Chương 12: Cường Giả Đỉnh Cao A

Chương 12:

Cường Giả Đỉnh Cao A

Sáng hôm sau, khi mặt trời còn chưa ló dạng.

Đâu đó khoảng năm giờ sáng.

Lâm Minh dậy từ Tất sớm, kéo theo cả Lê Đạo Khúc tham gia cùng.

Trong bộ đồ thể thao khỏe khoắn, cậu và Lê đang chạy bộ dọc theo con đường của khu phố.

Từng bước chân cậu nhịp nhàng vang lên những tiếng bình bịch.

Thân hình cậu lao vun v-út dọc theo vỉa hè.

Cũng chẳng mệt mỏi gì nhiểu vì chỉ số tỉnh huyết của cậu đã là 382.

Thể chất của Lâm Minh đã được nâng lên rất nhiều, ẩn ẩn có thể thấy cơ bắp đang phát triển khá tốt và sắc nét chỉ sau một ngày.

Như thế nào là thay da đổi thịt, chính là Lâm Minh.

Nhưng việc chạy bộ buổi sáng thực sự tốt cho tim mạch và tuần hoàn tỉnh huyết.

Lâm Minh vừa chạy vừa cười thầm.

Buồn cười.

Sáng nay khi ngủ dậy cậu đã thấy lời mời kết bạn của Tố Quyên.

Hơi khó hiểu, tại sao cô ấy không đồng ý lời mời của cậu gửi, mà lại hủy rổi gửi lại.

Chẳng lẽ kiểu người của Tố Quyên là thích chơi mèo vờn chuột a?

Mọi thứ diễn ra ngày càng thú vị.

Nên cậu đã nhắn một tin nhắn vào lúc sáng sớm cho cô:

“Chào buổi sáng người đẹp, dậy đi trước khi quá muộn.

Sau một lúc, cơ thể cậu mồ hôi đầm đìa, tiện thể tấp vào một hàng bánh cuốn nóng.

Đá một phần hết 15 nghìn.

“Tập luyện xong ăn sáng ngon thật sự a,“ Lê Đạo Khúc nói, mồm thì đang húp xì xụp đĩa bánh ngon lành.

“Mày heo hả, ăn từ từ thôi.

Xong cùng tao tới võ đường, mày có võ đường nào quen không?

Lâm Minh nói.

Lâm Minh khá đau đầu về vấn đề võ đường.

Tất nhiên là có rất nhiều võ đường tại thành phố Hồ Chí Minh, nhưng mà.

Có võ đường nào được vào tập luyện miễn phí không?

Không.

Lâm Minh kéo theo thằng bạn thân với mục đích rất đơn giản.

Thứ nhất là giúp nó rèn luyện thể lực, vì tên này cũng khá lười biếng.

Chẳng hiểu sao tỉnh huyết của nó có thể đi đến con số 377.

Thứ hai là nhờ nó tìm giúp một võ đường nào đó mà nó quen biết, hy vọng có thể tìm một phần công tác làm thêm tại đó, kiếm thêm thu nhập, đồng thời có thể tập luyện.

Lê ngẫm nghĩ một lúc tỔi nói:

“Có, chú tao là chủ võ đường Bạch Hoàng, cách trường mình tầm 2 km thôi à.

“Ân, nhưng mà, tao vừa muốn làm thêm tăng thu nhập vừa có nơi luyện tập hằng ngày.

Mày hỏi chú mày xem có việc gì hợp lý không, làm part-time thôi, vì chiều tao phải đi học, Lâm Minh hỏi.

Lê húp hết phần bánh còn lại trong đĩa rồi vỗ vai Lâm Minh:

“Đi theo tao, để tao giới thiệu mày cho ổng luôn.

Nói rồi hai thằng thủng thẳng lên đường đến võ đường Bạch Hoàng.

Chẳng mấy chốc, cả hai đã đứng trước cửa võ đường.

Gọi là võ đường nhưng thực chất là một ngôi nhà khá khí phái và to lớn, võ đường được chi:

làm hai khu.

Một khu là nhà ở của ông chú chủ võ đường.

Còn khu còn lại mới thực sự là tòa nhà võ đường, theo lời của Lê giới thiệu.

Lê tiến lên bấm chuông cổng.

Sau một lúc, một người phụ nữ tuổi khoảng 25, gương mặt thì trông không có nhiều nét nổi bật nhưng thắng ở việc da cô trắng và thân hình cân đối, kiểu hơi có da có thịt, xuất hiện mở cổng.

“Ơ cậu Lê, hôm nay cậu tới chơi à?

chị Liên, là người giúp việc của nhà ông chú, thốt lên kh gặp Lê Đạo Khúc.

“A chị Liên, em có việc tìm chú Quốc thôi.

Chú Quốc có nhà không chị?

Lê đáp lại chị Liên.

“Có chứ, ông chủ đang trong phòng khách, để tôi dẫn cậu vào.

Còn đây là bạn của cậu Lê à?

chị Liên dùng ánh mắt đánh giá nhìn Lâm Minh.

Cảm giác đầu tiên của cô là cao, thứ hai là gương mặt Lâm Minh thật cuốn hút.

Một người con gái tuổi hai lăm như cô mặc dù đã có chồng nhưng cũng không thể rời mắt khỏi gương mặt của Lâm Minh.

Từ trên người cậu tỏa ra một khí chất rắn chắc, cảm giác vững chãi không thể té ngã.

“Chào chị, em là bạn của Lê ạ/” Lâm Minh đáp khi thấy người phụ nữ trước mặt nhìn mình.

Làm gì mà nhìn mình chằm chằm thế không biết, không lẽ lúc nãy ăn xong chưa chùi miệng a.

Họ tiến vào phòng khách, ngồi tại đó trên một cái ghế gỗ là một người đàn ông bệ vệ.

Nhìn qua tuổi tầm 30, gương mặt nghiêm nghị, cơ thể rắn chắc, tóc kiểu húi cua càng làm tăng thêm sự nghiêm nghị trong đôi mắt ông.

“Chào chú Quốc, chú khỏe chứ ạ?

Lê vừa gặp ông chú này thì tiến lên chào hỏi, như thể cả hai rất thân thiết với nhau.

Chẳng hiểu sao Lê lại gọi người đàn ông này là chú, trong khi nhìn còn rất trẻ a.

”Ừ Lê à, sao nay có nhã hứng ghé nhà chú chơi, bình thường toàn tao phải tới hầu rượu bố con nhà mày,” ông Quốc để tờ báo đang đọc dở xuống bàn, đứng lên bắt tay với Lê Đạo Khúc.

Lê cười giả lả đáp:

“Chú cứ đùa, cháu tới nhà chú suốt ấy mà, hì hì.

“Mày khỏi phải nói như vậy, chẳng phải do ngày xưa mỗi lần gặp mày là tao bắt mày tập võ nên mày sợ không dám tới nhà tao chứ gì?

Chú mày biết thừa,” ông Quốc đáp.

Xong ông nhìn sang Lâm Minh ở bên cạnh Lê:

“Đây là bạn cháu à, nhìn rắn rỏi, sáng láng, có khí chất đấy.

“Chào chú, cháu là bạn của Lê ạ,” Lâm Minh đáp.

Cậu cảm thấy khí chất bất phàm từ người đàn ông này, một cảm giác áp bách rất mạnh.

Và khi ánh mắt của cậu và ông chạm nhau, mặc dù về ý chí Lâm Minh không muốn nhượng bộ, nhưng cậu cũng không kìm được mà né tránh ánh mắt của ông.

Cảm giác như cái nhìn của người đàn ông này có thể nhìn thấu được tâm can của người đối diện a.

”Ù, hai đứa ngồi chơi.

Chị Liên, đi lấy nước cho khách nhé.

Các cháu uống gì, bia hay rượu?

ông Quốc ngồi xuống ghế và ra hiệu Lâm Minh và Lê ngồi.

“Nước lọc được tồi ạ/” Lê và Lâm Minh đồng thanh.

Cả hai mới 16 tuổi a, bia và rượu không hợp lý.

Lâm Minh quay sang Lê thì thẩm:

“Ê,nhìn Ống mới tầm 30 tuổi mà sao mày gọi ổng là chú vậy?

Lê nhìn Minh cười khẩy rồi đáp:

“Nhìn ổng vậy thôi, chứ ổng 45 tuổi rồi đấy, tu vi Nguyên Anh cảnh, trẻ mãi không già a.

Lâm Minh nghe Lê nói xong lập tức câm họng.

“Nguyên Anh cường giả a, một cường giả Nguyên Anh cảnh thực thụ đang ngồi đối diện mình a, hèn chỉ lại có cảm giác áp bách đến như vậy.

Tính cả cuộc đời kiếp trước của Lâm Minh thì đây là lần đầu tiên cậu gặp được cường giả Nguyên Anh, mọi thứ lúc trước chỉ qua báo đài hoặc tivi.

Và Nguyên Anh cảnh cũng là ước mơ của rất nhiều tu sĩ.

Mặt bằng chung chỉ toàn là Kim Đan trở xuống, việc đột phá Nguyên Anh cảnh thật sự hiếm hoi và chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay a.

Mỗi quốc gia chỉ có lác đác vài Nguyên Anh.

Một số cường quốc tại Á đại lục có tới 20 Nguyên Anh cường giả là bình thường.

Từ khi giới tu sĩ xuất hiện, cục diện các nơi đã thay đổi khá nhiều, riêng khu vực Á lục địa, s( lượng cường giả Nguyên Anh cao hơn các châu lục khác rất nhiều, và xu hướng phát triển tu tiên của Á đại lục cũng là hàng đầu.

Và nước Việt có tới 6 người đạt Nguyên Anh cảnh.

Và trước mặt cậu lúc này lại là 1 trong 6 người đó, những người có tu vi đứng đầu đất nước.

Thoát ra khỏi dòng suy nghĩ khiến cậu càng nể trọng người đàn ông trước mặt này.

Lúc này Lâm Minh nhìn ông ấy cảm giác như đẹp trai hơn lúc nãy rất nhiều.

Lê à, ta bảo ngươi dẫn ta đi tìm võ đường để luyện tập.

Ngươi lại dẫn ta đi gặp cường giả đỉnh cao a.

“Ùm, không dài dòng, nói xem hôm nay hai đứa tìm ta có chuyện gì?

Nói trước, ta không.

màng thế sự nên sẽ không giúp đỡ hay bảo kê các ngươi đâu nhé,” ông Quốc nhấp một ngụm rượu, để xuống bàn và nhìn Lê và Lâm Minh.

“Không không không chú, cháu hôm nay dẫn bạn cháu đến vì nó muốn tìm một việc làm kiếm thêm thu nhập tại võ đường, đồng thời cũng có nơi để tập luyện ạ.

Nó quyết tâm vào Đại học Chiến đấu lắm đấy,” Lê vội vàng đáp rồi che miệng, mấp máy môi cực kỳ nhỏ nhẹ:

“Nhà nó nghèo a, tiền ăn còn không có ấy chú.

Ông Quốc sau khi nghe xong nhìn Lâm Minh, ánh mắt đánh giá:

“Nhìn cũng rất rắn rỏi, tỉnh huyết khá thấp so với tuổi.

Một là lười biếng như thằng Lê, hai là không đủ dinh dưỡng và linh căn không tốt.

Xong ông nói tiếp:

“Muốn làm việc ở đây cũng được, trước mắt ngươi phải vượt qua bài kiểm tra tỉnh huyết, linh căn, và ý chí thì mới được làm việc tại đây, thấy thế nào nhóc?

“Dạ, cháu đồng ý!

” Lâm Minh vội vàng đáp.

Một cơ hội làm việc cho một cường giả đứng hàng đầu như vậy, từ chối thì chắc có nước về nhà đi lượm ve chai sống cho rồi.

“Được tồi, đi theo ta.

Còn thằng Lê có làm kiểm tra luôn không thì nói luôn,” ông đứng dậy nhìn cả hai và hỏi.

“Dạ thôi chú, cháu xin phép về trước, xíu cháu có việc bận,” Lê nói xong không đợi ông Quốc phản hồi, ngay lập tức chạy bay đi mất.

Làm sao lại không sợ được a, cậu từng trải qua bài kiểm tra của ông chú này rồi a, phải nói l địa ngục.

Chúc mày may mắn, Minh ạ.

Nhìn bóng đáng của Lê biến mất ở cửa nhà, Lâm Minh ngay lập tức trở nên cực kỳ bối rối.

Thằng khốn này, lại chơi bỏ bạn giữa đường a.

“Đi thôi,” ông Quốc lên tiếng và đi phía trước, dẫn theo Lâm Minh lót tót phía sau.

Nhìn Lâm Minh lúc này đang khép nép đi theo trông vô cùng hài hước.

Lần đầu cậu tiếp xúc với cường giả bậc này cơ mà.

Một lúc sau, cả hai đã xuất hiện ở võ đường của ông.

Bên trong chỉ có 3 học viên đang ngồi thiền.

Hai nam, một nữ.

Nam khí chất ngời ngời, nghiêm nghị khó tả.

Nữ xinh đẹp động lòng, toát lên vẻ thanh cao khó cưỡng.

“Đừng làm phiền, họ đang tu luyện.

Ngay lúc Lâm Minh định chào hỏi ba người này thì ông Quốc lên tiếng nhắc nhỏ cậu.

Lâm Minh âm thầm gật đầu như thể xác nhận lời ông nói.

Nhìn những bong bóng màu.

trắng tĩnh rơi ra từ người ba người này, Lâm Minh thực sự tò mò muốn biết nó là gì.

Tại sao lại là màu trắng a?

Lần đầu tiên cậu nhìn thấy bong bóng thuộc tính màu trắng được rơi ra từ người khác mà không kìm được sự tò mò.

Nhưng tại sao chỉ có bong bóng trắng mà không có bong bóng màu đỏ?

Đúng lý tu luyện phải rơi ra điểm tỉnh huyết a.

Lâm Minh thắc mắc rất hợp lý.

Vì cả kiếp trước lẫn kiếp này, cậu chỉ đạt đến cảnh giới Luyện Thể thì chỉ biết đến Tĩnh Huyết.

Nhưng khi tu sĩ kết thúc cảnh giới Luyện Thể thì thứ họ tu không còn là tỉnh huyết, mà nó là linh khí.

Giai đoạn Luyện Thể tu luyện tỉnh huyết thực chất chỉ là tạo nền tảng cho cơ thể tu luyện ở Luyện Khí cảnh.

Có nghĩa là bạn hoàn toàn có thể bỏ qua giai đoạn Luyện Thể và bước thẳng vào giai đoạn Luyện Khí nếu bạn muốn.

Nhưng, bạn sẽ không có nền tảng và Luyện Khí cảnh của bạn chỉ mỏng như một tờ giấy có chứa linh khí.

Việc tu luyện Thể cảnh sẽ giúp con người trở thành một lò đỉnh vững chắc, hấp thụ linh khí một cách mạnh mẽ mà chẳng cần phải kiêng đè.

Luyện Thể càng vững.

chắc, Luyện Khí càng mạnh mẽ.

Trước khi con người phát hiện ra công pháp tu luyện là một con đường đúng đắn.

Rất nhiều người đã trực tiếp hấp thụ linh khí và khi bước lên chiến trường, một Luyện Khí tầng 9 của nhân loại đã bị một Luyện Khí sơ kỳ của dị giới miểu sát.

Đó là sự khác biệt.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập