Chương 13: Tử Vân Phong

Chương 13:

Tử Vân Phong

"Lần lượt từng người bước lên chạm tay vào Trắc thạch.

Nó sẽ cho biết các ngươi có thiên phú gì !

"Lại còn là song linh căn.

Hơn nữa, một hệ còn là Dị Linh Căn !"

(Đoạn này tính là cho VT xuống đài khoe khang với TP các kiểu, tui cho biến mất luôn đỡ phải đau não, ha ha.

"Đệ tử ngoại môn, tiếp tục"

lão hờ hững thông báo.

"Ta tên Tử Vân, sau này trên danh nghĩa là sư phụ của ngươi.

Đây là Tử Vân Phong.

Bên kia gian chính là của ta.

Còn hai phòng nhỏ, ngươi muốn ở phòng nào thì tự chọn !"

giọng nàng chậm rãi.

"Cắt tiết gà ?"

Trần Phong ngớ người, vô thức lùi lại.

"Ta biết ngươi biết thể chất đó.

Nó được ngươi kích hoạt hoàn toàn rồi.

Đừng giả ngây, ta cũng không hại ngươi.

Chỉ là .

.."

nàng ngập ngừng, rồi nói tiếp :

Xôn xao.

Khắp khán đài sắp điên rồi.

Mấy vị trong không gian cũng ào ào đứng lên.

Nói rồi, nàng thẳng tay lấy ra một con dao, rạch cổ tay hắn lấy máu, dùng linh lực dẫn vào một bình ngọc, rồi cất lại, xong giúp hắn trị thương.

Hoàn hảo.

Nàng dứt khoát rời đi, tiến về chủ phòng.

Đi một lúc, như nhớ ra gì, giọng nàng vọng lại :

Khung cảnh xung quanh như tiên cảnh:

mây lượn lờ, thác nước đổ xuống, con suối bên hong, .

[…]

Từng người, từng người lại tiếp tục bước lên.

Lão giả nhìn quanh một lượt, lên tiếng :

"Từng người một bước lên đài trắc linh.

Ngươi.

bắt đầu !"

lão chỉ tay vào một tên đưng đầu.

Nhưng không làm không được a.

Lão cũng cần kiếm hạt giống tốt chứ.

Nếu không phải nhận được chút béo bở lão nào thèm làm việc này.

Hơn nữa.

"Đúng là Thuần Dương thể !

"Đây là tài nguyên tu luyện của ngươi, bên trong có một viên trắc thạch, tự ngươi xem xét Linh căn đi.

Thiếu tài nguyên thì tới chủ phòng tìm ta.

"Đệ tử này.

Phiêu miểu phong, xin nhận !"

một âm thanh trong trẻo từ hư vô truyền lại.

"Ngũ linh căn phổ thông.

Cấp bậc :

hạ phẩm"

Nàng không trả lời nhìn hắn nói :

"Cuối cùng cũng tới lượt ta !"

Vân Thiên vui mừng, nhảy cẫng một phát, nhanh chân chạy lên đài Trắc linh.

Trần Phong ra vẻ ngạc nhiên

"Tư chất yếu kém, đệ tử tạp dịch"

Tên tiếp theo bước lên chạm vào Trắc thạch:

Đám người điên rồi.

Toan nhìn về phía Tử Vân, rồi lại nhìn tới thân ảnh của Trần Phong.

Một ý nghĩ lóe lên.

Nàng từ nhẫn trữ vật lấy ra một túi gấm, vứt cho hắn :

".

.."

(Phần này không biết tả như nào)."

Tốt.

Tốt.

Tốt !"

Nhưng.

chớp mắt một cái.

Trần Phong biến mất, cả Tử Vân cũng không thấy.

Mấy người như nuốt phải con ruồi.

"Chuyện ta trúng độc, đừng cho ai biết.

Còn trữ vật kia, ngươi cứ an tâm sử dụng, có ta đằng sau, không ai dám ngó nghé đâu !

Ta đang trúng độc.

Cần máu của ngươi.

Mỗi tháng ta sẽ lấy một ít"

nàng nói thẳng Tới lượt Vân Ca, nàng bước lên.

( Đoạn này ta muốn miêu tả kiểu hào quang lấp lánh rồi nhìn phán đoán cho nó khoa trương.

Nhưng nghĩ nghĩ, thôi đơn giản hóa cho nhanh :

v V)

"Yên tâm.

Hơn nữa.

Ta cũng sẽ làm tròn bổn phận của sư phụ.

Ở trong tông môn này, ta bảo kê ngươi !"

nàng bá đạo nói.

Tên đó nhanh chóng bước lên, hồi hộp chạm vào Trắc thạch:

"Ta.

bị bao nuôi rồi ?"

hắn lầm bầm.

Lời vừa dứt, lão đáp xuống chỗ đám chấp sự đang ngồi, chiễm trệ ở ghế chủ vị.

"Chúc mừng các ngươi đã gia nhập Vân Tiêu tông.

Khảo hạch tiếp theo, sẽ phán định thân phận của các ngươi trong tông.

Là đệ tử thân truyền, nội môn hay chỉ là đệ tử ngoại vi, tạp dịch.

Nhưng vừa kịp phản ứng.

Đã thấy thân ảnh nàng biến mất, đi cùng là Nhã nhi bên cạnh Trần Phong, khiến hắn ngơ ngác.

Lão đâu có ngu.

Với thân phận của trưởng lão nội môn của lão, lão cần gì phải cực công mà làm công việc nhàm chán này.

Nhìn cổ tay, nơi vừa bị cắt tiết.

Hắn âm thầm cười khổ.

Dù có

"Ẩn Linh quyết"

nhưng đứng trước cường giả chân chính dò xét, vẫn bị bại lộ.

Hơn ba canh giờ sau.

"Cũng may mà chỉ có nàng biết !"

hắn lẩm bẩm.

"Thuần Dương thể?"

Đứng nhìn mỹ nữ đứng bên cạnh, Trần Phong bị hớp hồn, nhìn chằm chằm.

Một tiên nữ như bước ra từ trong tranh đang chăm chú nhìn lấy hắn.

Hắn cũng vô thức nhìn nàng, hai mắt người đối diện.

Tên kia có vẻ thất lạc.

Vẻ mặt buồn rười rượi đi xuống.

Đứng sang một bên của đệ tử ngoại môn.

"Cố lên, ta tin nàng !"

Trần Phong cổ vũ.

Nàng không nói gì, bàn tay ngọc nắm lấy cổ tay hắn.

"Nghe bảo sẽ có rất nhiều hạt giống tốt"

lão nghĩ thầm.

Xin hỏi mỹ nữ tiền bối là ?"

Tất nhiên là phòng càng gần càng tốt !

hắn vô thức bật thốt, rồi lại nhận ra mình lỡ lời, đành cười trừ.

Trên quảng trường rộng lớn, một đám hơn ngàn người xuất hiện.

Tam linh căn :

Hỏa.

Phong.

Thổ – cấp bậc :

trung phẩm"

một dòng chữ hiện ra.

Đặc biệt.

Thể chất cũng là một loại giúp đỡ rất lớn trong con đường tu hành.

Nhưng loại này, chỉ có thể cầu.

Hiếm có vô cùng, tựa như Dị Linh Căn và Tiên Linh Căn vậy !

Năm nay hơi đặc biệt.

Các thế lực xung quanh đây sẽ cho một vài hạt giống tốt tham gia vào các tông môn lớn.

Đây là chuyện lão nghe ngóng được.

Vân Thiên chưa kịp xuống đài, đã bị lão giả đang ngồi trên ghế chủ vị – người lúc đầu chủ trì khảo hạch tới giờ, dịch chuyển đến trước mặt, vui vẻ lên tiếng:

Hứng khởi phun ra ba tiếng.

Lão đặt tay lên vai hắn, hai người biến mất luôn.

Lão tiếp tục:

Dòng chữ vừa hiện, cả quảng trường xôn xao, ngay cả đám trưởng lão trên tầng mây cũng rụt rịt.

Cấp bậc chia làm :

Phàm.

Hạ.

Trung.

Thượng và Cực phẩm Linh căn.

Số lượng Linh căn càng ít, thiên phú tu luyện càng cao.."

Lão tự biết thân phận.

Vừa lòi ra tên này là cưỡm luôn.

Chứ mèo chê mỡ có mà húp với mấy vị phong chủ.

Ngươi có bằng lòng làm đệ tử của ta ?"

Hi vọng nàng giữ lời !

hắn âm thầm nghĩ.

Đệ tử bằng lòng.

Ra mắt sư phụ !

( Bình thường đoạn này, tui sẽ cho một dòng biểu cảm phía sau.

Nhưng dạo này nghĩ nghĩ, thôi bỏ luôn, nhân vật quần chúng kiểu này, chỉ toàn hâm mộ với ghen tị chứ làm được gì :

x D.

Còn đọc giả muốn thì ta sẽ thêm vô.

Hụt chân một cái, Trần Phong thấy mình đã bị dịch chuyển sang một nới khác, ngỡ ngàng.

Nàng không trả lời.

Hồi lâu sau, nàng buồn cổ tay hắn, khẽ thở một hơi dài.

Ngũ Linh Căn phổ thông.

Cấp bậc :

Phàm Căn"

Tử Vân lườm hắn một cái"

Sao ta không có thiên phú như vậy cơ chứ ?"

Tên kia thất tha thất thểu như người mất hồn bước xuống, đứng ở khu vực đệ tử tạp dịch.

Nhìn tên này, khiến tâm linh tên đầu tiên được an ủi phần nào.

Trước mặt hắn là một tiểu viện nhỏ, chỉ có ba gian:

một gian chính ở giữa, rộng tầm năm trượng, hai gian nhỏ hai bên trái phải rộng tầm hai trượng trái phải.

Khảo hạch tiếp theo :

Linh căn – bắt đầu"

Kế hoạch.

Có lẽ.

cần thay đổi một chút rồi !

Vì từ khi khảo hạch, hắn đã biết có người dòm rồi, chỉ là không bị dò xét, nên cũng không quan tâm, chỉ âm thầm ghi nhớ.

Một người không thể đắc tội.

Người còn lại.

cũng không thể đắc tội nốt.

Cuối cùng chỉ đành thở dài, lắc đầu tiếc nuối.

Tiếp tục quan khán phía dưới.

Còn tận hơn nửa người chưa khảo hạch đây.

Song linh căn:

Hỏa – Lôi.

Cấp bậc :

thượng phẩm.

(Về kích thước, có ai thắc mắc thì tui tả mấy căn nhà đa số là hình vuông, không thì chỉ lấy chiều dài.

Oanh.

Phiêu miểu phong vô sỉ !

' một tên trưởng lão thay mặt cả đám nói lên lời trong lòng.

"Cái gì ?

Thiên phú thượng phẩm.

Trời ạ !"

Lúc này, một tên chấp sự, dáng vẻ của một nam trung niên tầm tứ tuần bước lên đài.

Chậm rãi lên tiếng, giọng uy nghiêm:

"Linh căn chia làm Kim.

Mộc.

Thủy.

Hỏa.

Thổ phổ thông linh căn.

Ngoài ra còn có Dị Linh Căn như :

Băng, Lôi, Ám .

Thuần Linh Căn cùng trong truyền thuyết Tiên Linh Căn."

Nói rồi, lão chậm rãi đặt tay lên Trắc thạch, làm mẫu.

Dừng khoảng nửa khắc cho đám ở dưới tiêu hóa, xong lão trực tiếp vào việc.

[…]

"Hơn nữa, chưa chắc lần này đã có thiên phú khác tốt hơn tên này.

Ha ha !"

lão tự sướng thầm nghĩ.

"Tiên Linh Căn :

Thủy.

Cấp bậc :

Cực phẩm.

Đưa tay chạm vào :

Lão trầm ngâm một lúc, trầm giọng :

Linh căn :

là bản chất của tu sĩ.

Có Linh căn, mới có thể tu hành.

Nó như trái tim của các ngươi vậy, có nó, các ngươi mới sống !"

Lần này lão không biến mất nữa.

Còn đám đông ở dưới ?

Trừ vài người, còn lại sớm đã khắp mặt lo lắng, hồi hộp chờ đợi.

Vân Thiên vụ mừng, vội cung kính khom người:

Đứng lặng thật lâu, hắn chậm rãi tiến về căn phòng bên trái :

phòng gần chủ phòng nhất.

Hắn nói ra, tất nhiên là làm rồi.

He he Trần Phong bị giật mình, hắn cảm nhận được gì, cố ra vẻ bình tĩnh Trần Phong đến giờ vẫn còn ngơ ngác, đứng im nhú trời chồng.

Đợi nàng đi một lúc lâu, hắn mới hoàn hồn.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập