Chương 14: Khái niệm về Thiên phú

Chương 14:

Khái niệm về Thiên phú Hắn vốn biết linh căn của bản thân là gì.

Nhưng nếu chưa đủ mười tám, không thể thức tỉnh, đây là quy tắc thế giới, hắn chịu a.

"Cái gì cái, ngủ phải ngon !"

hắn tự sướng Còn tay hướng thiên ư?

Là tạo cảm giác hướng tới với tu luyện, như phàm nhân đối mặt với bầu trời vậy.

Có tiền rồi.

Chưa chắc mua được, mua được rồi, chưa chắc xài được a.

Chính là đạo lý đó Còn mua như nào nữa?

Tất nhiên là cần phí a.

Mà phí ở đây, chính là năng lượng cực thuần làm chất xúc tác để hấp dẫn mấy tên thợ mỏ đó.

Mà cái này chỉ có trong các thiên tài địa bảo, nơi mà nguyên tố bị cô đọng đến cực hạn.

Trên Tử Vân Phong.

Tu luyện thì hắn có thể tu luyện, chả cần linh căn, nhưng nếu bị phát hiện chưa thức tỉnh linh căn mà tu luyện, hắn sẽ gặp rắc rối lớn.

Nhắm mắt câu thông với chỉ nhện trước mặt, hồi lâu, hắn mở mắt, mừng rỡ Còn nói với hắn mấy lão già tiên phong đạo cốt cảnh giới tối cao vẫn tu luyện như vậy.

Thì đơn giản là bọn hắn quen rồi, thói quen cả trăm năm, ngàn năm, vạn năm, .

Sao mà bỏ cái dễ để đi tập luyện lại cái khó chứ.

"Thì ra nàng cũng đến đây, giấu đủ sâu a !

Sao mình không để ý nhỉ ?"

hắn lẩm bẩm Hệ hắn muốn làm hệ phụ cho hắc ám là :

không gian, hắn phải đi mò cá rồi.

Bái bai các đạo hữu.

Trần Phong nhìn căn phòng trước mặt, khóe miệt giật giật.

Ngồi vắt chân là để tạo cảm giác nghiêm trang, chú trọng.

"Đúng là nhanh thật !"

' Liên kết với tâm thần của hắn lúc này.

Là một viên cầu đen khổng lồ đang xoay tròn.

Nhưng hắn còn có thể để nó to hơn nữa, miễn là hắn có thể chịu được.

Do đó, luyện thể là cần thiết, nhưng nếu linh hồn không theo kịp cơ thể.

Thì hắn sẽ bị.

Không thể điều khiển thân thể này.

Tiếp tục chìm vào sâu thần thức, hắn trôi nổi giữa đại dương nguyên tố vô tận, là cái mà người ta gọi là

"Linh căn"

Do vậy, theo hắn, trước mắt, và tốt nhất, hắn chỉ nên tu tối đa hai hệ, một chính và một phụ bổ trợ.

Còn lại, sau này tính.

Còn khi chiến đấu, hắn cũng chỉ có ba tên thợ mỏ đó để đánh nhau.

Về cơ bản, hắn có thể tu tất cả các hệ, nhưng hắn biết, tạp mà không tinh, chỉ có c·hết, hơn nữa, tu hệ nào, hắn cần phải nuôi hệ đó, ngươi thấy bà mẹ nào nuôi đông con không vất vả, hơn nữa, sẽ không thể chăm chút kĩ lưỡng từng đứa được.

Ý hắn nói là việc phát triển, khai phá hệ đó.

Vì cơ bản, tu luyện là cần tập trung tinh thần, nhưng sinh vật vốn có nhiều tạp niệm, không thể tập trung.

Do vậy, họ tạo một không gian nghiêm túc, tâm lý cầu đạo để dễ dàng nhập tâm.

Vậy nên trong mười tám năm qua, hắn sử dụng một lối tu luyện riêng, không cần linh lực :

luyện thể cùng linh hồn.

Hắn dọn dẹp xung quanh lớp bụi, nhưng tuyệt nhiên không động đến mấy con vật nhỏ đó.

Chúng đều có tác dụng.

Như nghe được lời hắn, một con nhện nhỏ góc phòng đột ngột thả dây xuống ngang tầm mắt hắn.

Nhẹ lung lay vài cái lấy nhịp, rồi nhảy lên mu bàn tay hắn, nơi mà hắn đã giơ lên từ lúc nào.

Còn hắn, hắn muốn tự thức tỉnh.

Không cần cần câu, hắn sẽ tự đi mò, và bắt đám thợ mỏ kia về.

Thả người nằm xuống giường, chân bắt chữ đại, sao cho cơ thể thoải mái nhất, hắn chìm vào tâm thần, chuẩn bị thức tỉnh thiên phú.

Không ngờ nàng cũng dò được, nghĩ đến việc nàng có thể mò xuyên được qua

"Ẩn Linh quyết"

hắn cũng chả quan tâm nữa.

Có bảo kê rồi thì lấy ra mà an tâm xài thôi.

Tập trung quét dọn một chút.

Thật ra chẳng có gì, chỉ vài lớp bụi.

Hắn lấy nệm giường từ trong giới chỉ ra, trải lên.

Trần Phong nửa ngày sau đó chả làm gì, hắn cứ ngồi nói chuyện bằng tinh thần cùng nhện nhỏ như không biết chán.

[…]

Trắc linh thạch sẽ giống như cần câu, thả một mồi câu, và loại nào thích hợp cơ thể nhất sẽ dễ bị dính mà kéo lên thôi.

Kéo lên nhiều ít, sẽ thể hiện ra bản thân hòa hợp với linh căn đó bao nhiêu, từ đó tu luyện loại nguyên tố đó sẽ dễ dàng hơn.

Hơn nữa, nó dần trở thành một hình thức, một quy chuẩn, một phong thái riêng của thượng vị giả đã khắc sâu vào lòng người, dần trở thành bản năng.

Hắn thở dài, lấy một chiếc nhẫn giới chỉ từ sâu trong ngực áo.

Thứ này hắn giấu rất kĩ, các tông môn lớn, người sử dụng được cũng có thân phận, hắn một tên vô danh, người ta mà thấy, có mức c-hết mất xác.

"Ngu"

"Nhưng chỉ khi không có người ngoài thôi !"

hắn lẩm bẩm Trần Phong thở dài, nằm xuống giường, tay bắt lên trán, đặt con nhện nhỏ lên ngực, tiếp túc câu thông.

Việc của hắn hôm nay sẽ là :

bắt thêm thợ mỏ, và tìm thêm một loại thợ mỏ mới.

Còn muốn tăng thiên phú, tăng số lượng thợ mỏ, dễ a.

Có mà.

Việc ngươi cần là tuyển thêm thôi.

Nhìn lên đống mạng nhện trên góc nhà, hắn hơi thất thần Chương này, cơ bản là suy nghĩ của tui về Linh căn, thiên phú, hồn tu, thể tu, và linh tu.

Toàn nói tào lao không à.

Vì sao ư, vì Trần Phong từng khám phá ra một bí mật.

Chương sau sẽ nói về công pháp ban đầu của hắn và sơ bộ thế lực mà hắn đã kiến tạo ban đầu.

Còn thiên phú thượng phẩm, cực phẩm?

Thì người ta có hàng trăm, hàng ngàn tên thợ mỏ chứ sao.

Ngươi chơi lại sao ?

Nếu đặt thiên phú là thợ mỏ, thì nó giống như việc hạ phẩm chỉ kéo được ba tên thợ mở đào, khi tu luyện cho dù gắng sức, hắn cũng chỉ có ba tên thợ đào để đào linh lực cho bản thân.

Chỉ thấy trong căn phòng nhỏ, ngoài lớp bụi do lâu ngày bám lại, cùng vài con bò sát nhỏ trên tường .

Một chiếc giường đá ở góc phòng, là hết.

Hắn tự bế rồi.

Đó là nguyên lý của hồn tu và thể tu.

Thể tu, có nhục thân mạnh mẽ, có linh hồn cường đại, điều khiển cơ thể tinh vi nên có thể chiến đấu thời gian dài.

Nhưng linh hồn chỉ đủ điều khiển cơ thể, không thể làm v·ũ k·hí t·ấn c·ông.

Hắn đâu có ngu a.

Có bảo kê thì bảo kê, nhưng c·hết thì vẫn c·hết, đến lúc đó, ai quan tâm ngươi chứ.

Đến tối, Trần Phong ngồi chống cằm trên giường, lay xoay xoay viên Trắc thạch trong tay.

[…]

Còn hồn tu, tuy thân thể kém cỏi.

Nhưng lại có thể dùng linh hồn t·ấn c·ông, tiêu hao linh hồn đối thủ, khiến hắn mất một phần linh hồn, gây đau đớn và mất quyền khống chế cơ thể.

Đó là vì sao hồn tu quỷ dị.

Còn tuyển thế nào?

Tất nhiên là mua thêm rồi, giống mua bán nô lệ vậy.

Mây trôi nhẹ nhàng, lướt qua từng đỉnh núi cao.

Phiêu miểu như một bức tranh tiên cảnh.

"Nên thức tỉnh linh căn rồi !"

hắn nghĩ

"Mà không, phải gọi là"

chọn lựa"

thiên phú !"

hắn nghĩ Còn muốn đột phá cao hơn, giống luyện hồn, cần linh căn.

Mà tu luyện linh lực lại dễ hơn hai hướng trên gấp cả chục lần.

Đồng thời, tu linh lực, cũng có thể dùng nó tẩm bộ ngược lại thân thể và linh hồn.

Tuy chậm, và không thể toàn diện, chỉ đạt ba, bốn phần so với cùng cảnh giới của người tu luyện chính, nhưng một công đôi việc.

Tiện lợi a.

Còn trắc thạch, chỉ đơn giản là chất xúc tác mà thôi.

Để thức tỉnh linh căn, không dùng nó cũng được, nhưng sẽ khó gấp mười lần.

Mà có tên ngu nào lại rảnh để tự ngược bản thân chứ.

Có thì chắc là tên trước mặt rồi.

Còn ai muốn hỏi hắn tu luyện sao không vắt chân chữ ngũ, hai tay hướng thiên.

Thì xin lỗi, hắn chửi thẳng một chữ thôi.

Không biết hắn đang nói gì mà lâu lâu lại cười, như người ngớ ngẩn.

"Haizzz.

"Đây có khác cái thùng không cơ chứ !"

hắn lẩm bẩm Còn bắt được mấy tên thợ mỏ kia được hay không?

Thì do ngươi rồi.

Đây là hai hướng tu luyện cực khó và hiếm của Địa Tinh giới.

Nhưng chưa thức tỉnh linh căn, con người trong thế giới này chỉ có thể tối cao đạt đến luyện thể hoàn mỹ.

Chỉ tương đương sức mạnh nổi bật trong giới võ lâm phàm nhân, tương đương đâu đó luyện khí trung giai của tu sĩ.

Tui có nhiều kiến giải lạ lùng lắm, mà lúc nhớ lúc quên, sau này thấy hợp lí sẽ đưa dần vô làm logic tu luyện củ bản thân.

"Không biết bao lâu a!"

trong lòng hắn thầm nghĩ.

"May mà ta có chuẩn bị một chút !"

Đây là thứ hắn muốn thể hiện linh căn khi thức tỉnh :

hắc ám linh căn.

Thiên phú cực phẩm.

Còn ngược lại, thiên phú của hắn sẽ không thể tiến thêm, còn cơ thể thì vẫn như thế, nhưng nhờ linh hồn lớn hơn, hắn sẽ điều khiển tinh vi hơn, dễ dàng hơn.

Còn có thể phân li một phần linh hồn để làm v·ũ k·hí, mà không sợ ảnh hưởng đến phần lõi – phần nằm trong cơ thể.

"Thôi kệ vây.

Xem ra đỡ cô đơn.

Nhưng nàng ta cũng liều thật !"

hắn hơi kinh nghi, thầm nghĩ.

Trần Phong hắn, không cần .

Hắn vốn đã khắc quá trình tu luyện thành bản năng, bản năng cơ thể, bản năng linh hồn.

Nên đối với hắn, tu thế, không quan trọng

"Mà có mỹ nữ ôm.

Thì càng quan trọng !"

hắn tự sướng, thầm nghĩ.

Con người khi sinh ra, cơ bản đã mang tất cả linh căn, chả thiếu loại nào cả.

Chỉ đơn giản là loại nào phù hợp với cơ thể hơn mà nó sẽ gần hơn mà thôi .

Nhớ đến mấy gương mặt lúc khảo hạch, lục tung trí nhớ một hồi, hắn cũng bó tay, nhiều người như vậy, biết ai mà lần.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập