Chương 11: Block!!

Chương 11:

Block!

Sau câu nói của cậu Tư, không khí trong nhà bỗng trở nên kỳ lạ.

Ông Đào nhìn Lâm Minh với ánh mắt nghi ngờ:

“Là sao?

Minh, chuyện gì đã xảy ra ở trường?

Ông hỏi Lâm Minh với vẻ giận dữ đang được kìm nén.

Ông luôn như vậy, đối mặt với tất cả mọi chuyện mà ông xem là không tốt thì ông luôn tức giận và mất kiểm soát.

Lâm Minh thì giật mình thon thót, cậu Tư hại con rỔi a.

“Dạ con tham gia cuộc thi đấu đối kháng ạ, con hơi sơ suất nên mới bị trúng đòn thôi ạ,“ Lâm Minh đáp với vẻ bất đắc dĩ.

Cậu vốn dĩ không muốn cho ba mẹ mình biết chuyện này, họ sẽ không biết gì về việc cậu đang thu thập tỉnh huyết a.

Và có lẽ họ sẽ nghĩ là cậu đang làm một điểu ngu ngốc gì đó ở trường mà thôi.

Tất nhiên là ông Đào biết về tiết đối kháng này, bất kỳ phụ huynh nào cũng đều biết khi đưa con đi học tại trường Trần Hưng Đạo.

“Ôi con có sao không, cảm giác trong người thế nào?

Sao không kể cho ba mẹ biết cơ chứ?

Trái ngược với sự giận dữ của ông Đào thì bà Mai chạy lại ngó nghiêng cậu khắp nơi và quat tâm Lâm Minh.

Cậu Tư lúc này gương mặt khá khinh khinh xem kịch vui, nếu có đĩa hạt dưa ở đây thì còn tuyệt vời hơn nữa.

“Con không sao, lúc nãy con có ghé qua bệnh viện làm kiểm tra sơ bộ rồi,” Lâm Minh đáp lò bà Mai với sự ấm áp trong lòng.

Mẹ vẫn vậy, luôn ấm áp và chăm sóc cậu từng tí một.

Rầm!

Ông Đào đập tay lên bàn quát:

“Mày!

Tại sao mày lại tham gia đối kháng?

Lớp đặc biệt là nơ mà mày có thể vào học à con?

Tao hy vọng mày có thể vào Đại học Chiến đấu, chứ không.

phải làm những điểu ngu ngốc như vậy ở trường!

Thấy tình hình lúc này có vẻ leo thang trở nên nóng như lò thiêu, cô em gái Lâm An vội chữz cháy:

“Ba ơi, anh Minh thể hiện rất tốt trong cuộc thi đấu đó ạ, việc anh ấy trúng đòn và ngất chỉ là xui xẻo thôi.

Câu nói của cô em gái cậu như dòng nước mát đội vào đầu ông Đào khiến cho sự bực tức củ:

ông vơi đi được phần nào.

“Hừ, mày liệu hồn, đừng làm ô nhục cái nhà này,” ông Đào nói.

Ông ngồi xuống, với tay rút một điếu thuốc, châm lửa và từ từ nhả những dòng khói ra không khí.

Nhưng, chưa dừng lại ở đó.

Dường như đối với ông cậu thân thương này như thế vẫn chưa đủ hấp dẫn và kịch tính, ông châm thêm một câu rất hợp lý vào lúc này.

Thêm đầu vào lửa a.

⁄Ừa, thể hiện tốt lắm, vậy mà trên tất cả các trang của trường Trần Hưng Đạo đều đăng bài về nó như thể đó là một trò cười.

Cái gì mà Lâm Minh chỉ là Hổ Giấy' rồi còn “Không chịu nổi một cú đá' đó có phải sự thật không, Minh?

Ông cậu Tư nói với giọng rất hả hê như thể Lâm Minh đã làm gì đó ô nhục lắm.

Lâm Minh khi nghe câu nói này chỉ có thể nghĩ đến hai chữ:

Thôi xong.

Ngay khi vừa nghe xong câu nói của ông cậu đáng kính, chẳng nói chẳng rằng ông Đào đứng phắt dậy, với tay lấy cây gậy gỗ trong góc nhà lao về phía Lâm Minh đang đứng, miệng thì hét:

“Thằng trời đánh, tao đánh c'hết mày!

Nói rồi cánh tay ông vung lên từng nhát.

Nhìn cái gậy to lớn đang chuẩn bị đập vào người mình, Lâm Minh thấy được nó.

Quá chậm.

Nhưng cậu không tránh né, cậu biết việc lúc này tránh né nó cũng chỉ làm ông Đào mất kiểm soát hơn.

Thật là một người bố nóng nảy.

Từ nhỏ đến lớn cậu đã ăn không biết bao nhiêu trận đòn như thế này.

Cậu chẳng buồn giải thích.

Vì đã quá quen thuộc với nó.

Bup!

Bụp!

Bụp!

Từng tiếng đánh vang lên mặc cho bà Mai ra sức can ngăn cũng không ngăn được sự giận dt của chồng bà.

Cô bé Lâm An chỉ có thể ngồi một góc và khóc.

Cô vừa sợ, vừa lo cho anh trai mình.

Còn Lâm Minh, cậu chẳng làm gì cả, chỉ lắng lặng đứng chịu cơn đau từ tay chân và cơ thể cậu truyền lại vào não bộ.

Ánh mắt Lâm Minh lúc này nhìn người cậu ruột thịt này chằm chằm.

Cậu muốn hét lên thật to:

“Ông đợi đó, một ngày nào đó tôi sẽ cho ông nhìn tôi với ánh mắt khác!

Nhưng cậu nhịn, Lâm Minh biết việc hiện tại cậu cần làm là phát triển và tu luyện, chứ không phải đôi co với người khác.

Thời gian sẽ chứng minh mọi thứ.

Đại học Chiến đấu đối với Lâm Minh chỉ là khởi đầu, mộng của cậu sẽ còn cao hơn nữa.

Và những người này rỔi sẽ bị cậu bỏ lại phía sau.

Lâm Minh ngẩng mặt lên, nhìn gia đình cậu mình đang đứng một bên quan sát như thể đây là một bộ phim rất hay và kịch tính.

Và cậu nhếch môi cười, như một sự khinh thường đối với những hành động của họ.

Ông Đào đánh rất hăng.

Vừa đánh vừa chửi.

Sau một lúc, khi đã thấm mệt, Ông quăng cây gậy gỗ sang một bên rỔi nói:

“Mày cút đi cho khuất mắt tao!

Lâm Minh không nói gì, cũng chẳng buồn trả lời, cậu chỉ lặng lẽ bước về phòng ngủ.

Cánh cửa đóng sầm lại vang lên một tiếng “Rầm!

” trước sự chứng kiến của cả gia đình.

“Đó, ông anh thấy nó hỗn không?

Anh đánh nó là vì thương nó, muốn dạy nó mới đánh, vậy mà cái mặt nó cứ trơ trơ ra.

Tôi cũng không thể hiểu nổi thằng Minh nhà anh, chẳng bù cho cái Trang, vừa ngoan lại giỏi giang, haizz,“ bà mợ Tư lên tiếng thêm dầu vào lửa.

“Đúng lắm, với tính cách này, nếu anh chị không dạy nó cẩn thận, có ngày nó phạm tội gì đó thì xoay sở không kịp đâu,” ông cậu Tư phụ họa vào.

Lúc này ông Đào cũng có tâm tư riêng trong đầu.

Ông quá chán nản và bất lực.

Chán nản với gia cảnh nghèo khổ hiện tại, cứ hễ nghĩ đến gia đình mình luôn thua kém người khác, chịu đủ mọi sự sỉ nhục khiến ông càng uất ức.

Nếu ông không mệt, ông có thể cầm cây và đánh Lâm Minh thêm nữa để giảm bớt bực tức trong lòng ông.

“Thôi, cũng trễ rồi, cậu mợ về đi, gia đình anh cần nghỉ ngơi.

Góp ý của cậu mợ tôi sẽ ghi nhớ,” ông Đào nhả một hơi khói thuốc, lên tiếng đuổi khéo.

Và rồi buổi cơm tối kết thúc trong không khí chẳng mấy vui vẻ.

Phòng Lâm Minh.

Lúc này cậu đang ra sức hít đất.

10.

11.

12.

13.

1í.

Cậu rất tức giận trong lòng, chỉ có tập luyện để luyện hóa tỉnh huyết từ buổi cơm lúc nãy mới giúp cậu đỡ cảm thấy khó chịu trong lòng.

Sau khi điểm tỉnh huyết của Lâm Minh đạt đến con số 362, sức khỏe và thể lực của cậu đã được cải thiện rất nhiều so với trước.

Ban đầu cậu chỉ hít đất được khoảng 4-5 cái đã cảm thấy tay chân rã rời.

Nhưng hiện tại cậu hít liên tục 40 cái mới cảm thấy đã đến ngưỡng thất bại mà hệ thống

[Ting!

Ký chủ vừa thành công vượt qua ngưỡng thất bại +20 điểm tỉnh huyết]

Thịt bò quả thật là thần cấp thực phẩm, quá nhiều điểm tỉnh huyết cho buổi tối ngày hôm nay.

Lâm Minh ngồi thở dốc, lúc này cậu mới cảm thấy dễ chịu trong lòng.

Nghĩ lại thì việc ông Đào đánh cậu cũng hợp lý.

Quá mất mặt a, chẳng có gì phải tức giận.

Nếu mình đủ cường đại và đánh bại toàn trường thì những lời nói hôm nay mà cậu sẽ nghe được là những lời nịnh hót, đó là chắc chắn.

“Hệ thống.

Lâm Minh thầm gọi trong đầu.

[Ting!

Hệ thống Lượm Nhặt Thuộc Tính xin hân hạnh phục vụ ký chủ!

]

[Tên:

Lâm Minh]

[Tuổi:

16]

[Tu vi:

Phàm Nhân (382/1000 Tinh huyết)

]

[Linh căn:

Hoàng cấp Linh căn (0/100.

000 điểm linh căn)

]

[Chiêu thức:

Tàn Phong Quyền Pháp (Nhập môn)

14/1000 điểm, Phong Hành Tẩu (Nhập môn)

144/900 điểm]

[Vòng quay may mắn (Đột phá Luyện Thể tầng 9 để tiếp tục quay thưởng)

]

Ha, chỉ một ngày mà tỉnh huyết của cậu đi từ con số 0 lên 382 điểm.

Còn có ai có tốc độ tu luyện như thế này cơ chứ.

Nói đúng hơn là vì hai trận giao chiến ngày hôm nay mới là nguyên nhân chính khiến điểm cậu được tăng nhiều đến như vậy.

“Ùm, phải nghĩ cách,” Lâm Minh thầm nghĩ.

Cậu biết không phải ngày nào cũng sẽ có hội thi để cho cậu farm điểm như hôm nay.

Mỗi tuần chỉ có một lần, và cậu cần một nơi có thể giúp cậu giao chiến hằng ngày và nhặt điểm thuộc tính.

Ở tuổi 16 như Lâm Minh chắc chắn là không thể nào ra chiến trường được, nếu cậu dám làm như vậy thì chắc chắn sẽ bị ông Đào đánh cho què chân.

Đúng, võ đường.

Thời đại này 16 tuổi không được ra chiến trường, nhưng vào võ đường luyện tập thì chắc chắn được a.

Nhưng học võ thì cần phải đóng học phí, cậu phải kiếm tiền trước đã.

Ting!

Ting!

Đúng lúc này tiếng messenger từ điện thoại cậu vang lên.

Với tay lấy chiếc điện thoại Ibanana đời cũ từ đầu giường, một chiếc điện thoại đã được phát hành từ nhiều năm trước.

Bạn nhận được tin nhắn Messenger từ người lạ:

Tố Quyên

?

Sao cơ chứ?

Tố Quyên á?

Sao cô ấy biết Facebook của mình a?

Avatar là một con mèo Anh lông dài trắng muốt trông thật dễ thương.

Ngay lập tức cậu vào stalk Facebook của cô.

Thật sự a, như một acc clone.

Không có bất kỳ hình ảnh gương mặt thật nào của cô.

Số lượng bạn bè:

60.

Ở thời đại này mà chỉ có 60 bạn bè trên Facebook là một điểu hiếm thấy.

Lâm Minh tò mò nhấn mở tin nhắn, nội dung cụ thể là:

“Minh đầu trâu, có ổn không?

Lúc chiều bị đá vào đầu chắc đau lắm.

Mà chắc cậu cũng không sao, cậu cứng đầu lắm mà.

Lâm Minh đọc tin nhắn và bật cười.

Kế hoạch tiếp cận của cậu chắc hẳn đã làm cô ấn tượng về cậu rất là nhiều, đến nỗi không nhịn được phải nhắn tin cho cậu để mở lời đây mà.

Còn phải ngại, mà sao Tố Quyên không gửi lời mời kết bạn ta?

Ừm, chắc hẳn là do ngại, nói rồi cậu nhấn gửi lời mời kết bạn và trả lời tin nhắn:

“Sao vậy người đẹp?

Chắc hẳn việc điều tra tìm Facebook của tôi mất phải vài giờ đồng hồ ấy nhỉ.

Tại một căn phòng xa hoa lộng lẫy trong một căn nhà rộng lớn nằm giữa trung tâm thành phố Hồ Chí Minh, trên một chiếc giường rộng lớn được lấp đầy bởi gấu bông.

Tố Quyên đang cầm trên tay chiếc điện thoại Ibanana 16 bản mới nhất.

Tay cô bóp chặt chiếc điện thoại đến mức tưởng chừng như nó sắp vỡ tan.

“Đồ khùng!

” là hai chữ mà cô đã phải thốt lên khi đọc tin nhắn của Lâm Minh.

Cô thực ra là vừa rời khỏi bàn học, dự định cầm điện thoại giải trí một chút trước khi chìm vào giấc ngủ thì cô thấy bài viết trên Facebook nói về trận chiến của Lâm Minh ngày hôm nay.

Càng xem càng thấy buồn cười nên cô quyết định vào trêu chọc cậu ta.

Nhưng không ngờ tên này lại tự tin và ảo tưởng level max như vậy.

Còn gửi lời mời kết bạn cho cô nữa chứ.

Tên này nghĩ hắn là ai, bộ ngon lắm sao?

Ban đầu cô tưởng là Lâm Minh ngon thiệt, nhưng mà sau khi cậu b-ị đánh bại và được ngườ bạn đi cùng kể về những tiếng tăm của cậu trong trường, thì cô biết, tên này chỉ là một con hổ giấy a.

Nghĩ đến đây cô vào trang cá nhân của Lâm Minh và Block.

Xong xuôi hết mọi chuyện, cô ném điện thoại sang một bên và chìm vào giấc ngủ.

Lăn qua lăn lại vài vòng và thực sự cô không tài nào ngủ được, cảm giác rất bứt rứt a.

Và rồi.

Cô cầm điện thoại lên và Gỡ Block + Gửi lời mời kết bạn.

Ừm, bây giờ thì ngủ được rổi.

Bên đầu dây bên kia, Lâm Minh cũng đang chìm vào giấc ngủ, với giấc mộng đẹp và những.

tính toán cho tương lai.

Và cậu không hề biết rằng, màn hình điện thoại cậu vừa sáng lên.

Bạn nhận được lời mời kết bạn từ Tố Quyên.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập