Chương 4: Chiến

Chương 4:

Chiến Chiếc giường loạn thành một đoàn, cả ba lăn lộn không biết mệt mỏi.

Chỉ còn lại tiếng cười đùa hỗn loạn vang lên văng vẳng, làm hoảng sợ cả những chú chim nhỏ đậu bên cành cây cạnh cửa sổ

"Vâng"

giọng nói đáp Một lát sau, không gian lại trở lại yên tĩnh, lão lại tiếp tục công việc lật sổ sách của mình.

Thì đúng lúc này.

Ngươi chơi vui là được.

.."

Trong một gian phòng nhỏ nơi tiểu viện.

Trên một chiếc giường to, một khung cảnh khá bỏng mắt đang diễn ra.

Gần án kỷ mà lão đang ngồi, cạnh một tấm bình phong không xa, trong góc tối, một âm thanh khàn khàn, già nua vang lên Trần Phong nghe lão cười, không chịu thua khẽ chững người, xoay đầu lại le lưỡi làm mặt quỷ với lão một cái rồi mới chạy mất hút, khiến lão cười càng to hơn, âm thanh vang vọng cả căn phòng.

Nhìn trước mặt hai thân ảnh nữ tử đang cung kính cúi đầu đứng đó, lão hơi chăm chú về nữ nhân mặc bộ hắc y da cá đứng bên phải.

Nghe thấy con trai

"vâng"

một tiếng, lão lại quay về nhìn Trần Phong, uy nghiêm nói.

Trần Phong mà nghe lời này của lão chắc cũng trợn mắt, lên tăng xông luôn quá.

Đúng là đau tim mà.

"Mặt trời chiếu đến mông rồi kìa.

.."

Thiên Bình âm dương quái khí thông báo, nở một nụ cười tinh quái.

"Ngài không 1o?"

giọng nói nghi hoặc.

"Haizz.

Ta không muốn hắn dính líu vào chuyện này, nếu được, cứ để nó bình yên thế này đi"

nhưng trong lòng lại bổ sung "

hi vọng là thế đi.

Àà.

Thì ra là bị mấy đỉnh núi che mất.

Để ta thu phục chúng."

nói rồi hắn chòm người dậy đè lên người Thiên Bình Trần Phong khó chịu mà khẽ nhíu mũi lại mấy lần, toan dụi tay nhưng không thể.."

Lại đến.."

hắn trong vô thức suy nghĩ, có vẻ hơi giận vì 'nó' lại đến, hắn muốn vung tay xua tan đi cảm giác đó.

Nhưng mãi không được.

Bất lục, hắn mở mắt, hơi mơ màng một lúc, hắn nhìn rõ rồi.

Một nụ cười tinh quái trước mặt, Thiên Bình đang dùng lõm tóc của nàng trêu chọc chiếc mũi của hắn.

Còn hai cánh tay?

Đã bị kẹt lại bởi lớp sa y giữa khe đồi rồi con đâu !

Nhưng cũng may cho hắn, lão cũng bận lắm, chỉ quan sát lúc đầu, thấy nữ nhân kia an phận.

Lại cảm nhận được sự liên kết mờ nhạt giữa hai người, từ đó lão không còn quan tâm nữa.

Nhìn thân ảnh lật đật như con gà con của hắn chạy khỏi thư phòng, nhưng vẫn không quên kéo tay hai nàng thị nữ chạy đi.

Lão lại bật cười.

"Ha ha.

.."

Được một lúc, đôi mắt hắn giả vờ nhìn lên trần nhà, hai con ngươi lại khẽ liếc sang Thiên Bình, một nụ cười rãnh mãnh hiện lên trên môi hắn.

Không đơn giản a.

Đúng là toàn mấy lão già thành tình.

.."

Tên trung niên khá anh tuấn, lão có gương mặt chữ điền, để râu quai nón nhưng được tỉ mỉ nên rất gọn gàng.

Thần hình lực lưỡng nhưng không quá cơ bắp, trông vô cùng hài hòa.

Nhưng nhớ đến cảm giác ban nãy.

Gương mặt Trần Phong khẽ nhíu lại một cái, rồi rất nhanh giãn ra, trong lòng âm thầm kêu khổ.

Trần Phong sử dụng một chiêu "

Thái Sơn áp đỉnh"

khiến nàng

"a"

một tiếng nũng nịu mới thỏa mãn mà thu chiêu.

Vẻ mặt lại lộ ra hơi ngơ ngác xoay đầu lia lịa, hết xoay qua nhìn nàng rồi xoay qua nhìn Vân Yên, đôi lúc lại ngước lên trần nhà.

Thiên Bình ngắm nhìn gương mặt non nớt đang yên giấc kia.

Trong đầu bỗng lóe lên một ý tưởng.

Nàng vuốt nhẹ một lõm tóc nắm trong tay, thích ý mà quét quét như chổi quét nhà, đôi khi lại chọt chọt, lại ngoáy ngoáy.

Một nụ cười tinh quái hiện trên môi.

Hai nữ nhân vô cùng xinh đẹp, tựa như tiên giáng trần đang nằm nghiêng người, tay chống đầu, khuỷa tay chống gối hướng mặt vào nhau.

Giữa các nàng lại có một khoảng trống, trong đó một bé trai kháu khỉnh đang đóng chặt mắt mà say giấc.

[.

Lão sao có thể không lo được a.

Lúc đầu, tuy giận tên tiểu tử đó ra sức bảo vệ nàng.

Nhưng ngày đêm, không giờ khắc mà lão buông lỏng, nhờ vậy mà lão biết một bí mật nhỏ của hắn, vui vẻ thầm nghĩ:."

Thiếu gia ra Lâm Khê, có cần lão nô phái người đi theo?"

Đi xử lí mấy cái đuôi cho Phong nhi đi"

rồi từ người lão, một cỗ túc sát chi khí đậm đặc mà trầm trọng tỏa ra ngoài, khiến thân ảnh trong bóng tối cũng phải run rẩy.

Không biết bao nhiêu kẻ muốn b·ắt c·óc, hạ sát con trai lão làm điểm yếu nhưng vẫn chưa bao giờ thành công.

Trừ một người.

"Không cần"

giọng Trần Chiến bình thản Ngoài ba người Trần Phong còn ai nữa a.

Trầm ngâm hồi lâu, lão lại cất giọng, một giọng nói uy nghiêm mà lạnh giá một cách chậm rãi:

"Được.

Có Thiên Bình bảo vệ, ta cũng yên tâm.

Đi đi !"

Mặt trời trên cao, dần cao, mang theo những tia nắng ngày càng gay gắt phả xuống mặt đất.

Thấy không có tiếng đáp lại, biết mình đoán đúng.

Trần Chiến lại nói tiếp :

Trong một thư phòng khá rộng, hai bên tủ đựng rất nhiều sách, tranh chữ, thơ văn treo hai bên, một vài chậu cây cảnh tăng thêm phần không khí, giữa phòng, trước án kỷ, một trung niên nhân khôi ngô đang chăm chú lật xem sổ sách, đôi lúc chán nản lại liếc sang chậu hoa bên cạnh.

Lão tên là Trần Chiến.

Đó là con trai lão – Trần Phong.

Trong thành Lâm Khê này, Trần gia của lão tuy không tính đỉnh tiêm, nhưng một động tác cũng có thể gây chấn động cả tòa thành này.

"Thiếu gia tha mạng a.

ha ha.

ha.

.."

".

.."

Trần Phong hơi ngạc nhiên:."

Cha không hỏi lý do.

.."

Xem chiêu:

Thái Sơn trấn đỉnh

".

hay ya.

"Đâu.

đâu.

mặt trời nào?"

Hừ.

tiểu quỷ tưởng nói nhỏ là ta không nghe?"

[.

"Tên tiểu quỷ ngươi, không muốn đi thì ở nhà.

Cút.

.."

lão nhìn vẻ mặt nghi ngờ như nhìn sinh vật lạ nhìn mình của thằng nghịch tử, lão tức lắm, mắng yêu một phát đuổi hắn đi luôn.

Hai nàng mặc một bộ sa y bằng lụa vô cùng mềm mại và mỏng manh.

Một bộ trắng trong như ngọc, một bộ lại đen tuyền bí ẩn.

Điều đáng nói là:

sa y của hai nàng

"vô cùng"

xộc xệch, ẩn hiện trong đó là một đôi tay nhỏ đang bị giam giữ giữa một khe sâu hun hút giữa hai ngọn đồi vừa cao lại vừa lớn.

Nhưng hai nàng lại như không mảy may hay biết, mà chỉ yên lặng ngắm nhìn thân ảnh ở giữa.

"Nàng a !

Tiểu quỷ kia bày trò thôi.

Kệ nó !"

Trần Phong lúc này thì đang hí hửng về tiểu viện dọn đồ.

Tính ra đây cũng là lần đầu hắn ra khỏi thành a.

Không vui sao được.

Nghĩ đến bí mật nhỏ của con trai mà lão nghe được.

Lão thở dài một hơi não nề Trong một sơn trang rộng lớn, cách tiểu viện Trần Phong chừng năm phút đi bộ về hướng Đông Bắc.

Lo gì.

Nữ hài kia.

.."

Nhìn sang chậu hoa mẫu đơn tươi tốt được cẩn thận một góc riêng trên án kỷ, lão thở dài một hơi, thu hồi khí thế, mỉm cười dịu dàng mà vuốt ve chiếc chậu, nhẹ nhàng như sợ nó đau đớn.

Con muốn ra khỏi Lâm Khê thành?"

Được một lúc lại chòm sang người Vân Yên mà thi triển chiêu thức.

Nhìn thân ảnh thấp bé phía bên cạnh, lão bỏ bút xuống, ngước lên nhìn một lúc rồi hỏi.

Kế hoạch kia.

.."

bóng đen lại lên tiếng, nhưng nói được nữa câu đã bị lão giơ tay cắt ngang, hơi thở dài, nói

[.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập