy!

Ba người kia cười ồ lên, tiếng cười vang vọng khắp hành lang.

Tiêu Biệt Ly vẫn cười:

– Ừ, xin thì xin.

Có gì sai?

Tiêu Hổ bước tới, đứng trước mặt hắn, chỉ cách một bước.

Hắn nhìn thẳng vào mắt Tiêu Biệt Ly, giọng đầy khiêu khích:

– Ngươi có biết ngươi là nỗi nhục của Tiêu gia không?

Đại công tử ngày xưa lừng lẫy, bây giờ chỉ là thằng ăn mày, thằng mặt dày, thằng vô dụng!

Những lời nói như roi quất vào mặt.

Nhưng trên mặt Tiêu Biệt Ly, không hề có một gợn sóng.

Hắn nhìn Tiêu Hổ.

Nhìn thật lâu.

Rồi hắn cười.

Một nụ cười nhẹ, hiền lành, vô hại:

– Ừ, ta biết.

Cảm ơn đã nhắc.

Hắn quay người bỏ đi, để lại Tiêu Hổ và ba người kia ngơ ngác.

Họ không hiểu.

Họ không thể hiểu.

Và khi hắn đi khuất, trong lồng ngực hắn, Ma Chủng đang quay cuồng, hấp thụ một luồng Ma Khí khổng lồ từ những cảm xúc vừa rồi.

Bốn người.

Mỗi người cho hắn từ hai đến ba đơn vị.

Tổng cộng, mười đơn vị.

Hắn cười trong bóng tối của hành lang vắng.

*Mỗi người mới là một nguồn mới.

Dù ít, nhưng cũng quý.

Ngày thứ chín mươi

Tiêu Biệt Ly ngồi trong phòng, nhắm mắt, tập trung.

Chín mươi ngày tích góp, hắn đã có hơn một nghìn đơn vị Ma Khí.

Một nghìn linh hai mươi ba đơn vị, chính xác.

Đủ để bước vào Luyện Khí tầng ba.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí lạnh tràn vào phổi, cay xè.

Rồi hắn bắt đầu vận công.

Ma Chủng quay nhanh, quay nhanh hơn bao giờ hết.

Một nghìn đơn vị Ma Khí từ khắp cơ thể hắn đổ về phía nó, cuồn cuộn như những dòng sông đổ về biển cả.

Chúng nén chặt, nén chặt, nén đến mức hắn cảm thấy lồng ngực như sắp nổ tung.

Đau đớn.

Nhưng hắn không dừng lại.

Ma Chủng tiếp tục quay, tiếp tục chuyển hóa.

Ma Khí biến thành linh khí, linh khí dày đặc, cuồn cuộn, lan tỏa khắp cơ thể hắn.

Từng thớ thịt, từng mạch máu, từng tế bào như được tưới tắm bởi một dòng suối kỳ diệu.

Hắn cảm thấy mình đang lớn lên, đang mạnh lên, đang sống lại.

Và rồi, như một tiếng nổ vô hình trong sâu thẳm tâm thức, mọi thứ dừng lại.

Luyện Khí tầng ba.

Hắn mở mắt.

Một cảm giác mới – một cảm giác kỳ lạ, như thể những bức tường xung quanh hắn đã trở nên mỏng manh hơn, như thể hắn có thể nhìn xuyên qua chúng.

Cảm xạ trung cấp.

Hắn tập trung, cảm nhận.

Trong phạm vi mười trượng, hắn có thể cảm nhận được những cảm xúc tiêu cực của người khác.

Tiêu Vân đang luyện kiếm trong vườn, cách đây khoảng bảy trượng.

Một đốm sáng đỏ rực – sự kiêu ngạo, sự khinh thường, và một chút gì đó.

bất an?

Cha mẹ hắn đang trong phòng, cách đây chín trượng.

Hai đốm sáng tím sẫm – sự ân hận, sự day dứt, sự đau khổ.

Tiêu lão nhị đang ở trong thư phòng, cách đây tám trượng.

Một đốm sáng cam đậm – sự tính toán, sự mưu mô, sự tham lam.

Và những người khác, những nô bộc, những tộc nhân – tất cả đều hiện ra trong tâm trí hắn như những đốm sáng lập lòe trong bóng tối.

Hắn mỉm cười.

*Giờ đây, ta có thể nhìn thấy tất cả mà không cần rời khỏi phòng.

Ngày thứ một trăm

Tiêu Biệt Ly tiếp tục tích góp.

Mỗi ngày, hắn vẫn ra ngoài, vẫn ngồi dưới gốc cây đa, vẫn hút Ma Khí từ những người quen thuộc.

Nhưng giờ đây, hắn có thể cảm nhận họ từ xa, biết chính xác khi nào họ xuất hiện, cảm xúc của họ ra sao.

Hắn cũng bắt đầu mở rộng phạm vi.

Những người trong Đông viện, những người mà trước đây hắn không thể tiếp cận – giờ đây, với Cảm xạ trung cấp, hắn có thể cảm nhận họ từ xa, và Ma Khí từ họ vẫn bay về phía hắn, dù hắn không ở gần.

Mỗi ngày, hắn thu được nhiều hơn.

Mười hai đơn vị.

Mười lăm.

Hai mươi.

Nhưng hắn cũng nhận ra một điều.

Để lên tầng bốn, hắn cần mười nghìn đơn vị.

Gấp mười lần hiện tại.

Hắn nhẩm tính.

*Với tốc độ hiện tại, mỗi ngày trung bình mười lăm đơn vị, cần.

khoảng sáu trăm sáu mươi bảy ngày.

Sáu trăm sáu mươi bảy ngày.

Gần hai năm.

Hắn nhìn ra ngoài trời, nơi những đám mây đang trôi chậm rãi.

Hai năm.

Rồi hai mươi năm cho tầng năm.

Hai trăm năm cho tầng sáu.

Nhưng tu sĩ có thể sống hàng trăm, hàng nghìn năm.

Hắn còn trẻ.

Hắn có thời gian.

Hắn mỉm cười.

*Ta sẽ tích góp từng chút, từng chút một.

Mỗi ngày một ít.

Rồi một ngày, ta sẽ đủ.

Đêm đó, trong căn phòng tồi tàn ở Tây viện, Tiêu Biệt Ly ngồi một mình, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ngoài kia, trăng đã lên cao.

Những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm.

Gió vẫn thổi, cuốn theo những chiếc lá khô xào xạc.

Mùa đông vẫn lạnh, nhưng trong lòng hắn, có một ngọn lửa đang cháy.

Hắn đưa tay sờ lên ngực, nơi Ma Chủng đang xoay tròn đều đặn.

Nó nhỏ bé, nhưng ấm áp.

Nó yếu ớt, nhưng kiên cường.

Nó là tất cả những gì hắn có.

– Luyện Khí tầng ba.

– Hắn thì thầm, giọng nhẹ như gió thoảng.

– Còn mười tầng nữa.

Còn hàng nghìn, hàng vạn ngày nữa.

Hắn mỉm cười.

– Nhưng ta có thể đợi.

Ta đã đợi hai năm rồi.

Hai năm nữa, hai mươi năm nữa, hai trăm năm nữa – ta vẫn có thể đợi.

Hắn nhắm mắt, chìm vào giấc ngủ.

Trong giấc mơ, hắn lại thấy mình đứng trên đỉnh cao.

Một đỉnh núi cao vút, mây trắng bao phủ bên dưới, gió thổi vi vu, lạnh buốt.

Hắn đứng đó, mặc một bộ y phục đen tuyền, tóc bay trong gió, mắt nhìn xuống phía dưới.

Bên dưới, muôn người đang quỳ lạy.

Và trong số đó, có những gương mặt quen thuộc.

Cha mẹ.

Em trai.

Vân Tịch.

Tiêu lão nhị.

Tiêu Hổ.

Tất cả những kẻ từng khinh thường hắn.

Họ quỳ, run rẩy, sợ hãi.

Hắn nhìn xuống họ, mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lẽo, tàn nhẫn, nhưng cũng đầy thỏa mãn.

– Các ngươi có biết vì sao các ngươi ở dưới đó, còn ta ở trên này không?

– Hắn hỏi, giọng vang vọng khắp không gian.

Im lặng.

Không ai dám trả lời.

– Bởi vì các ngươi đã cho ta sức mạnh.

Mỗi ánh mắt khinh miệt, mỗi lời nói chế giễu, mỗi tiếng cười nhạo báng – tất cả đều là linh dược cho con đường của ta.

Hắn cười dài, tiếng cười vang vọng khắp núi non.

Và dưới kia, muôn người vẫn quỳ, vẫn run rẩy, vẫn không dám ngẩng lên.

Bên ngoài, gió đêm vẫn thổi qua những mái ngói rêu phong, cuốn theo những chiếc lá khô xoay tròn trong sân.

Cỏ dại vẫn mọc um tùn trên con đường dẫn về Tây viện, ướt đẫm sương đêm, lung linh dưới ánh trăng.

Và trong căn phòng tồi tàn ấy, một Ma Chủng đang lớn dần, từng ngày, từng giờ, từng phút.

Nó sẽ nở.

Và khi nó nở, một con quỷ sẽ thức tỉnh.

Nhưng đó là chuyện của tương lai.

Còn bây giờ, Tiêu Biệt Ly đang ngủ, trên môi vẫn còn nụ cười.

Nụ cười của một kẻ vừa tìm thấy con đường.

Và con đường ấy, dài vô tận, nhưng hắn sẽ đi, từng bước, từng bước, không ngừng nghỉ.

Hết chương 5

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập