Chương 21: Nhã Lan (2)

Chương 21:

Nhã Lan (2)

"Không thể nào, mới một tháng.

Luyện khí tầng tám, ngươi không phải Vân Phàm, ngươi là ai?"

"Xi.

xin hỏi cô nương có biết.

nhà của Vân tỷ ?"

Tối đến, nhẹ nhàng đút hết bát cháo cho nam tử này.

Nàng đang chuẩn bị dọn dẹp, bỗng sững người vì hắn kêu gọi thều thào.

Ẩn Linh quyết – Hợp linh thuật !."

Ta liểu với ngươi !

Trần Phong hét lớn, thiêu đốt thọ nguyên, vờ đánh tới Vân Phàm, khiến hắn thủ thế phòng thủ.

Nhưng không.

Trần Phong nhân cơ hội đó, liều mạng chạy vào thành.

Chạy mãi, chạy mãi tới trước quán của Nhã Lan thì b-ất trinh .

Rồi trường người xuống phần giường phía dưới.

Ký ức đến đây là chấm dứt.

Nhưng khi Vân Phàm chạm vào một bộ xương cốt ở góc động, một tiếng cười quỷ dị truyền ra, một tia sáng xanh tư m¡ tâm của bộ xương cốt chui tọt vào mi tâm của Vân Phàm.

Phong huynh, mau giao hai quyển công pháp đó ra.

Ta sẽ cho ngươi được chết toàn thay !

"' một giọng nói chậm rãi Sáng hôm sau, hai người tỉnh lại, Nhã Lan nhìn mình vẫn còn trong vòng tay hắn, e then đỏ mặt.

Hắn từ lúc nàng rạch mất quần áo vẫn chưa mặc đồ a.

Hơn nữa.

Nhã Lan ngớ người, chiếc bát rơi vỡ lúc nào cũng không hay, nàng ý nghĩ đến đầu tiên là Không gian đến đây tối u, chuyển cảnh, là mấy ngày trước.

Là Vân Nhã Lan, tỷ tỷ của Vân Phàm !

hắn đáp Trần Phong ôm nàng trong lòng mà thầm hô may mắn, may mà nàng là phàm nhân, không.

thì ký ức kia, nàng nhìn ra khiếm khuyết rồi.

Trần Phong gật đầu, vòng tay ôm eo, kéo nàng sát vào lòng hơn, tối đó, hai người ngủ cùng giường, nhưng không làm gì cả.

Cảm nhận động tĩnh trong bàn tay, ánh mắt nàng lóe lên sự quyết tâm"

Nếu chúng ta an ổn qua chuyện này, ta làm thê tử của đệ, được chứ !

Đúng là nó rồi, đúng là nó rồi, .

Hắn ôm đầu nàng để trán hai người chạm nhau, một ký ức xa lạ truyền vào não hải, hai công pháp hiện lên trong tâm trí, nàng vô thức bật thốt:

Một lúc sau, mắt nàng đỏ hoe, ánh mắt đầy sát khí, đứng lên, vào bếp cầm con dao bầu to tướng, lăm lăm đi ra cửa, miệng lẩm bẩm :

Nhã Lan, tỷ bình tĩnh, bình tĩnh.

Nhã Lan bỗng nghe :

Bịch "

một cái, hốt hoảng nhìn ra sau, thấy thân ảnh Trần Phong đã ngất đi vì bê bết máu chảy ra do vận động mạnh bị rách v-ết thương.

Nàng ngước nhìn hắn với ánh mắt mê ly, tuy nàng chỉ là phàm nhân, nhưng nàng vừa nhìn cũng dư biết công pháp này bá đạo thế nào, công pháp như vậy.

Mà hắn cũng chịu giao cho nàng.

Trần Phong đang chạy trốn, khi cách cửa thành Vân Tiêu không xa một bóng người đuổi theo, là Vân Phàm.

Gương mặt hắn như bình thường, nhưng trong ánh mắt lóe lên sát khí vô cùng dữ tợn nhìn chằm chăm Trần Phong.

Tối qua vì tò mò mà nàng sờ khắp cả thân thể hắn rồi, khi hắn còn thức a, chứ không phải hôn mê như lúc vừa tới.

Cơ thể săn chắc của hắn, từng thớ cơ, khiến nàng nghiện mất.

Còn có thứ kia nữa, thật kỳ diệu.

Nàng chỉ biết chui rúc vào lòng hắn mà giấu mặt, hai má đỏ chót, nóng bừng lên, tay nàng lại tò mò mà mò xuống rồi.

Được.

Nhưng ta sợ hắn làm bất lợi đến tỷ, ta cần chuẩn bị một chút.."

Ta đi giết hắn, báo thù cho Phàm đệ !

Còn sợi dây chuyển, là thật a.

Hắn thiết kế cho Vân Phàm đụng độ một toán c-ướp nhỏ trên đường.

Trong đó hắn lại lẫn vào.

Đánh nhau một hồi thì hắn nhân cơ hội mà thi triển quỷ thủ chớp lấy.

Có khi, giờ này Vân Phàm vẫn chưa nhận ra đâu.

Trần Phong thì khổ hết chỗ nói rồi.

Nàng đây không phải dẫn lửa a.

Mà là đốt nhà a.

Không phải còn giả vờ bị thương, nàng đã tới công chuyện với hắn rồi.

Tháng trước hắn vẫn còn về đây như bình thường, vẫn là đứa nhóc hào tâm tráng chí muốn tu tiên, vậy mà !

nói rồi, nàng lại khóc lớn, Trần Phong phải cố ngồi dậy, khiến nàng hoảng sợ mà sang đỡ hắn, cũng thuận thế tựa đầu vao vai hắn.

Nhã Lan, ta truyền nàng hai bộ công pháp kia !

"' hắn nhỏ giọng nói.

Ha ha ha.

Phong huynh cứ yên tâm giao ta hai bộ công pháp.

Các thê nữ của huynh, ta sẽ giúp huynh chăm sóc cẩn thận.

Ha ha ha.

Nhã Lan gặp hắn tỉnh, gương mặt mệt mỏi, trắng bệch, vẻ mặt đau buồn xin lỗi hắn, miệng luyên thuyên kể:

Trần Phong như cố hết sức lực, đưa tay điểm vào mi tâm nàng một cái.

Một dòng kí ức xa lạ truyền vào.

Vân tỷ.

Vân tỷ nào ?"

nàng hơi giật mình, bất giác hỏi lại.

Phàm đệ có chuyện gì rồi ?"

Nàng Vổ lại, hai tay nắm chặt hai vai hắn, gương mặt lo lắng, nhưng khi thấy vẻ mặt đau đó:

vô cùng của hắn, nàng đành kìm lại, nhẹ hỏi:

Hắn quằn quai dưới nền đất, kêu gào thảm thiết.

Hồi lâu, như hồi quang phản chiếu, dưới tia lý trí cuối cùng, hắn gào lên:

Ôm được một lúc thì tay hắn từ từ buôn ra.

Nàng vội vàng khiêng.

hắn lên giường, lấy khăn cùng nước ấm nhanh chóng mà cẩn thận xử lí vết thương.

Hắc ám cùng Không gian đúng là tuyệt phối !

Hắc hắc !

hắn tự sướng nghĩ.

IEB]

Trần Phong trầm ngâm hồi lâu, cũng quyết tâm gật đầu Trần Phong thấy vậy, không để ý thương thế, lao người ra cửa ôm nàng vào lòng, gầm lớn:

Nghe xong, nàng gật đầu, ánh mắt cảm kích nhìn hắn, trong lòng có gì đó ấm áp, nàng quyết tâm, nắm lấy bàn tay hắn:

Đó là cảnh trong một hang động u tối.

Vân Phàm cùng Trần Phong đang hớn hở vì chiếm được một món lợi lớn, nghĩ đây sẽ là cơ duyên của mình, hắn có thể đột phá luyện khí tầng.

bốn, còn Vân Phàm sẽ đột phá tầng một đã kẹt bấy lâu.

Đến khi hắn tỉnh lại thì đã là nửa đêm hơn.

Xin lỗi !

' Tiếp nhận bằng hai tay sợi dây chuyền từ Trần Phong.

Nhã Lan gương mặt trắng bệch, như người mất hồn nhìn chằm chằm sọi dây chuyền, miệng cứ lẩm bẩm :

Hồi lâu, như không nhịn được nữa, nàng khóc rống, nhào vào lồng Trần Phong, hắn chiôm nàng nhẹ vỗ lưng an ủi.

"Phong ca, xin chiếu cố tỷ tỷ của ta.

Tỷ ấy ở Vân Tiêu thành, tên Nhã Lan, ta sắp bị thôn phê rồi.

Hãy dẫn tỷ ấy trốn đi.

Aaaaa.

"Phàm đệ có chuyện rồi !

"Đi mau Nói rồi, hắn kéo đứt sợi dây chuyền trên cổ mình, vứt cho Trần Phong rồi hét lớn:

Ta muốn xem lại đó có phải hắn không.

Được chứ ?

Tháng này tuần tới hắn cũng sẽ về.

Đết lúc đó ta muốn kiểm tra lại !

giọng nàng mệt mỏi nhưng ánh lên một tia hi vọng nhỏ nhoi.

Trần Phong đành thở dài một hơi đầy thỏa mãn.

Hàaa.

Nói rồi, hắn thì thầm vào tai nàng gì đó, rất lâu.

Hồi lâu, nàng quyết tâm nhưng vẫn có gì đó do dự :

Để ta giúp ngươi !"

Nghiên cứu hồi lâu, nàng kinh hô vì tác dụng của chúng, nghĩ đến, chẳng trách tên kia dù đã đoạt xá Phàm đệ vẫn quyết tâm truy s:

át Trần Phong.

Đúng lúc này, thân ảnh Vân Phàm chặn được trước mặt của Trần Phong, cười lớn :

Trần Phong hoảng sợ, liên tục chạy trốn hòng đến cổng thành, trên người v:

ết thương đã chồng chất :

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập