Chương 6: Kỵ Sĩ Danh Dự

Trên đường bay về thành, tầm mắt sắc lẹm của loài đại bàng giúp Amon phát hiện một nhóm Đạo Bảo Đoàn đang tụ tập bên dưới.

Bọn chúng chia thành tốp năm tốp ba, vác theo những túi nặng trĩu chứa đầy Mora, thức ăn và bảo vật, miệng không ngừng cười nói đắc ý về chiến lợi phẩm vừa trộm được.

Amon trực tiếp biến hóa hình thái từ đại bàng sang Vua Mũ Băng khổng lồ rồi rơi xuống.

Ầm!

Một khối cơ bắp và băng giá giáng xuống ngay giữa trung tâm nhóm Đạo Bảo Đoàn.

Mặt đất nứt toác, hơi lạnh thấu xương bùng nổ khiến bụi đất bay mù mịt.

Bọn trộm đang vui vẻ bỗng khựng lại, mặt cắt không còn giọt máu khi thấy một

"hung thần"

sừng sững hiện ra từ trên trời rơi xuống.

"Quái.

Quái vật!

Chạy mau!

"Bọn chúng kinh hoàng hét lên, vứt sạch bảo vật, mora rồi vắt chân lên cổ chạy chối chết vào bóng đêm, không dám ngoái đầu nhìn lại.

Amon đứng giữa bãi chiến trường, thong thả giải trừ hình thái khổng lồ để trở lại hình dạng thiếu niên tóc trắng ôn hòa.

Cậu nhàn nhã đi dạo một vòng, bàn tay lướt qua những bao tải Mora và thùng gỗ đựng bảo vật.

Toàn bộ chúng nhanh chóng biến mất, được thu gọn vào trong Kho Đồ.

"Đúng là thu hoạch ngoài ý muốn."

Amon khẽ lẩm bẩm, cảm thấy tâm trạng khá tốt sau màn

"cướp của kẻ cướp"

Cậu phủi bụi trên áo rồi tiếp tục rảo bước về phía cổng thành Mondstadt, nơi những ánh đèn dầu vẫn đang leo lét tỏa sáng trong đêm muộn.

Khi bước qua cổng thành Mondstadt, Amon bắt gặp Lumine.

Trông cô nàng khá phờ phạc, mái tóc vàng hơi rối và tà áo còn dính chút bụi đất từ những trận chiến trong đền.

Paimon thì nằm bẹp trên vai Lumine, trông như một quả bóng xì hơi, miệng không còn liến thoắng như mọi khi.

Thấy bóng dáng cao ráo của Amon, Lumine khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt mệt mỏi ánh lên một chút ngạc nhiên xen lẫn nhẹ nhõm:

"Cậu cũng vừa về sao, Amon?

Cứ tưởng cậu đã ngủ từ lâu ở nhà trọ rồi chứ.

"Paimon nghe thấy tiếng Amon liền cố gắng ngóc đầu dậy, giọng thều thào đầy vẻ tủi thân:

"Oa.

Amon ơi, cậu không biết tụi này đã phải vất vả thế nào đâu!

Hết leo trèo lại đến đánh nhau với đám quái vật nguyên tố.

Paimon đói đến mức không bay nổi nữa rồi!

"Amon nhìn vẻ mặt mệt mỏi của hai người bạn đồng hành, trong lòng thầm nghĩ về sự tương phản giữa họ.

Trong khi họ đang dốc sức giúp Đội Kỵ Sĩ thì cậu vừa trải qua một buổi tối

"thu hoạch"

đầy sảng khoái với sức mạnh của Vua Mũ Băng và một đống Mora từ Đạo Bảo Đoàn.

Cậu tiến lại gần, đưa tay lôi từ trong Kho Đồ ra một ít thức ăn ngon lành vẫn còn nóng hổi, vốn là chiến lợi phẩm vừa

"mượn"

được từ túi đồ của đám trộm lúc nãy.

Amon đưa một chiếc bánh nướng thơm phức cho Paimon rồi mỉm cười ôn hòa:

"Vất vả cho hai người rồi.

Ăn chút gì đi, trông cô có vẻ sắp kiệt sức rồi đấy Lumine.

"Lumine nhận lấy miếng bánh, cảm nhận hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay.

Cô nhìn Amon với vẻ nghi hoặc nhưng cũng đầy cảm kích:

"Cậu lấy đâu ra đồ ăn nóng thế này?

Mà trông cậu.

hình như khí chất có chút thay đổi, mạnh mẽ hơn thì phải?"

Amon khẽ mỉm cười, dẫn Lumine rẽ vào một con phố nhỏ yên tĩnh hơn.

Cậu biết rõ những nhà trọ lớn ngoài kia đều đã bị đám Fatui thuê trọn để làm căn cứ, nên đã sớm chọn một chỗ nghỉ khuất hơn nhưng sạch sẽ.

Vừa đi, cậu vừa thong thả kể lại hành trình của mình, từ việc tìm đến chân núi Long Tích Tuyết Sơn để đối đầu với Vua Mũ Băng, cho đến màn biến hình thành đại bàng lao xuống hù dọa nhóm Đạo Bảo Đoàn để lấy đống thức ăn này.

Lumine vừa đi vừa chăm chú lắng nghe, đôi mắt vàng óng mở to kinh ngạc khi biết Amon đã trực tiếp cướp đoạt nguồn sức mạnh khổng lồ của Vua Mũ Băng để cường hóa thân thể.

Paimon đang nhồm nhoàm miếng bánh cũng phải thốt lên:

"Oa!

Hèn gì lúc nãy Paimon cảm thấy áp lực từ cậu tỏa ra đáng sợ thế!

Hóa ra cậu đi săn 'hàng khủng' một mình sao?"

Amon mỉm cười ôn hòa, bàn tay khẽ nắm lại để cảm nhận sự bùng nổ của khối cơ bắp mới sau lớp áo.

Cậu thản nhiên giải thích:

"Tôi hiện tại đã sở hữu đủ cả 7 loại nguyên tố rồi, nhưng cơ thể cần phải cường hóa để có thể sử dụng sức mạnh lớn hơn.

"Lumine khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn Amon đầy vẻ nể phục xen lẫn sự an tâm:

"Thảo nào.

khí chất của cậu bây giờ thật sự rất đáng tin cậy.

Cảm ơn cậu vì bữa tối và cả việc tìm chỗ nghỉ nhé.

"Cả nhóm dừng chân trước một căn hộ nhỏ nhưng ấm cúng.

Amon tiến đến quầy lễ tân, dùng số Mora vừa cướp đoạt từ nhóm Đạo Bảo Đoàn để thuê hai phòng sát vách nhau.

Sau khi đưa chìa khóa cho Lumine, Amon khẽ tựa lưng vào cánh cửa phòng mình, giọng nói trầm ổn vang lên trong hành lang yên tĩnh:

"Nghỉ ngơi cho tốt đi.

Ngày mai chúng ta sẽ đến Đội Kỵ Sĩ tìm Jean xem cô ấy còn cần hỗ trợ gì nữa không.

Với thực lực hiện tại, tôi nghĩ mình đã có thể giúp cô giải quyết ổn thỏa mọi chuyện rồi.

"Lumine đón lấy chiếc chìa khóa, cảm nhận sự chu đáo từ người bạn đồng hành.

Cô khẽ gật đầu, ánh mắt đã vơi bớt phần mệt mỏi:

"Được, vậy hẹn cậu sáng mai.

Cảm ơn cậu vì tất cả, Amon.

"Paimon lúc này cũng ngáp dài một cái, lười biếng bay lơ lửng về phía cửa phòng:

"Oa.

Paimon cũng phải đi ngủ đây, bụng no căng rồi thì giấc ngủ mới ngon được.

Chúc ngủ ngon nhé Amon!

".

Sáng sớm hôm sau, cả nhóm đang trên đường đi đến tổng bộ Đội Kỵ Sĩ để tìm Jean.

Khi đi ngang qua Khách Sạn Goth, Paimon bỗng khựng lại, chỉ tay về phía trước rồi thốt lên:

"Í?

Đó không phải đội trưởng Jean sao?

Cô ấy hình như đang nói chuyện với ai đó.

Đợi họ nói xong, chúng ta qua đó chào một tiếng nhỉ?"

Trước mắt họ, Jean đang có một cuộc đối đầu căng thẳng với Anastasia, một quan ngoại giao của Snezhnaya.

Anastasia với thái độ ngạo mạn lên tiếng:

".

Cho nên, thái độ của chúng tôi là vậy.

Nếu không thể lập tức tiêu diệt Ma Long, chi bằng hãy giao việc phòng thủ của thành Mondstadt cho Fatui.

Tai nạn rồng của Mondstadt có thể xử lý được, chỉ cần chúng tôi khiến con dã thú đó.

.."

"Dã thú?"

Jean ngắt lời với tông giọng lạnh lùng.

Anastasia nhướng mày:

"Hử?

Ý của Đội Trưởng Đại Diện đại nhân là gì?"

Jean hừm một tiếng đầy vẻ không hài lòng:

"Hy vọng quan ngoại giao của quý quốc có thể có thái độ chuyên nghiệp hơn.

Các ngài định 'xử lý' một trong Tứ Phong Thủ Hộ của Mondstadt?

Tôi không hy vọng có người nói năng điên rồ như vậy trước mặt Kỵ Sĩ Tây Phong.

"Anastasia khẽ cười nhạt, ánh mắt đầy toan tính:

"Heh.

Hehehe.

cũng không điên như cô nói nhỉ.

Tốt lắm, cuộc đàm phán hôm nay kết thúc ở đây.

Kết quả lần này là 'hai bên trao đổi ý kiến góp ý chân thành', phải không?

Tôi sẽ.

ghi lại kỹ càng.

"Khi ả quan ngoại giao rời đi, nhóm Amon mới tiến lại gần.

Jean thở dài một hơi rồi nhìn về phía họ, sắc mặt dịu lại:

"A, Amon, Lumine, các bạn quay lại rồi.

Rất cảm ơn sự hỗ trợ của các bạn, sự tuần hoàn của Nguyên Tố xung quanh thành phố cuối cùng cũng ổn định lại rồi.

Tàn dư của lần Phong Ma Long tập kích lúc trước, coi như tạm thời giải quyết xong.

Nhưng mà, áp lực do sứ đoàn gây ra đã không thể xem thường được.

.."

"Sứ đoàn?

Là sứ đoàn ngoại giao à.

đến từ Liyue?

Hay là Inazuma?"

Paimon tò mò hỏi.

Jean giải thích:

"Là Snezhnaya, đất nước thờ phụng Băng Thần trong bảy vị thần.

Sứ giả của bọn họ có cái tên đặc biệt:

Fatui, đã từng nghe nói qua chưa?"

"A, hóa ra là Fatui.

Quả thực đã từng nghe nói!"

Paimon kêu lên.

Amon khoanh tay, thản nhiên bồi thêm một câu:

"Nhưng mà, danh tiếng chả ra sao cả.

"Jean gật đầu đồng tình:

"Tôi không nghĩ rằng giết chết Phong Ma Long là hành vi đúng đắn.

Hơn nữa, Fatui do Băng Thần lãnh đạo, rất thèm muốn sức mạnh thuộc về Phong Thần.

Chuyện này vốn dĩ đã rất khả nghi rồi.

"Lumine sực nhớ ra điều gì đó:

"Nói đến 'sức mạnh'.

.."

"Sao vậy, Lumine?"

Jean hỏi.

Amon tiếp lời:

"Bọn tôi có món đồ muốn cho Đội Kỵ Sĩ xem.

.."

"Hở?

Được, vậy thì chúng ta về tổng bộ Đội Kỵ Sĩ đi.

Đừng ở.

nơi này bàn chuyện quan trọng."

Jean ra hiệu cho cả nhóm đi theo mình.

Trên đường đi, cô cũng giải thích thêm về vị thế độc lập của Mondstadt và sự bành trướng ngoại giao đáng ngại của Fatui trên khắp lục địa.

Khi vừa vào bên trong tổng bộ, Amon lấy giọt nước mắt kết tinh vẫn còn nguyên sự ô nhiễm ra đặt lên bàn.

Jean nhìn viên đá đỏ thẫm rồi quay sang Lisa:

"Đây là kết tinh từ một sức mạnh nào đó.

Nhưng, Lisa, cô có thể phân tích kết cấu của nó không?"

Lisa tiến lại gần, khẽ nhíu mày:

"Ừm, để tôi xem xem.

Có thể thấy trong kết tinh có chút tạp chất nhiễm bẩn, nhưng muốn nghiên cứu kỹ hơn thì.

Thật xin lỗi, hiện giờ vẫn chưa có kết luận có ích.

Cho tôi chút thời gian, tôi đến khu để sách cấm tìm tài liệu.

"Tuy nhiên, ngay khi vừa định chạm vào, Lisa khẽ rùng mình, tay cô run nhẹ:

"Á.

đau quá.

Tạp chất trong kết tinh, khi đến gần, sẽ khiến tôi có cảm giác bị đâm vào người.

Vậy sao, hóa ra là.

tương khắc với Vision.

Sức mạnh nhiễm bẩn này tương khắc với sức mạnh Nguyên Tố trong cơ thể chúng ta, tự giết lẫn nhau.

Nhưng mà, cũng thật kỳ lạ.

Lumine rõ ràng cũng có thể dùng sức mạnh Nguyên Tố, nhưng lại không bị ảnh hưởng.

"Amon đứng im lặng quan sát, đôi mắt xanh thẳm không lộ chút cảm xúc.

Lisa sau đó đề nghị:

"Tóm lại, viên kết tinh này cứ để đứa trẻ đáng yêu giữ đi.

Để ở chỗ chúng tôi cũng chỉ khiến chúng tôi bị đau thôi.

"Lumine ngơ ngác:

"Đứa trẻ đáng yêu?"

Amon gật đầu dứt khoát:

"Được, cứ vậy mà làm.

"Jean trầm tư một hồi:

".

Thật là hiện tượng không thể ngờ tới.

Đối với việc này bạn có chút manh mối nào không?"

Cả nhóm đồng thời lắc đầu.

Jean thở dài nhưng ánh mắt lại hiện lên vẻ kiên định:

"Tôi nghĩ cũng phải.

Vậy thì, Amon, Lumine.

Đây là khẩn cầu thứ 2 của Đội Kỵ Sĩ.

Hãy chấp nhận chức vị Kỵ Sĩ Danh Dự của đội kỵ sĩ.

và lời cảm ơn của Đội Trưởng Đại Diện."

"Kỵ Sĩ Danh Dự.

của Tây Phong?."

Paimon hét lên kinh ngạc.

Jean nhìn hai người với sự kỳ vọng lớn lao:

"Cũng mong bạn giúp chúng tôi lần nữa, tìm ra đáp án của những việc rắc rối này.

Sự khủng hoảng của Ma Long, và sự kỳ quái của kết tinh.

Tôi nghĩ, đáp án phía sau nhất định có liên quan đến hòa bình của thành Mondstadt.

Mong gió sẽ lau sạch mắt bạn, giúp bạn nhìn rõ chân tướng.

Nếu có phát hiện gì mới, chúng ta sẽ gặp nhau ở đây."

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập