Sau khi bước ra khỏi sảnh chính của Đội kiỵ Sĩ, Paimon dường như không thể kìm nén thêm được nữa.
Paimon bay vọt lên phía trước, chặn đường cả hai rồi lên tiếng:
"Vừa nãy.
có một việc các bạn không nói ra.
Thứ chúng ta nhìn thấy trước đó, ngoài rồng và kết tinh, rõ ràng còn có.
"Amon liếc nhìn xuống phía dưới cầu thang, đôi mắt xanh thẳm khẽ nheo lại:
"Tôi muốn tự mình điều tra trước.
"Lumine cũng trầm tư nhớ lại hình ảnh tại Rừng Thì Thầm, cô khẽ gật đầu:
"Tôi thấy hắn không giống người xấu."
"Ừm, quả nhiên các bạn còn nhớ hắn, cái tên màu xanh đó!"
Paimon đấm nhẹ vào lòng bàn tay rồi chỉ về phía xa.
"Mặc màu xanh giống như cái tên ở dưới lầu kia kìa.
"Amon khoanh tay, nhìn về theo hướng Paimon chỉ rồi gật đầu nói:
"Quả thật là cùng một màu, thật trùng hợp."
"Thật sao?
Thật sao?"
Paimon há hốc mồm, bay vèo ra sát mép lan can để nhìn cho rõ hơn.
"Nhưng mà.
cứ cảm thấy cái tên đó.
càng nhìn càng giống.
"Lumine nhìn chằm chằm vào bóng dáng phía xa rồi khẳng định:
"Cái đó.
hình như chính là hắn.
.."
"Hở!."
Paimon giật mình hét lên một tiếng đầy kinh ngạc.
Cả nhóm lập tức đuổi theo bóng dáng màu xanh đó, nhưng hắn thoắt ẩn thoắt hiện rồi mất dấu giữa những hẻm nhỏ rải sỏi.
Amon đứng lại, đôi mắt xanh thẳm khẽ nheo lại đầy ý nhị.
Cậu biết rõ với một kẻ như
"hắn"
, việc mất dấu chỉ là một trò đùa dai.
"Đi thôi, qua quảng trường trước giáo đường."
Amon dẫn đầu, đưa Lumine và Paimon tiến thẳng về phía trung tâm.
Vừa đến nơi, họ đã thấy thiếu niên màu xanh ấy đang ôm cây đàn, chuẩn bị bắt đầu buổi kể chuyện của mình.
Xung quanh lưa thưa vài người dân tụ tập nghe hát.
Hắn gảy những nốt nhạc đầu tiên, giọng hát trong trẻo cất lên vang vọng cả quảng trường:
"Câu chuyện tôi muốn kể bắt đầu từ ngày xa xưa.
Lúc đó các vị Thần vẫn ở trên đại lục.
Rồng từ trên trời cao giáng xuống, hiếu kỳ với mọi thứ của thế gian.
"Hắn kể về một thời đại mà rồng và con người còn là tri kỷ, về tiếng đàn Thiên Không và những bài thơ.
Rồi giai điệu bỗng trầm xuống, u tối:
"Một con ác long khác đến gần Mondstadt.
Rồng Thiên Không nghe theo tiếng gọi mà đến, tử chiến với ác long trong bão tố.
Rồng Thiên Không nuốt lấy máu độc, chìm vào giấc ngủ.
Nhiều năm sau thức giấc, nó lại hỏi:
'Loài người hiện nay, tại sao lại chán ghét ta?
'"Khi tiếng đàn dứt hẳn, mọi người tản đi, Amon liền dẫn Lumine lại gần.
Thiếu niên màu xanh ngẩng đầu lên, giả vờ ngạc nhiên:
"A, các bạn là.
Ồ.
A!
Là lúc đó, người dọa Dvalin chạy mất."
"Dvalin?
Ai cơ?"
Paimon ngơ ngác hỏi.
"Là tên thật của Phong Ma Long, "
Amon thản nhiên giải thích.
"Ồ.
Tôi nhớ ra rồi, "
Paimon vỗ tay cái bộp,
"Nhưng không phải mọi người đều gọi nó là 'Phong Ma Long' sao.
Tại sao anh lại gọi nó như vậy.
không lẽ anh thân với nó?"
"Bạn đoán xem, "
Thiếu niên kia hóm hỉnh đáp.
Paimon liền quay qua thì thầm:
"Này, Amon, Lumine, tôi thấy người này rất kỳ lạ.
"Lumine khẽ gật đầu xã giao:
"Xin chào, làm phiền rồi."
"Xin chào, người đến từ phương xa mới gặp một lần, "
Hắn mỉm cười.
Amon tiến lên một bước:
"Cho hỏi cậu là?"
"Tôi là nhà thơ lang thang, Venti, "
Hắn tự đắc giới thiệu,
"Chính xác mà nói, là quán quân đoạt giải 'Nhà thơ được yêu thích nhất Mondstadt' ba kỳ liền.
Các bạn tìm tôi có việc gì?"
Paimon không kiên nhẫn:
"Đương nhiên là việc liên quan đến Phong Ma Long.
Amon, Lumine, có thể đem thứ đó ra cho hắn xem không?"
Amon ra hiệu cho Lumine lấy viên kết tinh ra.
Nhưng khi viên đá vừa hiện ra trong lòng bàn tay cô, sắc đỏ sậm đã biến mất, thay vào đó là một màu xanh trong vắt thuần khiết.
Paimon há hốc mồm:
"Í?
Kết tinh được thanh tẩy rồi?
Từ khi nào vậy?"
"Không hiểu tại sao lại như vậy, "
Lumine cũng bàng hoàng.
Amon nhìn Lumine, rồi liếc sang Venti:
"Xem ra cô có khả năng đặc biệt.
Tôi giữ nó lâu hơn cô mà không có gì thay đổi, cô vừa giữ không bao lâu liền có thể thanh tẩy nó.
"Venti trầm ngâm nhìn viên đá:
"Đây là Dvalin.
Đây là nước mắt Phong Ma Long do đau khổ mà rơi ra.
Nó cũng từng là đứa trẻ dịu dàng, nay lại trở nên đau buồn như vậy, tràn đầy sự phẫn nộ.
"Hắn lấy ra thêm một viên giọt nước mắt kết tinh vẩn đục khác:
"Tôi cũng có một viên.
Bạn có thể thanh tẩy nó không?"
Trước sự chứng kiến của cả ba, Lumine lại một lần nữa biến viên đá u ám thành trong suốt.
Venti thốt lên đầy cảm thán:
"Bạn thật là có sức mạnh khiến người khác bất ngờ.
Nhưng giờ tôi không có thời gian viết ca khúc mới cho bạn.
Cho dù Dvalin không bị tiêu diệt, sức sống cũng sẽ nhanh chóng mất đi.
Nó sẽ đốt cháy bản thân mình trong sự phẫn nộ.
"Tôi cũng rất thông cảm với Dvalin, "
Lumine buồn bã nói.
Venti gật đầu:
"Tiếp đến là lúc tôi phải hành động rồi.
Tôi đã có kế hoạch của mình.
"Amon khẽ cười trêu chọc:
"Là một kỵ sĩ, tôi khuyên anh và rồng nên cùng tự thú."
"Òa, tuyệt tình vậy sao, "
Venti cười cười,
"Nhìn thấy nước mắt của rồng, tôi nhớ tới một người bạn cũ.
Hì hì, vậy tôi thất lễ trước.
"Nói đoạn, hắn thoắt cái đã lùi lại.
Paimon hét gọi:
"Này, anh đi đâu vậy?"
"Đến 'Biểu tượng anh hùng của Mondstadt'.
Tạm biệt, "
Venti vẫy tay rồi biến mất dạng.
Paimon quay sang hỏi hai người:
"Ừm.
Amon, Lumine, hai người nghĩ sao?"
"Là một người kỳ quái, cần phải quan sát thêm, "
Lumine nhận xét, rồi cô ngập ngừng,
"Hơn nữa.
giọng nói, có chút quen thuộc.
"Amon chỉ đứng im lặng, đôi mắt xanh thẳm nhìn về hướng Phong Khởi Địa xa xăm.
Paimon thì reo lên:
"Biểu tượng anh hùng của Mondstadt?
Chuyện này thì tôi biết, chắc chắn là gốc cây to đùng đó rồi!
Hai người chắc có ấn tượng chứ?"
Amon khẽ gật đầu, ánh mắt xanh thẳm nhìn về phía đường chân trời nơi có cây cổ thụ khổng lồ:
"Khi tôi tỉnh dậy chính là ở đó.
"Tuy nhiên, ngay sau đó cậu khẽ nhướn mày, khoanh tay trước ngực với vẻ mặt đầy kiên định:
"Nhưng mà hai người đi đi, tôi không đi đâu.
Tôi có cảm giác đi theo tên này rất xui xẻo.
"Nghe Amon nói, Lumine cùng Paimon đều vô cùng kinh ngạc.
Họ chưa kịp mở miệng hỏi lý do tại sao cậu lại đột ngột từ chối như vậy, thì bóng dáng của Amon đã mờ đi.
Cậu trực tiếp vận dụng Tốc Biến, chỉ trong một cái chớp mắt đã biến mất khỏi tầm mắt của hai người, chỉ để lại dư âm của lời nói vang vọng trong không trung:
"Mặc dù khả năng cao sẽ xui xẻo, nhưng mà tôi cảm nhận được tên đó có thân phận không tầm thường đâu, hai người có thể yên tâm đi tìm.
"Paimon ngơ ngác nhìn khoảng không vừa nãy còn có người đứng, rồi quay sang Lumine:
"Cái tên này.
đi nhanh thật đấy!
Nhưng Amon nói đúng, tên nhà thơ màu xanh kia quả thực rất bí ẩn.
Chúng ta có nên tin lời Amon mà tiếp tục đi tìm hắn không?"
Lumine trầm ngâm một lát, cô nhớ lại sự nhạy bén của Amon từ lúc gặp mặt đến nay, rồi gật đầu quyết định:
"Đi thôi Paimon, chúng ta đến Phong Khởi Địa.
"Đứng trên mái nhà cao vút của thành Mondstadt, Amon nhìn theo bóng dáng của Lumine và Paimon dần khuất xa.
Cậu khoanh tay trước ngực, cảm nhận luồng gió lồng lộng thổi qua mái tóc trắng, khẽ lẩm bẩm tự nhủ với bản thân:
"Mình cũng không muốn vừa thành Kỵ Sĩ Danh Dự liền trực tiếp đi trộm bảo vật quốc gia đâu.
Thôi thì vụ này cứ giao cho Lumine cùng Tên Hát Rong kia vậy.
"Dù sao thì việc lẻn vào hầm ngầm của Đại Giáo Đường để lấy đi cây Đàn Thiên Không chẳng phải là phong cách của cậu.
Amon khẽ nhếch môi, ánh mắt xanh thẳm lướt qua những dãy phố nhộn nhịp bên dưới.
Với cậu, việc tận dụng danh tiếng mới nổi để ổn định cuộc sống và củng cố thực lực mới là ưu tiên hàng đầu.
"Giờ mình đi đăng ký trở thành Nhà Mạo Hiểm làm ủy thác kiếm Mora mới là chân ái.
"Nghĩ là làm, Amon nhún người nhảy xuống từ mái nhà, sau đó cậu thong thả rảo bước về phía quầy lễ tân của Hiệp Hội Nhà Mạo Hiểm, nơi cô nàng Katheryne luôn đứng trực với nụ cười máy móc quen thuộc.
Sự xuất hiện của một thiếu niên cao ráo với khí chất trầm ổn và mái tóc trắng nổi bật ngay lập tức thu hút ánh nhìn của các thành viên hiệp hội xung quanh.
Amon tiến lại gần quầy, thản nhiên nói:
"Tôi muốn đăng ký trở thành Nhà Mạo Hiểm.
"Katheryne nghiêng đầu, nụ cười vẫn không đổi:
"Hướng về những ngôi sao và vực sâu!
Chào mừng đến với Hiệp Hội Nhà Mạo Hiểm!
Nghe danh Kỵ Sĩ Danh Dự đã lâu, thật vinh dự khi cậu có ý định gia nhập chúng tôi.
"Sau khi hoàn tất các thủ tục nhanh chóng, Amon nhận lấy cuốn Sổ tay Nhà Mạo Hiểm.
Cậu lướt mắt qua bảng ủy thác, tìm kiếm những nhiệm vụ có phần thưởng hậu hĩnh và đối thủ
"ra trò"
để tiếp tục quá trình cướp đoạt sức mạnh.
Ánh mắt Amon lướt nhanh qua hàng loạt yêu cầu tìm mèo lạc hay hái thảo dược nhàm chán, rồi dừng lại ngay tại một tờ lệnh truy nã đỏ rực:
tiêu diệt Thủ Vệ Di Tích tại Thiên Phong Thần Điện.
Cậu khẽ nhếch môi, không chút do dự giật lấy tờ ủy thác rồi đặt lên bàn của Katheryne.
"Tôi nhận cái này.
"Katheryne thoáng ngẩn người, nụ cười máy móc hơi khựng lại:
"Thủ Vệ Di Tích ở đó rất nguy hiểm, nó là tàn tích của một nền văn minh cổ đại với lớp giáp cực dày.
Cậu chắc chắn chứ, Kỵ Sĩ Danh Dự?"
Amon không đáp lời Katheryne, cậu chỉ khẽ gật đầu một cái đầy vẻ bí ẩn.
Ngay trước con mắt đổ dồn của các nhà mạo hiểm đang đứng xếp hàng và sự ngơ ngác tột độ của Katheryne, một luồng khói trắng thanh khiết bất ngờ bao phủ lấy vóc dáng cao ráo của cậu.
Chỉ trong tích tắc, vị Tân Kỵ Sĩ Danh Dự biến mất, thay vào đó là một con đại bàng dũng mãnh với sải cánh rộng lớn.
Nó vỗ cánh mạnh mẽ, tạo ra một luồng gió cuốn tung mấy tờ giấy trên bàn gỗ rồi lao vút lên bầu trời cao, hướng thẳng ra ngoài cổng thành.
"Hướng về phía.
các vì sao và.
hử?"
Katheryne đứng hình, câu chào cửa miệng bị nghẹn lại, đôi mắt máy móc lần đầu tiên lộ vẻ bối rối trước một
"biến số"
nằm ngoài dữ liệu của hiệp hội.
Đám đông xung quanh bắt đầu xôn xao, kẻ dụi mắt, người la lớn:
"Kỵ sĩ danh dự.
biến thành chim bay mất rồi!
"Trên bầu trời, Amon tận dụng tầm nhìn của đại bàng để xác định vị trí của Thiên Phong Thần Điện.
Nhờ những lần thôn phệ để cường hóa cơ thể lúc trước, khiến đôi cánh đại bàng đập mạnh mẽ và dứt khoát hơn, xé toạc không khí lao đi với tốc độ kinh người.
Cậu lướt qua những cánh đồng bồ công anh, băng qua những rừng cây trong nháy mắt.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập