Chương 1:
Phong Đùa giỡn cùng Vân Yên một chút nữa.
Không biết nghĩ đến điều gì, Trần Phong bâng quơ hỏi, giọng một chút thương yêu, một chút lo lắng :."
Bình nhi sao lâu quá chưa về, .
Ta nhớ nàng ấy quá a!
"Phi.
phi.
Thiếu gia dơ quá a.
Còn chưa xúc miệng nữa kìa."
nàng vẻ mặt ghét bỏ, miệng chu lên, giọng hờn dỗi.
"Hơơơ.
.."
một tiếng ngáp dài đầy mệt mỏi.
Thân ảnh đang ngủ kia nghe nàng gọi thì cũng nhẹ nhàng tỉnh giấc, vươn vai ngáp một hơi thật dài, rõ ràng là còn muốn ngủ lắm.
tổng quát Địa Tinh, tui chỉ có ý tưởng về sự phân bố thế giới tạm thời thôi.
Chưa biết sau này có sữa không.
Nên tạm thời vậy nha.
Bàn tay nhỏ bé lại không rãnh rỗi, trên tay hắn lúc này là một quyển sách trông vô cùng bình thường, nhưng lại khiến hắn đọc rất chăm chú :
tổng quát về Địa Tinh"
Chụt.
Trần Phong thấy gương mặt xinh đẹp của nàng gần ngay trước mắt, tranh thủ cơ hội mà hôn một phát lên môi nàng, giọng tưng hửng, trêu chọc, lại pha chút giận dỗi:
ai bảo nàng thắng ta mãi không chịu thua.
hứ"
nói xong hắn còn giả bộ hất cằm, trông hệt như một góa phụ chanh chua đang tức giận vậy.
Gấp lại quyển sách đã đọc xong, nhẹ nhàng đặt lên bàn.
Trần Phong nhịn không được cảm thán :
Thế giới vẫn rộng lớn như vậy.
Thất châu – ngũ hải.
Yên nhi, nàng nói xem.
Ánh nắng ban mai rọi xuống qua khe cửa, đánh thức một ngày mới đầy năng lượng, l.
Những chú chim hót líu lo trên cành cao, những con người tất bật với mưu sinh, .
Vân Yên không nói gì, chỉ nhẹ xoa mái móc mềm mại của hắn một tiếng"
ưm "
nũng nịu phát ra, nhỏ như kiến.
Trần Phong giận lắm, tay vòng lên, lại một chiêu"
hầu tử thâu đào"
khiến nàng đang che miệng cười phải bật thốt một tiếng rõ to :
ưm.
khiến mặt nàng phải đỏ lên nhanh chóng, đến đây, hắn mới thỏa mãn một chút.
Yên nhi.
Sao nàng gọi ta dậy sớm vậy a?
Ta còn mệt c·hết đây này.
Trần Phong than ngắn thở dài, làm nũng với Vân Yên, tuy cách nó gọi nàng có phần hơi kỳ lạ, nhưng mà đúng là thế thật.
[ Lách cách.
mời kí chủ bắt đầu viết ]
Thiếu gia a.
Tối qua thức cho cố vô.
Làm hại th·iếp con mắt cũng muốn có quần thăm rồi nè !
giọng nói vô cùng ngọt ngào, pha chút hờn dỗi, nàng nũng nịu mà dí một ngón tay ngọc vào trán hắn, trách móc.
Nói rồi nàng còn tinh nghịch chỉ chỉ ngón tay lên hai bọng mắt của mình, dí gần vào mặt hắn để hắn nhìn.
Haaa.
Vẫn là nơi này thoải mái nhất!
một tiếng thở dài thỏa mãn, giọng nói có phần non nớt vang lên trong một căn phòng nhỏ.
Đáp lại chỉ là những âm thanh"
nhỏ xíu, có vẻ khó chịu gì đấy.
Hứ, giận thiếu gia luôn.
tay chống hông, môi chu ra, giọng nũng niu như thiếu nữ vừa bị ức h·iếp vậy.
Nhìn nàng, Trần Phong không nhịn được, há miệng cười lớn, âm thanh vang vọng cả căn phòng:
Ha ha ha.
Vân Yên thì như cảm ứng được cảm giác của hắn nhịn không được mỉm cười ra tiếng bằng mũi:
Hư hư.
".
Đưa tay vòng lên bóp nhẹ vào quả đồi bông phía trên, cảm giác mềm mại và êm ái truyền tới, nghe được Vân Yên hờn dỗi trách móc:
thiếu gia"
bằng một giọng vô cùng nũng nịu, khiến cơ thể hắn như phát hỏa.
Ừ nhỉ.
Mà không biết mấy đứa em của nàng sao rồi, đã khá hơn chưa nhỉ ?"
giọng hắn như người quên mới tỉnh, sau lại quan tâm hỏi thêm.
» Cài đặt cá nhân Vừa thư sướng đón trái nho thơm ngọt đã được lột vỏ cẩn thận của Vân Yên, vừa thoải mái, nhàn nhã mà đọc sách.
Trần Phong nhịn không được cảm thán trong lòng :
Đế vương, .
cũng đến thế là cùng
Vân Yên nghe thiếu gia như người ngu ngơ mới tỉnh, mà lại không quên trêu chọc nàng, nàng hờn dỗi dùng bàn tay ngọc ngà của mình bẹo má hắn một cái, trong lòng lại vô cùng ngọt ngào.
Thiếu gia thật đáng ghét.
một giọng nói ngọt ngào, nũng nịu, có phần trách móc của Vân Yên vang lên.
Thấy Trần Phong lại giở trò, nàng hờn trách lại"
một tiếng khó chịu, gương mặt đỏ lên, sau đó lại không hề giận dỗi mà lại mỉm cười, một nụ cười ngọt ngào, hạnh phúc.
Nghe được lời này, Vân Yên thoáng sững người, ánh mắt lóe lên một tia nghiêm nghị rồi nhanh chóng giãn ra, giọng lại phá lệ ngọt ngào :
Chẳng phải.
thiếu gia đuổi nàng về nhà thăm người thân rồi hay sao ?"
Thiếu gia, thức dậy đi !
giọng nói nhẹ nhàng mà vô cùng mềm mại của một thị nữ vô cùng xinh đẹp.
Nàng có dáng người uyển chuyển, trước sau lồi lõm, đường cong vô cùng ma mị.
Nàng khom người, nhẹ nhàng dùng cánh tay mảnh khảnh của mình lung nhẹ vai thân ảnh đang nằm trên giường"
Tỉnh.
nắm quyền thiên hạ.
Say.
gối đầu mỹ nhân?"
bỗng dưng nghĩ đến câu này, nhìn trong tay quyển"
tổng quát Địa Tinh"
chẳng phải là đang nắm toàn thế giới sao.
Say mới được gối đầu lên mỹ nhân, còn hắn?
Đang"
gối"
cả người mình lên nàng đây này.
Trần Phong cười khinh bỉ một cái, trong đầu y y nghĩ.
Chỉ thấy, trong phòng lúc này, Vân Yên đang dịu dàng ngồi ngay ngắn trên ghế, đôi chân khép lại, cố gắng tinh chỉnh dáng người sao cho bé trai đang ngồi trên đùi nàng được thoải mái nhất.
Vậy, ý nàng là.
Xúc miệng rồi thì có thể sao ?"
hắn cười cười, môi hắn nhếch lên, ánh mắt sáng quắc nhìn nàng.
Trông vô cùng bỉ ổi.
Mà chán quá a Yên nhi, chúng ta ra phố dạo chơi đi !
Trần Phong người như rã rời, cả cơ thể như con sâu ườn ra, đầu quay đè hẳn lên một ngọn sơn phong.
Thiếu gia thật là, .
Nàng chỉ có một đứa em gái thôi a.
tên là An, Thiên An, bằng tuổi ngài luôn.
Ngài lại quên hoài.
giọng Yên nhi như đùa như răng, nhưng không khó nghe ra nàng rất cưng chiều hắn, chưa bao giờ tức giận cả.
Hàiii.
Muốn mau lớn quá a!
Ngó xuống nhìn cái thân thể nhỏ bé của mình, Trần Phong chán nản, thầm nghĩ.
Thấy được cảnh này, nàng khẽ cười mỉm đầy trêu trọc, nhẹ giọng nũng nịu kéo dài, vô cùng mê hoặc :
Th·iếp aaa.
chỉ muốn xem mỗi thiếu gia thôii.
cảm giác thân ảnh trong lòng khẽ rung lên một cái, nàng che miệng, cố nhịn cười"
hư hư.
lm-s
[.
Đó là một bé trai bảy tuổi, kháu khỉnh, ngũ quan hài hòa, đôi mắt long lanh ánh lên những vì sao tinh tú trên bầu trời.
Nó tên là Trần Phong, thiếu gia của nàng thị nữ bên cạnh – Vân Yên.
Lại ngáo cần rồi, Yên nhi đúng là tâm can của ta mà !"
hắn như vừa mới sực nhớ ra, giọng cảm thán.
Một canh giờ sau.
km.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập