Chương 4: Tai Nạn Rồng

Cả nhóm bắt đầu leo lên những bậc thang đá dẫn tới quảng trường cao nhất.

Amber vừa đi vừa bùi ngùi quan sát xung quanh:

"Bình thường nơi này rất náo nhiệt.

gần đây do Phong Ma Long, nên đã không nhìn thấy các thương nhân và khách du lịch nơi khác đến nữa rồi.

Trừ quán rượu phía góc đường không bị ảnh hưởng gì.

ồ, chi bằng nói việc kinh doanh của họ trở nên tốt hơn nữa?"

Khi đã đứng trên mỏm cao nhất của thành phố, nơi gió thổi lồng lộng làm tung bay mái tóc trắng của Amon, Amber hào hứng lấy ra những bộ cánh bằng vải đặc biệt:

"Vậy, món quà là.

Phong Chi Dực!

Kỵ Sĩ Trinh Thám nhờ vào nó để hành động trên không, người dân trong thành Mondstadt cũng rất thích dùng.

Tôi đặc biệt gọi bạn đến đây, chính là vì để bạn có thể cảm nhận được cái lợi của nó!

"Paimon nhận xét với vẻ lém lỉnh:

"Đây là ngữ khí đề xuất nhiệt tình nha."

"Vì 'Phong' là linh hồn của Mondstadt mà."

Amber mỉm cười rồi giục giã:

"Được rồi, mau đến thử tính năng của Phong Chi Dực đi.

Tuy rằng cách dùng rất đơn giản, nhưng bạn nhất định phải nghe theo hướng dẫn của tôi.

"Amon thong thả tiến lại gần, cậu đón lấy một bộ Phong Chi Dực từ tay Amber, khẽ lật qua lật lại rồi cất vào Kho Đồ như một món đồ kỷ niệm.

Dưới ánh nhìn ngơ ngác của ba người, cậu tiến ra sát mép vực đá.

Không cần bất cứ trang bị nào, cơ thể Amon bỗng chốc trở nên nhẹ bẫng.

Nirvana Seal trong lòng bàn tay cậu âm thầm vận hành, cướp đoạt và điều khiển những luồng gió xung quanh để nâng đỡ trọng lượng cơ thể.

Trong sự kinh ngạc tột độ của Amber, Lumine và Paimon, Amon chậm rãi rời khỏi mặt đất, lơ lửng giữa không trung một cách thanh thoát.

Cậu khẽ xoay người, nhìn xuống thành phố từ trên cao rồi bình thản nói:

"Mặc dù hiện tại không bay cao và lâu được, nhưng có vẻ như tôi không cần đến Phong Chi Dực.

"Paimon há hốc mồm, lắp bắp không thành tiếng, còn Amber thì suýt chút nữa đánh rơi cả bộ đạo cụ trên tay:

"Cái.

cái gì?

Cậu tự bay được sao?

Chuyện này thật khó tin!

"Thế nhưng, bầu không khí kinh ngạc chưa kéo dài được bao lâu thì bầu trời đột ngột chuyển màu tím sẫm.

Những cơn lốc xoáy khổng lồ bắt đầu hình thành từ phía chân trời, hướng thẳng về phía quảng trường.

Bầu trời Mondstadt đột ngột chuyển sang màu tím thẫm, những luồng áp lực nguyên tố cuồng loạn khiến Amber hốt hoảng thốt lên:

"Bầu trời.

sao vậy.

"Con rồng khổng lồ xuất hiện, triệu hồi những cơn lốc xoáy khổng lồ cuốn phăng mọi thứ.

Cả Lumine và Amon đều bị hất tung lên không trung.

Trong khi Lumine đang cố điều khiển bộ Phong Chi Dực thì Amon vẫn bình thản lơ lửng giữa cơn bão nhờ năng lực tự thân.

Lumine kinh ngạc:

"Phong Chi Dực.

có thể dừng trên không trung lâu như vậy sao?"

Đúng lúc đó, một Âm Thanh Thần Bí vang vọng bên tai hai người:

"Là tôi để gió ngàn năm giúp đỡ cô, vì vậy cô sẽ không rơi.

Bây giờ hãy tưởng tượng rằng cô có thể chế ngự luồng gió này.

Để nó thổi bay những đám mây.

.."

"Giọng nói này.

ai đó!."

Lumine nhìn quanh giữa làn gió rít.

Không để lãng phí thời gian, Amon liếc nhìn Lumine, cả hai ăn ý hợp lực đánh lui con rồng.

Amon dùng năng lực từ Slime Phong để tạo ra những mũi tên gió sắc lẹm, phối hợp cùng những đòn tấn công của Lumine khiến Dvalin phải rút lui.

Sau khi cơn bão tan đi, cả hai đáp xuống mặt đất ngay trước sự lo lắng của Paimon cùng Amber.

"Hai bạn không sao chứ?"

Amber chạy lại hỏi dồn dập.

"Không ngờ có sức mạnh chiến đấu với rồng.

.."

Một giọng nói trầm thấp, đầy vẻ châm biếm vang lên từ phía sau.

"Các bạn là khách.

hay là bão tố mới của chúng tôi?"

Đó là một người đàn ông với làn da ngăm đen, đeo băng bịt mắt một bên đầy bí ẩn.

Amber vẫn còn đang lo lắng nhìn về phía xa:

"Phong Ma Long.

Không ngờ tấn công thẳng vào trong thành rồi!

Kaeya, Amon, Lumine, chúng ta mau chóng.

.."

"Đợi chút, Amber."

Kaeya ngắt lời với một nụ cười khó đoán.

"Ở đây còn có ai chưa kịp làm quen không?"

"A.

Được rồi.

Đây là Kaeya, là Đội Trưởng Kỵ Binh của chúng tôi.

Còn ba vị này là lữ khách đến từ nơi xa, Amon, Lumine và Paimon."

Amber nhanh chóng giới thiệu.

Kaeya khẽ nheo mắt nhìn Amon:

"(Chỉ biết là 'nơi xa' thôi sao.

"Sau khi nghe Amber giải thích đầu đuôi câu chuyện, Kaeya gật đầu:

"Hóa ra là vậy, chào mừng đến với Mondstadt.

Thật đáng tiếc, gặp ngay lúc tồi tệ này.

Tôi rất hiểu tâm trạng đau khổ khi cốt nhục phân ly của cô.

Ngoài ra, mặc dù không biết các bạn tìm Phong Thần làm gì.

Nhưng mỗi người đều có bí mật của mình, phải không?

Ha ha, tôi sẽ không gặng hỏi đâu.

Nhìn chung, trước tiên tôi cần thay mặt Đội Kỵ Sĩ cảm ơn bạn.

"Lumine khiêm tốn đáp:

"À, chúng tôi không thể khoanh tay đứng nhìn tình hình trở nên tồi tệ hơn được.

"Amon lúc này thản nhiên bước lên một bước, đôi mắt xanh thẳm nhìn thẳng vào Kaeya:

"Đừng khách sáo, vậy quà cảm ơn đâu?"

Kaeya thoáng khựng lại trước sự thẳng thắn của cậu, rồi cười trừ:

"Ừm.

Đặc sản Thịt Nướng Mật Ong của Mondstadt được không?"

"Câu này lúc nãy tôi đã nghe rồi."

Paimon xị mặt thất vọng.

"Cuộc chiến trên không lúc nãy của hai bạn với Ma Long đều đã được người dân chứng kiến."

Kaeya thu lại vẻ cợt nhả, trở nên nghiêm túc hơn.

"Đội Trưởng Đại Diện cũng rất có hứng thú với hai bạn, hy vọng các bạn có thể đến tổng bộ Đội Kỵ Sĩ nói chuyện.

"Trong khi cả nhóm đang cùng Kaeya đi đến Đội Kỵ Sĩ, thì cùng lúc đó bên trong đại sảnh, Jean nôn nóng đi tới đi lui với vẻ mặt đầy lo âu.

Thấy vậy, Lisa đang ngồi đọc sách khẽ ngước lên nhắc nhở:

"Jean, cô quá nôn nóng rồi.

Chẳng phải nói là đợi bọn họ ở đây sao?"

Jean khẽ thở dài, bước chân vẫn không dừng lại:

"Phong Ma Long dường như xuất hiện ở ngoài thành, sau khi gặp bọn họ tôi muốn nhanh chóng.

"Lisa khép quyển sách lại, mỉm cười trấn an:

"Đừng nóng vội, chút nữa tôi cũng sẽ giúp.

"Đúng lúc này, Kaeya dẫn mọi người bước vào rồi dõng dạc:

"Đội Trưởng đại nhân, tôi mang người đến rồi."

Sau đó, anh cũng kể lại đầu đuôi câu chuyện cho hai người họ nghe:

".

Sự việc diễn ra như vậy.

"Jean nhìn về phía nhóm lữ khách với vẻ đón chào:

"Mondstadt chào mừng các bạn, những Nhà Lữ Hành đến từ những cơn gió.

Tôi là Đội Trưởng Đại Diện, Jean.

Vị này là Lisa, người quản lý thư viện Đội Kỵ Sĩ.

"Lisa mỉm cười nhìn nhóm bạn trẻ:

"A, là vì nhân lực không đủ, nên đây là những bạn trẻ tốt bụng đến giúp đỡ phải không?

Thật dễ thương.

Chỉ là, không đúng lúc lắm.

Từ khi Phong Ma Long thức tỉnh, thường hoạt động xung quanh thành, gây ra hỗn loạn.

Hiện nay dòng chảy Nguyên Tố, địa mạch tuần hoàn của Mondstadt, đều trở nên lộn xộn giống như cuộn len bị mèo cào.

Tình hình tồi tệ nhất đối với ma pháp sư là.

làn da và tâm trạng đều trở nên thật tệ.

"Jean tiếp lời đầy vẻ áy náy:

"Nếu không bị những thứ này làm phiền, Đội Kỵ Sĩ sẽ có cách tốt hơn là dán cáo thị tìm người để giúp các bạn rồi.

Tạm thời mời các bạn ở lại Mondstadt, Đội Kỵ Sĩ Tây Phong sẽ cố gắng giải quyết vấn đề.

"Lumine không ngần ngại đáp:

"Tôi cũng sẽ hỗ trợ Đội Kỵ Sĩ.

"Paimon cũng hăng hái:

"Paimon cũng sẽ giúp!

"Trái ngược với hai người bạn đồng hành, Amon thản nhiên hỏi một câu:

"Vậy thì nhờ cả vào Đội Kỵ Sĩ rồi.

Nhà trọ ở đâu?"

Paimon giật nảy mình, quay sang hét lên:

"Này!

Không được lười biếng, chúng ta cũng nên tham gia chung chứ.

"Amon chỉ đáp gọn:

"Tôi còn có việc phải làm."

(Cậu thầm nghĩ:

mình bây giờ ngoại trừ nguyên tố còn lại chả biết đánh đấm gì, đi theo làm gánh nặng hay gì không biết)

Kaeya thấy vậy liền lên tiếng để quay lại vấn đề chính:

"Vậy thì, cùng xác định kế hoạch tác chiến trước.

"Jean gật đầu, bắt đầu giải thích:

"Phong Ma Long tấn công Mondstadt, nhưng lại giúp chúng ta nhìn thấy được cơ hội để kết thúc nguồn gốc tai họa.

Dưới sự do thám bằng ma pháp của Lisa, cơn bão phủ kín Mondstadt đã để lộ nguồn gốc.

"Kaeya nhướng mày:

"Ồ?

Vậy thì câu trả lời là.

"Lisa chỉ tay lên bản đồ:

"Đền Tứ Phong Thủ Hộ bị bỏ hoang.

Phong Ma Long có thể gây ra cơn bão ở mức độ này, chính là nhờ đã lợi dụng sức mạnh còn sót lại ở đó.

"Jean tiếp lời:

"Mà mục tiêu của chúng ta, là 3 trong 4 khu đền bị bỏ hoang này.

Lý do chỉ chọn 3 ngôi đền.

chắc mọi người cũng đều hiểu.

"Paimon gãi đầu ngơ ngác:

"Tôi không hiểu.

"Lumine khẽ nói:

"Đây có thể là sự hiểu ý ngầm giữa những người bản địa.

"Amon lúc này mới lên tiếng ngắt lời:

"Muốn biết thì lát nữa hỏi.

"Jean dứt khoát ra lệnh:

"Các vị Kỵ Sĩ Tây Phong, việc không thể chậm trễ.

Bão đang tiến vào, phòng thủ bị động cũng không có ý nghĩa.

Trước khi hiểm họa rồng lan rộng, chúng ta phải đi trước một bước, hướng đến di tích của đền bỏ hoang nào.

"Ngay khi Jean vừa dứt lời và chuẩn bị rời đi để triển khai quân lực, Amon thản nhiên bước tới trước bản đồ rồi hỏi:

"Gần thành có doanh trại Hilichurl nào không?"

Câu hỏi bất ngờ này khiến Jean khựng lại.

Cô nhíu mày, ánh mắt lộ rõ vẻ không hiểu tại sao một người vừa đòi tìm nhà trọ để nghỉ ngơi lại quan tâm đến vị trí của lũ quái vật ngay lập tức như vậy.

Tuy nhiên, với tác phong chuyên nghiệp của một Đội trưởng, Jean vẫn đưa tay chỉ vào một vài điểm đỏ nằm rải rác ở phía bìa rừng gần cổng thành:

"Có một vài doanh trại nhỏ đang quấy nhiễu con đường phía Nam.

Nhưng Amon, cậu hỏi chuyện này để làm gì?

Chúng tôi đang tập trung cho các ngôi đền, những doanh trại này có thể giải quyết sau.

"Amon không giải thích nhiều, cậu chỉ ghi nhớ vị trí rồi khẽ gật đầu:

"Tiện đường thì tôi dọn dẹp chút thôi.

"Lisa đứng bên cạnh khẽ khép hờ đôi mắt tím, nhìn Amon với vẻ đầy hứng thú như thể đã nhận ra điều gì đó không bình thường ở chàng thiếu niên này.

Trong khi đó, Paimon thì há hốc mồm:

"Này!

Cậu nói là có việc bận, hóa ra việc bận là đi tìm Hilichurl sao?

Amon, cậu có sở thích kỳ lạ thật đấy!

"Lumine nhìn theo hướng Amon vừa hỏi, cô dường như lờ mờ đoán được cậu đang muốn thử nghiệm điều gì đó.

Sau khi chào tạm biệt Jean và Lisa,

Amon tách khỏi nhóm rồi đi thẳng ra cổng thành thay vì hướng về phía nhà trọ.

Trong thâm tâm, Amon tự nhủ:

"Chỉ có nguyên tố thôi là chưa đủ, mình cần những kỹ năng chiến đấu thực thụ.

Và lũ Hilichurl ngoài kia chính là 'nguyên liệu' tốt nhất để Nirvana Seal cướp đoạt."

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập