Chương 6: Sát

Chương 6:

Sát Một hắc y mang mặc nạ huyết quỷ quỷ dị xuất hiện trước mặt hắn, cung kính khom người thi lễ, nhẹ đặt chiếc hộp gỗ lên án kỷ, xong lại lùi về hắc ám sau lưng, lóe một cái, biến mất tại chỗ, trong nháy mắt, hắn hiện ra lần nữa.

"Vâng.

vâng.

.."

hắn nhanh chóng gật đầu, giọng lắp bắp, nhanh chóng nhận lấy.

Lần này, hắn đã đứng sau lưng người ngồi trên án kỷ, hòa cùng hắc ám đằng sau, từ từ mờ nhạt biến mất hẳn.

Hắn nhẹ nhàng khom người nhặt lên mảnh giấy tên kia vừa làm rơi, ngắm nhìn nó như một tác phẩm nghệ thuật.

Nhưng nhớ đến cảnh tàn sát như ác thần của tên này lúc nãy.

Hắn rùng mình một cái, im bặt.

Một tên trông có vẻ là thủ lĩnh bước đến, mặt nạ của hắn trông khác biệt với đám còn lại, họ chỉ mang mặc nạ trắng.

Còn hắn, một chiếc mặt nạ quỷ đỏ đậm như máu, trông vô cùng quỷ dị.

"TỐT !

TỐT !

TỐT !

HA HA HA.

.."

Trong màn đêm u tĩnh trong một gian nhà tương đối cũ, một âm thanh nhỏ nhẹ vang lên, có vẻ hơi thổn thức.

Nhưng nếu đứng đủ gần, sẽ nghe thấy âm thanh lẩm bẩm :."

Một con quỷ khi có v·ũ k·hí, ha ha ha, .

.."

[…]."

Lộc cộc.

lộc cộc.

.."

một chiếc xe ngựa chậm rãi di chuyển.

Trên đó, dưới ánh trăng mờ nhạt, một thân ảnh hắc y đứng đó, toàn thân che kín, đen kịt, chì lộ ra đôi mắt vô cùng sắc bén.

Xung quanh hắn, trên nóc nhà, không dưới bảy thân ảnh như vậy.

"Hả.

Không có gì.

.."

giọng nói có vẻ khá bất ngờ, nhưng nhanh thay bằng vẻ hoảng sợ Nắm trong tay viên ngọc thạch hồi lâu, hắn thích thú ngắm nhìn hoa văn in nổi trên nắp hộp, nhẹ nhàng mà âu yếm sờ soạn như làn da của mỹ nữ.

[…]

"Con người a.

Hi vọng hắn có thể an bình trở về.."

Thân ảnh trên án kỷ nhẹ vân vê hoa văn trên nắp hộp, nhẹ nhàng mà âu yếm.

[.

Thân ảnh mặc áo vải thô hốt hoảng, cung kính mà dâng lên một chiếc hộp cùng một viên ngọc thạch.

Hắn hít một hơi khí lạnh, lả chả tạ ơn, không một tia chậm trễ, cũng chẳng dám chủ động nắm lấy túi gấm.

Lỡ mà vô ý chạm một ngón tay nàng ta, không chừng đầu mình dọn nhà luôn nha!

Như một bóng ảnh, nhanh chóng lao ra màn đêm, nhưng vừa đi được hai bước hắn đã thống khổ mà gào lên một âm thanh vang vọng, như xé rách cả bầu trời:

Bỗng cảm nhận được gì, đôi mắt lóe lên một tia lạnh lẽo, thở dài một hơi, lặng lẽ quay về phòng.

Bây giờ nhớ đến khiến hắn cũng không chịu nổi mà thân thể run rẩy a.

May mà lúc đó mạng sống quan đầu, không là cơ thể quên mang đầu luôn.

Đồ.

.."

Hắn chậm rãi bước đến t·hi t·hể một hắc y.

Khẽ liếc nhìn hình xăm trên cổ mà một tên thuộc hạ mới lột ra.

"Dọn dẹp đi.

.."

một âm thanh khô khốc, đục ngầu từ mặt nạ truyền ra.

Trần Phong như được giải thoát, vui sướng mà nhảy xuống xe một cái

"bịch"

xuống đất.

"Là bẫy, lui"

hắn giật mình, quát khẽ, rồi dẫn đầu hóa thành bóng ảnh lao đi.

Ồ.

thú vị.

thú vị.

.."

Chả kịp cho xa phu bắt chiếc ghế, khiến hắn hơi giật mình, vội định hỏi han.

Nhẹ lật con hạc giấy trong tay, không bao lâu, một tờ giấy nhỏ đã nằm trong hắn, nhưng nhìn vào trong đó Trong bóng tối, một con hạc giấy hóa thành tia sáng bay ra.

Nhưng vừa lên tới nóc nhà đã bị một bàn tay đen kịt bắt lấy.

Ba vị, đến rồi !"

âm thanh của xa phu hướng về khung xe hô hoán.

"Đa.

đa tạ tiểu thư!

hắn rối rít.

"Không ổn, lui!"

Đáp lại là một giọng nói trong trẻo nhưng lại vô cùng khinh thường:

Hai món đồ biến mất như bị bóng tối nuốt chửng.

Hồi lâu, âm thanh khàn khàn đó lại vang lên, giọng nói có chút hứng thú "

A.

giải thoát rồi.

Má ơi.

cái eo của ta!"

Thân ảnh hắc y đeo mặt nạ huyết quỷ, ung dung rời đi, hòa vào bóng đêm mờ nhạt.

[…]

"Aaaaa.

"Xoẹt.

xoẹt.

.."

âm thanh bén ngọt liên tục vang lên, 8 thân ảnh như lá mùa thu rơi rụng trên mặt đất Một bàn tay như quỷ mị đưa ra, xỏ xuyên bức màng ánh sáng mờ nhạt, trong bóng tối sau được che chắn bởi bức tường, một âm thanh khàn khàn phát ra, lạnh lẽo như ác quỷ.

[…]

Trông thấy thân ảnh trong lớp hắc bào rộng thùng thình cùng hai lớp mặt mạ mỏng trên gương mặt, nhớ đến khuôn mặt và dáng người ma mị của hai người này, hắn hiểu ra rồi.

Bỗng.

Cũng may, còn hai vị mỹ nhân chịu bước xuống cái ghế làm bệ bước, giúp hắn đỡ lúng túng.

Tiện tay tiếp nhận một chiếc hộp gỗ cùng một viên ngọc thạch từ một tên thuộc hạ khác vừa cung kính đưa đến.

Nhẹ bỏ miếng giấy vào hộp, đóng lại.

Một tiếng

"cạch"

vang lên.

"Cạch"

một tiếng, như âm thanh mở nắp của chiếc hộp vang lên

"Bịch.

bịch.

bịch.

.."

' Bỗng.

Trong một con hẻm u tối của thành Lâm Khê, một thân ảnh áo vải thô sơ bước đi vội vã.

"Bịch"

một cái, như âm thanh ngã xuống của t·hi t·hể, ngăn cách giữa lằn ranh mong manh mờ nhạt của ánh trăng bị bức tường chắn lấy.

Một cái đầu lộ ra khỏi ánh sáng, gương mặt thống khổ, hai mắt mở to.

Ngắm nhìn tờ giấy nhỏ không có một chữ trên tay.

Cùng một viên ngọc thạch trên tay còn lại.

Hồi lâu, hắn bật cười, một nụ cười vang vọng cả không gian

"Sư phụ.

đa tạ người đã chở chúng ta đến nơi.

Đây là chút lòng thành, mong ngươi nhận cho."

giọng nói ngọt lịm của Thiên Bình khiến tên xa phu giật mình.

"Vâng"

những âm thanh đáp nhẹ từ xung quanh.

Ẩn hiện dưới lớp mặt nạ, một nụ cười bí ẩn hiện lên.

"Trống trơn.

.."

Một khắc sau.

Trên những nóc nhà xung quanh lúc này, hơn hai mươi tên hắc y khác, gương mặt đều đeo một mặt nạ quỷ đứng đó.

Màn đêm, lại trở về những phút giây tĩnh lặng vốn có của nó.

Còn đây là chút thư tín ta nhờ ngài giúp gửi cho Trần gia.

Chuyện lũ sơn tặc ở đây, ngài cứ bẩm báo lên phủ thành chủ sẽ có thưởng"

chưa đợi hắn rời đi.

Thiên Bình đã đưa thê một vật rồi tỉ mỉ căn dặn.

Trong một căn phòng nhỏ được chiếu sáng bởi ánh trăng mờ nhạt từ cửa sổ.

Một thân ảnh ngồi đó, trên án kỷ, nửa người trên chìm trong bóng tối.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập