Dưới gốc cây đại thụ tại Phong Khởi Địa, gió từ đồng cỏ lướt qua, mang theo mùi cỏ tươi và hơi ẩm của dòng suối gần đó.
Amon tựa lưng vào thân cây sần sùi, đôi mắt xanh thẳm của cậu thẫn thờ nhìn những cánh hoa Cúc Cánh Quạt đang xoay tít dưới chân.
Mái tóc trắng của thiếu niên 17 tuổi khẽ lay động, tôn lên vẻ ngoài trầm ổn và ôn hòa vốn có.
Cậu ngồi đó, xâu chuỗi lại từ kiến trúc thành Mondstadt phía xa cho đến những sinh vật kỳ lạ mình vừa thấy.
Một lát sau, Amon đưa tay che mặt, khẽ buông một lời tự nhủ:
"Xong con bê, mình xuyên qua Teyvat thật rồi.
"Dù là người xuyên không, Amon không hề hoảng loạn.
Cậu cúi xuống nhìn lòng bàn tay mình, nơi ẩn chứa Nirvana Seal.
Một luồng cảm giác kỳ lạ nhưng cực kỳ thanh khiết lan tỏa khắp cơ thể.
Cậu hiểu rõ bản chất của nó:
thôn phệ để cường hóa, cướp đoạt năng lực, và biến hóa thành kẻ bị hấp thụ.
Nhưng điều khiến cậu an tâm nhất chính là sự thanh khiết tuyệt đối này, cậu có thể nuốt chửng mọi thứ nhưng bản tâm sẽ không bao giờ bị vấy bẩn.
Đang mải suy nghĩ, Amon bỗng chú ý đến một bóng trắng nhỏ đang lảng vảng gần bụi cây.
Đó là một tên Hilichurl đặc biệt với lớp lông trắng muốt như tuyết, trông khác hẳn với những con quái vật thông thường trong game.
Cậu đứng dậy, bước chân nhẹ tênh không gây ra một tiếng động, từ từ áp sát sau lưng sinh vật nọ.
Khi khoảng cách đã đủ gần, Amon đưa tay ra, ánh sáng của Nirvana Seal bắt đầu dao động nhẹ nhàng.
Cậu khẽ đọc:
"Nirvana.
"Ngay lập tức, tên Hilichurl trắng bị một lực hút vô hình kéo vào lòng bàn tay cậu rồi biến mất dạng.
Một dòng năng lượng ấm áp chảy tràn vào tứ chi, khiến cơ thể cậu trở nên nhẹ nhàng và linh hoạt hơn hẳn.
Amon khẽ nắm mở bàn tay, lẩm bẩm:
"Cảm giác này.
là sự cường hóa sao?
Thật sự không có một chút tạp niệm nào cả.
"Cậu đứng yên tại chỗ, nhắm mắt lại để cảm nhận luồng thông tin đang cuộn chảy trong đầu sau khi thôn phệ tên Hilichurl trắng kỳ lạ.
Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên gương mặt trầm ổn của cậu.
Có vẻ như
"vận may"
của người xuyên không đã bắt đầu mỉm cười với cậu rồi.
Cậu khẽ búng tay, một vết nứt không gian nhỏ hiện ra rồi biến mất ngay lập tức.
Amon hài lòng gật đầu và tự nhủ:
"Từ giờ gọi nó là Kho Đồ vậy.
Có cái này thì khỏi lo chuyện mang vác lỉnh kỉnh khi đi thám hiểm rồi.
"Tiếp đó, cậu cảm nhận được một luồng năng lượng khác đang sục sôi ở đôi chân, một loại xung lực cho phép cậu rút ngắn khoảng cách trong tích tắc.
Amon nhìn về phía một tảng đá cách đó khoảng năm mét, tâm niệm vừa động, cả cơ thể cậu đã mờ đi rồi xuất hiện ngay sát tảng đá.
Cậu điều chỉnh lại nhịp thở, ánh mắt ánh lên vẻ thích thú:
"Cái này thì gọi là Tốc Biến.
Tuy tầm xa hiện tại còn hạn chế, nhưng để gây bất ngờ hoặc né đòn thì quá tuyệt.
"Sở hữu hai kỹ năng cực kỳ hữu dụng ngay từ đầu, Amon nhìn lại bàn tay mình.
Nirvana Seal vẫn tĩnh lặng và thanh khiết, không hề có dấu hiệu bị vấy bẩn bởi thứ sức mạnh mà cậu vừa cướp đoạt.
Amon vươn vai một cái thật dài, cảm giác sảng khoái lan tỏa khắp cơ thể cao ráo.
Cậu khẽ liếc nhìn lòng bàn tay, tâm niệm vừa động.
Một luồng sáng trắng thanh khiết bao phủ lấy cậu.
Trong tích tắc, vóc dáng 1m77 biến mất, thay vào đó là hình ảnh tên Hilichurl đặc biệt với lớp lông trắng muốt.
Amon khẽ cử động tay chân, cảm thấy sự biến hóa này thật hoàn hảo, không hề có chút tạp chất hay cảm giác khó chịu nào.
Cậu nhàn nhã rảo bước về phía bờ biển, vừa đi vừa tận hưởng làn gió mát rượi của vùng đất tự do.
Trên đường đi, Amon không quên
"thu hoạch"
thêm.
Cậu lần lượt bắt gặp và tiếp cận các bụi cỏ, bờ suối nơi những con Slime đang nhảy nhót.
Cậu lần lượt chạm tay vào bảy loại Slime khác nhau:
Hỏa, Thủy, Phong, Lôi, Thảo, Băng và Nham.
Cứ mỗi lần cậu hô khẽ
"Nirvana"
, một con Slime lại tan biến vào hư không.
Nhờ khả năng cướp đoạt năng lực, Amon cảm nhận rõ rệt bảy dòng chảy nguyên tố khác nhau đang hòa quyện trong cơ thể mình, sẵn sàng để sử dụng bất cứ lúc nào.
Sau một quãng đường đi bộ thong dong, tiếng sóng biển vỗ rì rào đã sát ngay trước mặt.
Amon dừng bước khi nhìn thấy một bóng dáng nhỏ nhắn đang ngồi trên tảng đá ven bờ, tay cầm cần câu với vẻ mặt đầy kiên nhẫn.
Cậu nheo mắt nhìn, rồi khẽ lẩm bẩm trong lốt Hilichurl trắng:
"Xem ra Paimon còn chưa được câu lên nữa.
"Đó là Lumine.
Cô ấy đang ngồi đó, có vẻ như cuộc hành trình vĩ đại tại Teyvat vẫn chưa thực sự bắt đầu vì
"mồi câu"
quan trọng nhất vẫn còn đang lênh đênh dưới nước.
Đứng sau tảng đá, Amon nhìn cái bóng lưng đang tập trung cao độ của Lumine rồi nở một nụ cười tinh quái.
Cậu không vội hiện thân mà quyết định tận dụng lốt Hilichurl trắng này để trêu chọc cô nàng một chút.
Lợi dụng tiếng sóng vỗ rì rào, Amon nhẹ nhàng lướt đi trên cát, thu hẹp khoảng cách cho đến khi đứng ngay sát sau lưng thiếu nữ tóc vàng.
Cậu bất thình lình vươn cái tay đầy lông trắng ra, vỗ mạnh lên vai cô ấy một cái làm Lumine giật nảy mình, suýt chút nữa là đánh rơi cả chiếc cần câu xuống biển.
"Ya!
Bi-da!
"Cô cuống cuồng xoay người lại, đôi mắt mở to đầy cảnh giác khi nhìn thấy một sinh vật lạ lẫm, với bộ lông trắng muốt đang đứng lù lù ngay cạnh mình:
"Cái.
cái gì thế này?
Một con Hilichurl màu trắng?"
Lumine lắp bắp, tay phải theo bản năng đưa ra sau lưng tìm kiếm vũ khí nhưng lại phát hiện mình chẳng mang theo gì ngoài cái cần câu.
Amon không đáp lại, cậu chỉ khoanh tay trước ngực, khẽ nghiêng đầu nhìn vào chiếc xô đựng cá trống rỗng của cô với một thái độ đầy
"khinh bỉ"
Cái thái độ đó khiến Lumine vừa bực vừa xấu hổ đến đỏ cả mặt, cô nắm chặt lấy cần câu rồi lầm bầm:
"Này, đừng có nhìn kiểu đó.
Tại cá ở đây khôn quá thôi chứ không phải tôi không biết câu đâu nhé!
"Cậu vẫn chẳng thèm lên tiếng, cứ thế lững thững tiến lại gần thêm một bước làm Lumine giật mình lùi lại, tay thủ thế cảnh giác:
"Cậu.
cậu định làm gì?
Đừng có lại gần, tôi biết dùng kiếm đấy!
"Đúng lúc không khí đang căng thẳng thì chiếc phao câu đột ngột bị kéo chìm nghỉm dưới làn nước.
Sợi dây cước căng ra như sắp đứt, kéo tuột cả người Lumine về phía biển làm cô cuống cuồng hét lên:
"Á!
Nó cắn câu rồi!
Con này to quá, giúp tôi với!
"Quên bẵng cả nỗi sợ với sinh vật lông trắng, Lumine ra sức ghì cần nhưng không ăn thua trước sức kéo từ dưới nước.
Amon thấy vậy liền bước tới, đôi tay nắm lấy cán cần ngay phía trên tay cô.
Cậu dùng sức mạnh từ cơ thể đã cường hóa kéo mạnh một phát, khiến một sinh vật nhỏ xíu với mái tóc bạc phơ bay vút lên khỏi mặt nước, lộn mấy vòng trên không rồi rơi bịch xuống bãi cát.
Sinh vật ấy vừa ho sặc sụa vừa lẩm bẩm:
"Khụ khụ.
suýt thì biến thành mồi cho cá thật rồi.
Paimon cảm ơn.
ơ.
"Paimon ngẩng đầu lên, nụ cười định cảm ơn bỗng cứng đờ khi thấy Amon trong hình dạng Hilichurl trắng đang đứng lù lù bên cạnh.
Liền hét toáng lên rồi bay vèo ra nấp sau lưng Lumine:
"Cứu Paimon với!
Con Hilichurl này định ăn thịt Paimon kìa!
"Amon khoanh tay nhìn Paimon đang lúng túng giữa đống cát, rồi bất ngờ quay sang nhìn Lumine với ánh mắt đầy ẩn ý.
Cậu không nói không rằng, chậm rãi đưa một ngón tay đầy lông trắng chỉ thẳng vào sinh vật nhỏ bé đang bay lơ lửng kia, sau đó làm động tác múc một thìa ảo đưa lên miệng, rồi lại chỉ vào chiếc xô đựng cá trống rỗng của Lumine.
Paimon đứng hình mất ba giây, đôi mắt to tròn trợn ngược lên vì kinh hãi:
"Này!
Cái tên lông trắng kia!
Ngươi vừa làm cái hành động đáng sợ gì thế hả?
Đừng có bảo là ngươi định nấu canh Paimon nhé!
"Lumine cũng ngẩn người, cô nhìn động tác của Amon rồi lại nhìn Paimon, lắp bắp hỏi lại cho chắc chắn:
cậu muốn tôi nấu canh con bé này để ăn tối sao?"
Amon gật đầu một cái thật dứt khoát, thậm chí còn vỗ vỗ vào bụng mình phát ra những tiếng kêu bồm bộp như thể đang đói lắm rồi.
Cậu liếc nhìn Paimon với vẻ mặt thèm thuồng, khiến sinh vật nhỏ bé ấy hoảng loạn bay vòng quanh đầu Lumine:
"Oa!
cứu Paimon với!
Tên này không phải Hilichurl bình thường đâu, hắn là một tên sành ăn quái dị đấy!
Paimon không phải để ăn đâu mà!
"Thấy Paimon cuống cuồng đến mức sắp khóc, Amon không nhịn được nữa mà bật ra một tiếng cười trầm thấp qua lớp mặt nạ.
Cậu lùi lại một bước, toàn thân bỗng chốc tỏa ra một làn khói trắng thanh khiết bao phủ lấy lớp lông lá xù xì.
Trong sự kinh ngạc tột độ của cả hai, hình dáng quái vật dần thu nhỏ lại và biến mất, thay thế bằng một thiếu niên cao ráo với mái tóc trắng và đôi mắt xanh thẳm đầy vẻ ôn hòa.
Amon phủi nhẹ lớp bụi trên vai áo, nhìn Paimon đang há hốc mồm rồi mỉm cười:
"Thịt của cô chắc là toàn nước biển thôi, nấu canh chắc chắn sẽ rất mặn, tôi không có hứng thú đâu.
"Lumine ngẩn ngơ nhìn vẻ ngoài điển trai và khí chất trầm ổn của Amon, lắp bắp hỏi:
cậu là người sao?
Sao lúc nãy lại biến thành hình dạng đó được?"
Amon nhún vai, thong thả đáp:
"Chỉ là một chút thủ thuật nhỏ thôi.
Mà nhìn hai người có vẻ đói rồi, có muốn thử chút gì ngon hơn là 'canh Paimon' không?"
Thấy Paimon vẫn còn đang run cầm cập vì suýt biến thành
"món chính"
, Amon khẽ cười rồi đưa tay vào khoảng không trước mặt.
Một vết nứt không gian nhỏ hiện ra, cậu thản nhiên lôi từ trong Kho Đồ ra những miếng thịt rừng tươi rói, vài cọng hành trần và đống nấm hương vừa thu hoạch được trên đường.
Lumine và Paimon trố mắt nhìn đống nguyên liệu lơ lửng xuất hiện từ hư không, Paimon thốt lên kinh ngạc:
"Oa, cậu giấu đống đó ở đâu thế?
Cái túi của cậu to đến mức nào vậy?"
Amon không đáp mà chỉ chuyên tâm vào việc nhóm lửa và chế biến.
Đôi bàn tay điêu luyện của cậu nhanh chóng tạo nên một nồi canh thịt thơm phức, mùi hương ngào ngạt lan tỏa khắp bờ biển khiến cái bụng của Paimon bắt đầu kêu biểu tình.
Vừa múc canh ra bát đưa cho hai người, Amon vừa thong thả bắt đầu câu chuyện:
"Tôi là Amon, tôi không thuộc về thế giới này.
Một kẻ ngoại lai tình cờ lạc bước đến Teyvat và đang cố tìm hiểu xem nơi này vận hành ra sao thôi.
"Lumine đón lấy bát canh nóng hổi, ánh mắt hiện lên vẻ đồng cảm khi nghe hai chữ
"ngoại lai"
Cô khẽ cúi đầu, giọng trầm xuống chia sẻ về người anh trai thất lạc và cuộc chiến kinh hoàng với vị Thần không quen biết đã đẩy cô xuống thế giới này trong tình trạng mất hết sức mạnh.
Paimon sau khi húp một hơi hết sạch bát canh thì tinh thần đã phấn chấn trở lại, vỗ ngực tự tin tuyên bố:
"Nể tình bát canh ngon tuyệt này và việc hai người đều là người từ thế giới khác, Paimon quyết định rồi!
Paimon sẽ làm người dẫn đường xuất sắc nhất Teyvat cho hai người!
Cứ tin ở Paimon!
"Lumine mỉm cười nhìn sinh vật nhỏ bé đang bay lơ lửng, rồi quay sang Amon:
"Vậy là từ giờ chúng ta có thêm một người bạn đồng hành rồi nhỉ, Amon?"
Amon gật đầu, ánh mắt xanh thẳm nhìn về phía chân trời nơi thành phố Mondstadt đang hiện rõ dần dưới ánh hoàng hôn:
"Có vẻ hành trình này sẽ thú vị hơn tôi tưởng đấy."
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập