Chương 10: Trò chuyện (2)

Chương 10:

Trò chuyện (2)

"Phong huynh thật khí phách !"

Vân Thiên nói khẽ, nhưng không gian ở đây.

Khác nào nói thẳng.

Vừa đến cổng thành, nhìn cảnh tượng trước mắt, Trần Phong sững người.

Trần Phong thấy không khí ngột ngạt, tìm chủ đề nói chuyện, hắn mở lời hỏi nàng

"Vậy nên, công tử bỏ các nàng ở lại.

Mình thì xa xôi đến Vân Tiêu tông cầu đạo ?"

"Mà công tử phong lưu như vậy.

Chắc đã có gia thất ?"

Vân Ca nghĩ gì, hơi liếc xéo hắn.

Trần Phong gật đầu, âm thầm liếc xéo hắn rồi theo sau hai vị mỹ nhân bước lên xe.

Một người thân khoác hoàng y, búi tóc cao vừa phải, xỏ xuyên bằng một cây trâm gỗ đơn giản.

Trong vừa kín đáo lại trang nhã.

Một người thân khoác lam y, tóc đen dài, hơi xỏa, sau đầu hơi búi nhẹ, được giữ bằng một cây trâm ngọc đơn giản.

Trông vừa nhẹ nhàng mà lại thoát tục.

"Xin lỗi chư vị, đường xá hơi xấu !"

Dừng một lúc, Vân Ca tiếp lời:

Chưa đợi thuộc hạ rời đi.

Hắn bổ sung:

Đúng lúc này, xe ngựa va phải một viên đá to.

Thùng xe hơi xốc lên, nghiêng một cái.

"Đúng là chó nhà giàu.

.."

hắn thầm nghĩ.

Phái thêm một cao thủ âm thầm bảo hộ Thiên nhi.

"Mọe !

Ông trời ơi !

Mới bao lâu ?

Chắc chưa tới ba canh giờ đi ?"

Vân Thiên gào thét trong lòng.

Lúc này, ngoài xe cũng vang lên tiếng của xa phu:

"Công tử thật phong lưu !"

Vân Ca giọng nhẹ nhàng.

Ngẩng đầu nhìn sâu vào mắt Trần Phong, lâu sau cũng không dời đi nữa, mặc kệ vẻ u oán của Nhã nhi "

Hai nàng không theo đường Đông Sở mà đi ?

Thân gái hai người, lỡ có bất trắc ?"

"Còn đây là hai vị mỹ nữ tại hạ vô tình gặp được."

Lúc này, Vân Thiên đứng ra.

Hướng về Trần Phong lần lượt giới thiệu:

Dừng một nhịp, nàng tiếp tục:

Đứng nhìn xe ngựa dần đi xa.

Vân Trung trầm ngâm thật lâu:."

Ta cần tìm một đôi mắt !"

giọng hắn kiên định, pha chút nhớ nhung.

Đường này gần hơn, nếu đi bằng đường Đông Sở, sẽ phải vòng lên, rất lâu !

"Đường xa.

Đi xe ngựa bình thường thì rất gấp.

Dùng Linh mã sẽ nhàn nhã hơn !"

Trần Phong hơi ngạc nhiên, hơi nghi hoặc suy nghĩ, tiếp hỏi, giọng lo lắng :

Đúng lúc này, rèm che vén lên.

Vân Thiên bước vào.

Nhưng vừa trông thấy cảnh tượng trước mắt.

Hắn hít vào một ngụm khí lạnh, thân ảnh thất lạc lại chui ra.

Một lúc lâu sau.

Thấy được động tĩnh của mấy người, Vân Thiên xoay người lại, chứng kiến Trần Phong, chắp tay xem như chào hỏi, vui vẻ quay sang cười nói với tên nam nhân trung niên:

"Hân hạnh được gặp nhị vị cô nương.

.."

Trần Phong đáp

"Thế công tử nghĩ sao chúng ta dám đi đường gần !"

Nhã nhi chen lời.

Nam nhân gật đầu, xem như đáp lễ.

Không gian lại lúng túng Trần Phong thờ dài, đành kể lại sơ thảm cảnh của Hy Nhân.

Khiến hai người cũng buồn xuống, nhưng trong ánh mắt có gì đó hơi sáng.

"Xin chào Trần ca.

Ta tên Vân Ca.

Đây là thị nữ Nhã nhi.

"Tên nào nói nhan sắc không đáng đồng tiền !

Hừ.

Cái nhan sắc c·hết tiệt !"

[…]."

Nhà nàng có tiền bối tu hành ?"

hắn kinh ngạc.

Phía trước, đứng cạnh Vân Thiên là một nam nhân trung niên, cùng hai nữ nhân vô cùng xinh đẹp.

Nhắc lại lần nữa.

Truyện sảng văn, tình cảm, hậu cung nên ae đừng mong đợi gì nhiều Bị chất vấn, Trần Phong chỉ cười nhẹ, mắt vẫn không rời thân ảnh hai người

"Trần công tử sao cứ chằm chằm nhìn hai tiểu nữ ?"

"Vâng.

!"

tên hộ vệ sau lưng đáp.

Ba ngày sau, cổng thành Nam Ninh.

Sáng sớm.

"Ta có một vị thê tử, nhưng.

.."

hắn ngập ngùng, vẻ mặt buồn.

Mới đây ba người còn cách nhau gần cả cánh tay, nay lại chỉ còn vài tấc.

"Vậy nàng gần Nam Thiên Quốc rồi !

"Công tử gọi ta Vân Ca là được"

Vân Ca nhìn hắn, nhẹ nói.

"Ta tự do đã quen.

Vào khuôn khổ, ta chịu không nổi !"

Vân Ca nghe lời này, gương mặt khẽ đỏ, dời mắt.

Nhưng được một lúc lại ngước đầu về nhìn, chăm chú.

Nàng trước giờ chẳng hề che giấu.

"Cám ơn !"

hắn mỉm cười, nhẹ giọng.

"Không bằng.

Ba vị kết bái phu thê ở đây luôn.

Để tại hạ đây làm chứng cho ba vị !"

Lúc này, trung niên Vân Trung lên tiếng, giọng uy nghiêm:

Đứng phía sau, lại là hàng dài hơn chục binh sĩ đang nghiêm trang đứng thẳng hàng.

Đường xá xa xôi.

Cũng nên xuất phát rồi !"

Nhìn ba tên này cứ liếc mắt đưa tình nhìn nhau.

Vân Thiên ghen tị, trêu chọc:

Nhã nhi lại chen ngang, nàng hiếu kỳ hỏi, ánh mắt hơi nguy hiểm.

"Nhưng sao.

.."

Nhã nhi tò mò gấp rồi.

"Mỹ nhân là để ngắm nhìn.

Hơn nữa hai vị còn đẹp đến như vậy.

Không nhìn nhiều một chút, sợ là cả đời hối hận !

"Trần huynh, đây là gia phụ của ta.

Trấn Nam tướng quân – Gia Cát Vân Trung."

Thấy giới thiệu tới mình.

Hai nữ nhân thi lễ với Trần Phong Biết hắn nghĩ gì, Vân Ca mỉm cười, giải thích:

Vân Thiên thấy cảnh này thì ganh tị muốn c·hết rồi.

Hắn hâm mộ Trần Phong sắp điên.

Trong lòng lại thầm rủa:."

Ta tin công tử sẽ làm được !"

Nhã nhi ánh mắt phát sáng, vung tay cổ vũ hắn.

"Công tử cũng gọi ta là Nhã nhi thôi được rồi"

Nhã nhi cũng nhanh nhảu chen vào.

"Ta thấy là lưu manh thì có !"

Nhã nhi lầm bầm.

Nhưng rồi cũng tiếp tục len lén liếc nhìn Trần Phong.

"Phái người điều tra thân phận hai người kia !"

Ngồi nhìn thân ảnh ba tên trước mắt.

Vân Thiên sắc mặt đen lại, hắn muốn điên rồi.

Giờ mà có cây đao trong tay, chắc hắn cũng muốn chém Trần Phong mấy nhát.

"Ồ.

Ta tưởng công tử nếu có.

cũng sẽ giấu ?"

Nhìn hai vị mỹ nữ như e thẹn nhưng mà lâu lâu lại ngó sang liếc mắt nhìn Trần Phong.

Vân Thiên hết chịu nổi rồi.

Hắn phải ra ngoài hít thở không khí cho trong lành.

Trong này làm bóng đèn có mà đầu b·ốc k·hói.

Bị nhìn chấm chằm liên tục, Nhã nhi hơi mất tự nhiên lên tiếng Trần Phong hơi tự hào:

"Bá phụ.

Tiểu bối tên Trần Phong !

"Cũng đúng !"

hắn gật đầu.

Nói xong, hắn còn cười trừ hai tiếng.

"Không dám giấu hai nàng.

Ở nhà có mấy vị phu nhân !"

Vân Thiên ngồi bên âm thầm giơ cho Trần Phong một ngón tay cái.

Hắn tuy là ung dung, nhưng nếu nhìn lâu như vậy.

Hắn cũng ngại a

"Không biết.

Vân cô nương và Nhã nhi cô nương là người ở đâu ?"

Ta ở thành Châu Quảng, phía Nam của Đông Sở Quốc !"

Trần Phong nhanh tay, lẹ mắt, chồm người giữ hai vai cho hai vị mỹ nữ vừa mất thăng bằng.

Biết ý nàng muốn hỏi gì.

Hắn đáp, giọng hơi đùa:

Vân Thiên lên cuối cùng.

Vẫy tay ra hiệu một cái.

Xa phu hiểu ý, thúc mã xuất phát.

"Giấu gì ?

Tại sao phải giấu ?"

hắn không cho là đúng, hỏi lại Vân Ca vô thức vương tay ra, nhẹ nắm tay hắn, an ủi.

Nhưng rồi đột ngột nhận ra gì, e thẹn, nhanh chóng rụt tay về, mặt đỏ lự.

"Còn công tử, sao lại đường xá xa xôi đến tận Vân Tiêu tông ?"

Nhã nhi hỏi Trần Phong khẽ thi lễ với mấy người.

Ánh mắt hướng Vân Thiên dò hỏi:

"Vâng.

Phụ thân !

' Vân Thiên đáp.

Cùng lúc đó – trong khoang xe của Vân Thiên.

Ta ra ngoài hít thở một lúc !

Đây là.

.."

Ừ !

ba tên gật đầu, không thèm đáp lại.

Hơn nữa, gia phụ có chuẩn bị chút phòng thân.

Nên không đáng ngại !

Nhìn hai mỹ nhân như tiên tử trước mắt.

Trần Phong nghiêng mắt.

Nhìn chăm chú.

Công tử đừng buồn.

Ít ra nàng đang rất hạnh phúc.

Không phải sao !

Nhìn khuôn mặt tuấn mị như mộng trước mặt, nàng không nhịn được mặt hơi đỏ.

Trước đó gặp Vân Thiên đã thấy nho nhã anh tuấn.

Không ngờ thiếu niên Trần Phong này lại cao hơn một bậc.

Đôi mắt ?"

Vân Ca tò mò Không khí lại trở nên yên tĩnh.

Nhưng không biết vì lý do gì.

Khoảng cách ba người lại càng ngày càng xích lại gần.

Vân Ca nghe hắn nói, hơi ngạc nhiên, ánh mắt lóe lên một cái:

Trần Phong lại chắp tay hướng về trung niên"

Phụ thân.

Giới thiệu với người.

Đây là Trần Phong con gặp mấy hôm trước.

Lần này sẽ cùng đồng hành !

Dẫn đầu tiến về phía một cỗ xe ngựa rộng rãi.

Nhưng vật kéo lại là Linh mã.

Thấy Trần Phong hơi nghi hoặc, hắn lên tiếng giải thích:

[…]

Chẳng hiểu thế quái nào, tên này đỡ hai vị mỹ nữ thôi.

Một lát xe lại vấp cái nữa.

Vì cái mỹ danh"

để đảm bảo an toàn cho hai vị mỹ nhân"

mà giờ đây, hắn đang ngồi chiếm trệ giữa hai người.

Quá đáng hơn nữa là, hai người kia cũng không phản đối.

Chỉ e thẹn gật đầu ?

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập