Chương 16: Bữa cơm

Chương 16:

Bữa cơm Nhìn cơ thể hắn nổi lên phản ứng, nàng mim cười đầy quyến rũ mà hôn chụt lên má hắn mộ cái, hơi lưu luyến đẩy hắn ra.

Trần Phong thấy vậy, càng yêu chiều.

Trao nàng một nụ hôn nhẹ, cả hai cùng hỗ trợ tiếp tục làm thức ăn.

Đang bận xào một món rau, cảm nhận một vòng tay ôm chặt bản thân từ phía sau.

Hắn dư biết là ai rồi.

Tử Vân thì mặt hơi đen lại, còn ba nữ nhân đi cùng nàng thì mỉm cười đầy ý vị.

Còn Vân Ca cùng Nhã nhi lúc này đầu đã chôn xuống đất, hận không thể tìm cái lỗ để chui xuống.

Nào có sư phụ muốn lên giường với nam nhân của đệ tử hơn cả đệ tử chứ.

Hai người là Vân Ca cùng Nhã nhi, một người là Sư phụ hai nàng :

Yên Nhiên :

phong chủ của Phiêu Miểu phong, và cũng là tỷ muội tốt của Sư phụ hắn:

Tử Vân.

Còn một người, hắn cũng phải bất ngờ.

Nữ thuộc hạ của hắn :

Chu Co.

Chả hiểu sao nàng trà trộn được tới mức độ này.

Cũng tại nửa tháng sau đó, Tử Vân Phong hắn tiếp một đám người rồi !

Bốn nữ tử vô cùng xinh đẹp.

"Ảnh Cơ cũng không vừa, xâm nhập tận chân truyền của Phiêu Miểu phong !

"Vậy phải xem ngươi được không đã !

Nếu ngươi thu phục được Tử Vân, thì ta cũng sẽ hầu hạ.

Thế nào ?"

nàng quăng mị nhãn, mê hoặc.

"Nhìn gì a.

Sóm muộn cũng lên giường, còn bài đặt e thẹn !"

Yên Nhiên trừng mắt.

"Ảnh Biến đã thâm nhập dần vào trong cao tầng của Bắc Chu Quốc rồi.

Còn Ảnh Hầu, hắn đang tính toán ở Đông Sở Quốc cùng hỗ trợ một phần với Ảnh Biến !

nàng chậm rãi nói.

Chắc vừa nãy, chủ nhân bị Sư phụ đốt hỏa khó chịu lắm, để Cơnhi giúp ngài a !

' Trần Phong một năm này làm gì ?

Vô cùng đặc sắc a.

Hắn làm nông dân .

Cả ngày.

Tiểu Phong Phong ba đệ tử của ta cũng dám giở trò rồi.

Sao không bắt luôn ta và Sư phụ của ngươi lại.

Nhất định sẽ thú vị !

Mẹ nó!

Ta đang tu tiên hay đi làm nông đây ?"

hắn đậu đen rau xào mà nghĩ.

Mà quan trọng nhất khi nàng có tâm lý quan sát hắn, là nhìn ra gương mặt ma mị của hắn sau lớp cải trang.

Nàng không dám phủ nhận mình không bị sắc mê tâm khiếu a.

Nhìn khoảnh vườn phía trước, có vườn rau nhỏ, có chuồng gà, chuồng heo, có hồ cá, .

Trần Phong thầm hô :

Tới rồi !

Một thân ảnh vòng tay qua cổ của hắn, thân thể như rắn nước không xương dán chặt lấy cơ thể, miệng phả từng hơi nóng bên tai, âm thanh cũng từ đó truyền đến.

Chỉ thiếu mỗi lên giường thôi !

nàng nói thêm trong lòng.

Suy nghĩ trong chốc lát, hắn lại hỏi, vốn những thứ này hắn cùng nàng có thể trao đổi qua nhện con.

Nhờ đám người mà hắn lôi được Sư phụ hắn ra dùng cơm, nhưng được vài hôm họ về thì lại tịt ngòi.

Thế là hắn liên hệ Chu Cơ lên kế hoạch.

Thế là tuần nào bốn người cũng sang.

Sau hai tháng thì Sư phụ hắn đã quen ăn ngon, giờ nàng không muốn nhịn đói mà tu hành nữa.

Ban đầu, hắn cũng sợ lắm.

Giờ cũng quen, không ngượng ngùng mà quay sang vòng tay ôm nàng eo nàng kéo vào lòng, bá đạo nói:

Đấy.

Nàng lại đi ăn vụng kìa.

Đó là một ngày vào nửa tháng sau khi hắn ở Tử Vân Phong.

Từ khi có được nguyên liệu, ngày ngày hắn đều nấu ăn.

Lại đi mời Sư phụ hắn :

Tử Vân, muốn ăn cùng.

Vì sao sao, vì hắn muốn chinh phục nàng rồi.

Phải.

Phả một hơi nóng, cơ thể như rắn nước của nàng từ từ ngồi xuống.

Trần Phong bất lực, chỉ đành xoa xoa tóc nàng.

Chỉ nhỏ hơn cái chủ phòng mà thôi.

Chứ to tổ bố đấy, gấp đôi cái phòng lợn của hắn tổi.

Cũng may hắn bật hack, chả cần ngồi thiền mà tu luyện.

Tu vi linh lực nay đã lên luyện khí ba tầng.

Hắn không phải mần mò giai đoạn Cảm mạch như những tên khác mới tới luyện khí, nhưng cũng ngốn của hắn một tháng để giả vò.

Cả 1 phần sườn núi cũng bị hắn trồng linh mễ.

Đất không tốt bằng linh điền ở Linh Viên nên hắn chỉ đành lấy số lượng, bù chất lượng.

Thở dài một hơi, nàng vẫn đang quan sát hắn.

Trước Trúc cơ không được rời phong.

Chỉ là cái cớ thôi.

Biểu hiện một năm qua của hắn khiến nàng rất hài lòng.

Mỗi tội quá phong lưu.

Hơn nữa.

Tỷ không nhận ra, giờ hắn vào phòng tỷ chả khác gì phòng của hắn ?"

Chu Cơ mặt đỏ, cố nhịn, giọng khiêm tốn, nhưng trong lòng đã nở hoa rồi Suy nghĩ cái gì, nàng thần thần bí bí, ghé sát tai Tử Vân thểu thào :

Còn hai nữ Vân Ca đã trợn mắt há hốc mồm.

Không ngờ nghe được tin tức nặng ký a.

Thần thần bí bí, Yên Nhiên lại quăng thêm một quả bom nặng ký :

Tử Vân Phong của hắn mộtnăm qua có thêm sự chuyển biến mới.

Đó là có thêm hai gian phòng nhỏ.

Bước đầu kế hoạch có tiến triển, nhưng hắnlại phải làm thêm com cho bốn miệng người.

Thị là từ đó, hắn bước lên con đường nông dân không lối về .

Nhìn nữ đệ tử Chu Cơ len lén chạy theo sau Trần Phong, Yên Nhiên mỉm cười, trêu chọc nói Nói rồi, nàng mỉm cười đầy mị hoặc.

Hắn nấu rất ngon a !

' Yên Nhiên không tim không khỏi nói.

Trần Phong bỏ cái giá trên tay xuống, xoay người ôm lấy nàng, nhẹ xoa mái tóc.

Với thiên phú của chúng ta, ai muốn chẳng dễ dàng cơ chứ ?

tiểu Phong Phong, ta đến rồi !

Cơm nước đã chín chưa ?"

một giọng nói trong trẻo, mị hoặc truyền đến.

Chủ nhân.

Nô gia nhớ người c-hết mất !

' Còn Trần Phong lúc này.

tất bật chuẩn bị com nước a.

Y như một phàm nhân thôi, xào nấu, chiên luộc, .

Tử Vân lại trầm mặc, không nói gì nữa, nhắm mắt đợi cơm, tâm nàng đang rối loạn rồi.

Trần Phong vừa trêu chọc vừa khích lệ nàng một câu.

Còn thuận tay vòng xuống vỗ nàng một cái

"chát"

Nhưng từ khi có thể dùng Chân nhãn để nhìn tâm tình của cả hai vị Phong chủ, hắn ít khi dùng tâm thần trò chuyện cùng nàng nữa.

Đợi hỏi trực tiếp không thơm sao, lại vừa bồi dưỡng tình cảm, một công đôi việc.

"Vậy tối nay ngài đến phục vụ ta, thế nào ?"

Hắn không đơn giản đâu !"

Tử Vân trầm trọng nói.

Thì ra Yên Nhiên khi xưa từng suýt mấy lần gặp hiểm cảnh, đều là Tử Vân cứu nàng.

Từ đó mà nàng rất tôn trọng Tử Vân.

Nhưng cái tính tình tỉnh nghịch của nàng, chưa bao giờ sửa cả.

Mà quái ác hơn là.

Nàng mang thể chất :

Thuần âm thể.

Trần Phong thở dài, hắn đoán sơ được các nàng muốn làm gì.

Nhưng thôi vậy, hắn không muốn quản.

Tử Vân không nói gì.

Nàng.

biết Yên Nhiên nói đúng, vì một khi khác phái đã uống máu của người thuần thể, thì trong tâm thức sẽ dần bị hắn thôi miên, chỉnh phục.

Thể chất thuần âm của Yên Nhiên cũng như vậy, vì thế mà nàng gặp không ít nguy hiểm khi tu vi còn nhỏ yếu.

Đúng lúc này, một giọng nói uy nghiêm truyền đến :

"Yên Nhiên !"

' Trần Phong chuồn đi tiếp tục chuẩn bị cơm nước rồi.

"Ta thật lòng mà.

Thuần dương thể.

Định sẵn là Phu quân của ta rồi !"

nàng lại mị hoặc mà vứt cho Trần Phong một cái mị nhãn.

Do vậy mà nàng mỗi lần gặp hắn đều quấn như sam, khiến hắn vừa hưởng thụ, vừa mệt mỏi.

Vì nàng thể chất âm, mà toàn chơi trò dẫn lửa, nhưng không chịu dập a.

Thì sao chứ.

Nhìn hắn hiện giờ, chẳng phải rất tốt ?"

Yen Nhiên phản bác.

"Các nàng sao tồi ?"

hắn nhẹ giọng hỏi.

Mãi nửa giờ sau, nàng mới đứng lên, cảm nhận miệng còn dính gì, nàng nhẹ liếm môi một cái, sạch bóng.

Nhưng nhớ đến cái cảnh vị Yên Nhiên phong chủ kia phất tay một cái, hai tòa nhà khang.

trang hiện lên, lòng.

hắn ghen tị c.

hết rồi.

Sư phụ hắn thấy vậy, chỉ quăng cho một câu :."

Ta lười !"

khiến chúng nữ cười rôm rả trêu đùa nhìn hắn.

Từ đó, hắn liên tục lên kế hoạch làm phiền nàng, từ hỏi han công pháp, đến nấu ăn mời mọc, .

Nhưng không khả quan a.

"Nhận ra cái gì ?"

Tử Vân nghi hoặc "

Hon nữa, tỷ chẳng phải đã uống máu của hắn sao ?

Tỷ biết máu của chúng ta, đối khác phá có tác dụng gì rồi chứ ?"

Buổi chiểu trên Tử Vân Phong.

Hai người Vân Ca cũng muốn đi.

Nhưng vì tò mò, nên hai nàng ở lại hóng chuyện.

Tất cả đều ổn.

Chỉ có mấy vị chủ mẫu hành tung dạo này hơi bất thường thôi ạ !"

Nàng nhã nhất bẩm báo.

Nói xong, chân nàng hơi nhón lên, miệng kề sát vai hắn thì thầm đầy mị hoặc:

"Nàng cắt tiết ta nhiều vậy, thì phải lấy mạng bồi thường a !

Hắn nghĩ Nàng kể bên tai hắn mà nhỏ giọng.

Yên Nhiên nghe thấy cũng rụt cổ lại, lè lưỡi.

Tỷ ăn cơm của hắn rồi !

Tỷ không nhận ra sao ?"

Yên Nhiên hỏi Nhưng biết sao được a.

Thuần âm thể khiến nàng khó chịu chết rồi.

Trước còn đỡ, nhưng khi gặp Trần Phong, nó như kích thích thuộc tính ẩn rồi.

Thơi gian như tia chớp xẹt ngang bầu trời, đùng một cái, đã qua một năm.

Nói rồi nàng tay nàng còn không yên mà sờ loạn người hắn.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập