Chương 7: Nhân

Chương 7:

Nhân

"Dù chuyện gì, còn sống.

mới quý giá"

Đúng lúc này, một âm thanh lạnh như băng từ đằng sau truyền đến, tựa như ác quỷ đòi mạng, khiến hắn hoảng hồ l, tí nữa thả luôn con gà trong tay thì toi.

Đối với bách tính thường dân, đây được coi là thứ mà cả đời cũng chưa chắc dám nghĩ đến.

"Kim y, ngọc thực"

không phải là nói đùa.

[…]

Chi thấy, trên một cành cây gần đó, có một con cú mèo đang đậu, đôi mắt to tròn nghi hoặc nhìn hắn, đầu xoay quanh nửa vòng như nghi hoặc.

Hắn mừng rỡ mà chăm chú nhìn không chớp mắt, lo sợ bỏ quên điều gì.

Cả đêm đó, hắn chỉ ngồi và kể chuyện cho nàng nghe, nghe mãi.

Là một con cú mèo !"

hắn thở phào "

Ca ca, tỷ tỷ, .

sao rồi.

một giọng non nớt nhưng vô cùng trong trẻo lo lắng hỏi.

Mấy tháng trước, không biết thiếu gia mang từ đâu một nữ nhân mù lòa, hai mắt nàng bị móc sạch, trông vô cùng thê thảm.

Ồ.

Con gà béo đấy.

Ngươi làm rất tốt, về đổi người, thay ca nghỉ ngơi đi !

giọng tên đội trưởng bỗng nhẹ nhàng hẳn đi, quan tâm nói.

Hôm đó, thiếu gia đi đâu nhỉ?"

hắn nghi ngờ lẩm bẩm.

Trong không gian u tối của căn phòng, chiếc đèn đã cố gắng sức phát ra những tia sáng cuối cùng trước khi vụt tắt.

dầu đã hết, nến đã chạm đáy.

Thiên An nhỏ bé lặng lẽ bưng hai bát cháo đến, đặt lên bàn nhỏ cạnh Trần Phong, rồi cũng âm thầm rời đi.

Crack"

một âm thanh cành cây gãy vang lên.

Rất nhỏ, nhưng trong không gian yên ắng này, lại phá lệ chói tai.

Trước mặt hắn là một nữ tử xinh đẹp, đôi mắt đã được quấn lại bằng một tấm vải đen mỏng, nếu để ý kĩ, nhìn xuyên qua từng khe nhỏ của lớp vải, có thể thấy đôi mắt nàng đã hõm sâu, hai con mắt đã không còn.

Trần Phong đang ngồi đó, cạnh gương mặt đó, hắn không nói gì mà vẫn chậm rãi vuốt ve quanh khóe mắt lõm sâu của nàng.

Trong lòng trái tim như đau nhói.

Hồi lâu, nàng lại mỉm cười.

Chỉ đon giản là mỉm cười thôi.

Vì nàng.

đã đánh mất cửa sổ để biểu đạt tâm hồn rồi.

Nàng đang ngơ ngác !

hắn thầm nghĩ.

Ở trên đầu nàng, một con cú mèo đang đậu, hai mắt nó mở to nhìn Trần Phong, trông chẳng có tí buồn ngủ nào, mặc dù trời đã gần sáng, đáng lí nó cũng nên đi ngủ.

Hắn nhớ rất rõ, nữ nhân kia la rất lâu nhưng thiếu gia vẫn không lộ mặt, mà như đã đi đâu.

Tới sáng mới thấy thân ảnh, rõ là từ khi mang về, nàng rất được thiếu gia quan tâm a.

Th·iếp muốn ra ngoài !

"Hy Nhân lên tiếng Tuy đang khoác trên mình bộ y phục cao quý mà ai cũng ước ao, song, thân ảnh đang nằm đó lại vô cùng thê thảm.

Da thịt đầy v·ết t·hương, dấu vết xâm hại, gương mặt tuy còn xinh đẹp, song đôi mắt đã lõm sâu, tựa như vực sâu không đáy, trông vô cùng xấu xí, ghê rợn.

Tên đội trưởng giật mình, vội thủ thế quay sang nhìn.

Hy Nhân.

nàng cảm thấy sao rồi?"

Trần Phong lo lắng hỏi.

Nhưng Trần Phong không đi thay, hắn không cần.

[…]

Ở đó, đang có 5 người đang đứng ngồi lo lắng nhìn thân ảnh một nữ tử bi thương đang nằm bất động trên giường, thân ảnh đó khoác nhẹ một bộ sa y thượng hạng bằng lụa mỏng nhẹ, màu đen.

Trong một căn nhà nhỏ, dù đã qua giờ Hợi khá lâu rồi.

Nhưng ánh đèn leo lắt từ ngọn đèn dầu vẫn cố gắng gượng tỏa ra ánh hào quang dịu nhẹ, tỏa sáng cho căn phòng.

Thật thần kỳ !

Hy Nhân bây giờ mới chậm rãi lên tiếng.

Tên đội trưởng không nói gì, nhìn thân ảnh tên hộ vệ chạy đi mất, hồi lâu, hắn lại tiếp tục đi xung quanh, tuần tra.

Thật may cho hắn là vừa hắn đang tuần tra, bỗng cơ thể khó chịu, đang đi xử lí nổi buồn thì gặp tiểu gia hỏa này ở đâu chạy tới.

Mấy tháng sau.

[…]

Đêm tối ở Lam Lan trấn, một ngôi nhà nhỏ bên ven sông.

Tất cả mọi người đều ăn ý lặng lẽ rời đi.

Các nàng cũng muốn chăm sóc nữ tử đáng thương kia, nhưng các nàng biết, hắn muốn tự tay làm, như cách.

mà hắn đã từng làm với mình vậy.

Ò.

ó.

ke.

kec.

kẹc.

tiếng gà gáy giữa chừng như bị ai bóp cổ.

[…]

[Thống hận – 5/5★ ]

[Tuyệt vọng – 4.

9/5★]

[~ – 4.

9/5★ ]

[.

Hy Nhân không trả lời, nàng vẫn chăm chú lấy đôi tay sờ nắn từng đường nét trên khuôn mặt non nớt của hắn, từ vầng trán, lông mi, xuống chóp mũi, cái miệng, đến chiếc cằm thon gọn.

Đội trưởng.

tên hộ về lo sợ từng tí quay người lại.

Hy Nhân gần như chưa bao nói, ngoại trừ lần la thất thanh hai tháng trước nàng hoảng sợ tìm kiếm Trần Phong, thì gần như chưa ai nghe nàng mở lời, kể cả hai thị nữ bên cạnh hắn cũng rất ít giao lưu Nàng là nữ nhân hắn cứu hôm đó.

Sau mấy tháng điều trị, nàng gần như đã khỏi hẳn, như một người bình thường, ngoại trừ đôi mắt, và việc nàng ấy rất ít nói.

Trần Phong không biết tên nàng, cũng không muốn điều tra, hắn đặt cho tên cho nàng là"

Hy Nhân"

mong nàng sẽ là một người luôn tràn đầy niềm hi vọng.

[…]

Hơi chăm chú vào mắt, nhìn thấy một sự biến hóa cực nhỏ trong một vài dòng, lòng hắn mừng rỡ.

Mọi người đi nghỉ ngơi đi, ta sẽ chăm sóc nàng.

không ngẩng đầu, hắn chỉ thông báo.

Đứng đó là một cô bé với tóc được búi hai bên.

Gương mặt nhu mì, dễ thương đang nhăn lại vìlo lắng.

Nhìn sang nữ tử trên giường, .

hắn biết, nàng cũng không cần.

Khi trời sắp hừng đông, hắn cảm nhận được rồi, bàn tay trong tay hắn, hơi giật nhẹ, miệng cũng hơi mấp máy như muốn nói gì đó, nhưng cố sức.

Phải rồi, mấy tháng trước từ Lam Lan trấn về, hắn có thêm một thị nữ nữa là Thiên An, bằng tuổi, nàng là em gái của Thiên Bình, được xem là hộ vệ của hắn.

Dạ dạ.

Cảm ơn đội trưởng.

he he!."

tên hộ vệ rối rít cảm ơn rồi chạy biến đi mất.

Nàng muốn uống nước.

.."

hắn như bừng tĩnh, vội vàng chạy ra bàn xách một ấm nước vào.

Tay cẩn thận mà khẽ nâng nàng dậy, từng chút một, những giọt nước được nàng từ từ nhấm nháp, tuy chỉ vài giọt, vô cùng chậm chạp, nhưng hắn không phiền lòng mà cứ tiếp tục mãi cho đến hừng đông.

Chuyện gì nên biết.

thì hãy biết !

Từ đó thiếu gia chuyển qua ngủ cùng nàng luôn.

Mà lại cấm xung quanh tiếng gà gáy vào buổi sớm.

Nhẹ nắm bàn tay đã lành sau khi nàng phục dụng đan dược và Thiên Bình dùng linh lực chữa trị.

Nhưng hắn biết, nó hẳn sẽ còn rất đau.

Cuối người, in lên trán nàng một nụ hôn nhẹ, hắn kề sát tai nàng thì thầm nhẹ:

Tạm thời giữ được tính mạng.

Ta đã cho nàng ăn

"Sinh Cơ Đan"

rồi.

Hi vọng là sẽ ổn.

Thiên Bình lên tiếng giải thích Dẫu vậy, những thân ảnh xung quanh lại không một ai mảy may ghét bỏ, mà lại vô cùng lo lắng cho nữ nhân kia.

Quái lạ.

quái lạ.

Có một lần, nghe đâu, tiếng gà gáy bất thình lình làm nàng ta hoảng sợ thức dậy.

Hoảng loạng nàng ta hô hoán đòi tìm thiếu gia mà chạy loạn té chân đâm vào đâu mà chảy cả máu đầu.

Được, ta dẫn nàng đi !

hắn không nói nhiều, cầm bàn tay, nơi cổ tay và xung quanh vẫn còn vài vệt mờ nhạt, kéo nàng ra ngoài.

Hừ con gà c·hết tiệt.

tí mi hại bổn đại gia rồi.

.."

một tên hộ vệ giơ tay bóp lấy con gà trống, vẻ mặt u oán trách mắng.

Trong một căn nhà tre nhỏ ở tiểu viện của Trần Phong, nơi hắn hay nằm phơi nắng.

Hồi lâu, nó lại bay sang đậu trên đầu Trần Phong.

Ngẩn ngơ một lúc, Hy Nhân lại bắt đầu giơ tay tự sờ nắng khuông mặt mình.

Vì đôi mắt đã không còn, giờ đây trông nàng cứ như người mất hồn, nhưng nhìn đôi môi khẽ mở hồi lâu của nàng.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập