Chương 3: Bình

Chương 3:

Bình "

Thiếu gia, đi tắm thôi !"

Vân Yên liếc thấy một thị nữ đứng phía cửa ra hiệu.

Nàng mỉm cười hướng về Trần Phong và Thiên Bình thông báo.

(1)

nhà tắm

"Vâng"

Vân Yến nhẹ đáp, nằm xuống cạnh.

Thiên Bình không nói gì, cũng nằm xuống một bên khác, miệng khẽ thở một hơi như u lan vào tai hắn, nhắm mắt.

tiểu hồ này không đơn giản, huyết mạch bình thường mà đã có một tia linh trí rồi .

.."

Trần Phong như tức giận, cằm tay nàng kéo nhẹ một cái, cơ thể Thiên Bình như rắn nước nhẹ xà vào lòng hắn, miệng "."

khẽ một cái như bất ngờ.

Thời gian trôi nhanh, hai ngày sau cái ngày mà hắn bị Tống Dao

"vắt kiệt"

Cảm nhận hương hoa u quỳnh nhẹ truyền đến chóp mũi, Trần Phong cao hứng mà bật người ngồi phắt dậy.

Gương mặt vui vẻ quay sang nhìn.

Hai canh giờ sau, đêm đã đen như mực, tiếng dế, tiếng nhái bé nhỏ kêu ing ỏi xa xa ngoài vườn.

"Th·iếp gần như đồng bộ rồi, chỉ thiếu chút ít, từ từ bồi dưỡng chắc sẽ tốt lên"

Thiên Bình hớn hở nói, tay khẽ xoa xoa bộ lông mềm mại của mèo con trong lòng, hơi nghiêng người thơm lên má Trần Phong một cái.

Giữa khoảnh sân ấy, một chiếc ghế đưa bằng tre cứ kẽo kẹt nhẹ.

Kế bên, một chiếc tương tự nhưng lại vô cùng yên tĩnh.

Trần Phong ngừng một lúc, mỉm cười :."

[Hợp linh quyết]

cũng nên tu luyện rồi"

hắn lẩm bẩm.

Trần Phong hơi nhíu mày, trầm tư nói:."

Người cuối cùng.

Th·iếp tìm được rồi !"

Thiên Bình giọng chậm rãi, không đầu không đuôi nói.

"Thiếp cũng vậy.

Còn chàng sao rồi?"

Vân Yên vui vẻ lên tiếng.

Cũng nghiêng nhẹ người thơm luôn bên má còn lại.

Vuốt ve bộ lông tron nhãn có phần cứng cáp của con chim nhỏ trong lòng.

Ánh mắt hiếu kỳ nhìn con hồ ly ngủ say trong lòng hắn.

Hắn vòng tay định vỗ mấy cái vào kiểu đồn nàng trừng trị, nhưng tay còn ngắn quá, chỉ vừa đủ ôm trọn, lấy sức đâu mà đánh.

Thế là hắn bóp mạnh một cái luôn:."

Sao.

Nàng không thích.

.."

Trần Phong thở dài một hơi, trầm ngâm nói :

Một thân ảnh uyển chuyển khom người sát bên, phả từng hơi nóng vào gương mặt bún ra sữa kia, tư thái vô cùng mị hoặc.

Nhìn hai bộ sa y bằng lụa mỏng manh đang khoác trên người hai nàng, Trần Phong thích ý nằm xuống.

Đường còn dài.

đây chỉ là bắt đầu thôi.

.."

âm thanh văng vẳng tự sâu thẳm trong lòng.

[.

Phủ viện này vốn không chỉ có mình nàng làm thị nữ, nhưng nàng chưa bao giờ phải làm những công việc tay chân kia cả.

Việc của nàng chỉ cần an an ổn ổn phục vụ vị thiếu gia trước mặt là đươc.

Đúng lúc này, một giọng nói vô cùng mị hoặc vang bên tai.

Phòng ngủ của Trần Phong.

Xung quanh chiếc bàn nhỏ gần giường ngủ, ba thân ảnh đang nghiêm chỉnh ngồi ngay ngắn chia làm ba góc, với một thân ảnh nhỏ, cái đầu vừa lú khỏi mặt bàn được vài tấc làm chủ đạo.

Không còn hình ảnh cợt nhả như lúc chiều.

Trần Phong nhắm mắt, hai bàn tay như thuồng luồng luồn vào trong hai bộ sa y, một chiêu "

Thiên Sơn áp đỉnh"

vỗ xuống, trấn áp hai tòa đại sơn, rồi thư sướng ngủ mất.

Thư sướng hưởng thụ sự phục vụ của hai vị mỹ nhân, người thì dùng linh lực giúp hắn hong khô tóc, người thì tỉ mỉ giúp hắn mặc y phục.

Trần Phong mãn nguyện mỉm cười.

"Lên giường thôi.

Chẳng phải sao.

không có nàng, tối ngủ ta vẫn bị lạnh một nửa a"

Trần Phong tươi cười rạng rỡ, nhe ra hàm răng trắng tinh.

l, hướng về Thiên Bình làm nũng.

"Th·iếp thành công rồi.

.."

Thiên Bình vui vẻ lên tiếng, giọng nhỏ nhẹ.

Chúng ta không chờ nữa, dùng thú bình thường, thêm

[ Ẩn Linh quyết ]

dù có khó khăn hơn chút, sẽ không ai cảm ứng được"

Nhìn hai nàng còn đắn đo, lo nghĩ, hắn tán thán :."

Cũng.

Tốt – Xấu song hành mà thôi.

.."

khiến hai nàng nghĩ thông suốt, gật nhẹ đầu chấp thuận.

Mãi một khắc sau, Trần Phong mới tỉnh.

Hắn thở phào một hơi dài, quay sang hai nàng "

Ai nha.

hoa hoa thiếu gia thật tham lam a.

Có Yên tỷ là đòi cả nô gia.

Đáng ghét"

Nói rồi nàng còn lấy ngón tay dí nhẹ vào ngực hắn hờn dỗi, trông như tiểu tức phụ.

Trần Phong thấy vậy cũng làm theo, nhưng hắn phải vận khá lâu mới mở được cửa, không trơn tru như hai nàng.

Thấy hai nàng nhíu mày lo lắng, hắn đắc ý mỉm cười:

Trần Phong thích thú ngã người đung đưa, nhắm mắt tận hưởng những ánh nắng dịu nhẹ của hoàng hôn phủ lên người, đôi lúc lại há miệng nhóp nhép tận hưởng hoa quả ngọt lịm từ một bàn tay mềm mại đút tới.

Thiên Bình lại bẹo má hắn mấy cái, hướng về Vân Yên mỉm cưới, gật nhẹ đầu một cái, lại quay sang trách móc, nhưng nụ cười dịu dàng lại chưa bao giờ tắt:

"Chẳng phải chàng nói.

Sẽ dễ bị nghi ngờ sao?"

Vân Yên lo lắng.

Giơ bàn tay nhỏ bé lên nhìn một cái, Trần Phong tức lắm, thế là lại vòng tay xuống bóp nàng thêm cái nữa, trong lòng âm thầm nói:."

Hừ.

Đợi bản thiếu gia lớn chút nữa, coi bản thiếu gia làm sao thu phục yêu tinh nàng.

.."

Chiều hoàng hôn phủ xuống khoảnh sân rộng, nơi đây vô cùng ưu nhã, l.

Có hồ sen nhỏ trong vắt, nơi những con cá đủ sắc màu tung tăng bơi lội.

Có cây cầu nhỏ, xuyên ngang hồ cá từ cửa.

Có căn nhà trúc, mộc mạc nhưng vô cùng giản dị, .

Đó là một mỹ nhân tuyệt sắc đang mặc trên người một bộ đồ bó lưới bằng da cá.

Nó ôm sát cơ thể uyển chuyển của nàng, làm rõ lên những đường cong đầy ma mị.

Đôi mắt mị hoặc hơi ánh đỏ hòa cùng đôi lông mi dài cong v-út, như muốn câu hồn bất kỳ thân ảnh nào lỡ va phải

"Thiếu gia.

Th·iếp đợi ngài lớn a.

.."

trong lòng âm thầm lẩm bẩm, ánh mắt nàng như pha lê âu yếm nhìn thân ảnh nhỏ bé trước mặt, nhưng trong đáy mắt, lại lóe lên một tia tinh nghịch :."

Thiếp cũng vậy.

.."

Vân Yên cũng cất tiếng nhỏ nhẹ.

Bình nhi, sao nàng đi lâu quá a!"

hắn thều thào như trách móc.

Thiếu gia lại nhớ th·iếp rồi?

Không biết.

thiếu gia nhớ th·iếp.

hay là.

.."

Hừ.

Nếu không phải sợ bị để ý, ta đã sơm tu luyện rồi.

.."

nhìn hai nàng nhẹ nhàng thế kia, hắn ghen tị lẩm bẩm trong lòng.

Tới lúc đó, th·iếp sẽ cho ngài biết thế nào là"

dục tiên.

dục tử"

khư.

khư.

.."

Hai nàng không khỏi lườm yêu hắn một cái, mỉm cười thổi tắt lửa, ôm theo hai chiếc lồng tiến về chiếc giường rộng lớn bên cạnh.

Bên trong lồng của Vân Yên là một chú chim yến màu nâu bé nhỏ.

Còn của Thiên Bình lại là một con mèo con đen tuyền.

Lại nhìn xuống con hồ ly nằm trên đùi.

Ngủ thôi.

.."

hắn khẽ gọi.

[.

]."

Hơn nữa.

cũng không phải chuyện xấu.

Nhỏ yếu thì đồng bộ sẽ dễ cao hơn"

Ánh lửa huệ hắt từ ngọn đèn đầu ở giữa bàn, hắc lên chiếc bóng to lớn in hằn lên những bức tường xung quanh.

"Các nàng xem ta là ai chứ ?

Tất nhiên thành công rồi.

.."

[.

Bị nhiều ánh mắt ghen tị và căm ghét vì thân phận dơ bẩn trước kia của nàng.

Trước kia nàng rất sợ hãi, nhưng giờ, nàng không quan tâm nữa, vì Trần Phong đã đích thân đứng trước mặt bảo vệ nàng rồi.

Trông thấy thân ảnh Trần Phong còn đang yên tĩnh nhắm mắt, hai nàng ăn ý mà im lặng, không nói thêm gì.

Nhẹ lườm yêu hắn một cái, hai nàng vận linh lực, một cửa không gian nhỏ nơi đan điển mở ra hút hai thú con vào, biến mất.

[.

]."

Ai ui.

thật bá đạo a.

nàng la thất thanh.

Khẽ rướn người lên tai hắn, trêu chọc :."

Nô gia thích a.

Nhưng.

cơ thể thiếu gia được không?

Fu fu.

.."

Thiên Bình thuận thế đang khom người, nàng vòng tay bế luôn Trần Phong như công chúa, chậm rãi đi theo Vân Yên đến Dục phòng (1)

mặc kệ lun tiếng la

"oái oái.

.."

phản khán của hắn.

[.

]."

Của hai nàng sao rồi.

Được mấy thành?"

Thiên Bình nghe được lời này, lại thấy ánh mắt nghiêm túc của hắn nhìn sang.

Nàng liền ngồi thẳng người lại, gương mặt chuyên chú nhíu lại, ánh mắt sắc bén lạ thường.

Ba năm nữa, sẽ thuận tiện hơn.

Nhưng khi cần ghé qua cũng được.

Ta cũng nên qua xem rồi !"

Trần Phong nhíu mày, tay nhỏ vân vê cằm nhỏ suy nghĩ, bộ dáng như ông cụ non.

Nếu không phải vì quá thấp bé, hắn lại muốn gõ tay lên mặt bàn hơn.

Vuốt vuốt bộ lông mềm mại đang cuộn tròn trong lòng, nhìn hai mỹ nhân trong lòng đang ôm hai cái lồng nhỏ.

"Àiii, Bình nhi chưa về nữa a.

Chán quá đi!"

hắn chán ngán mà than ngắn thở dài.

Đâu biết rằng Vân Yên ngồi bên cạnh đang cố nhịn cười.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập