Chương 17:
Phía Sau Võ Đường Bạch Hoàng
Chiếc G63 lao nhanh vun vrút trên đường cao tốc.
Từng tia sáng từ ánh đèn đường đang chiếu lên khuôn mặt vẫn còn chưa hoàn hồn của Lâm Minh.
“Vẫn còn sốc à nhóc?
”
ông Quốc lên tiếng đánh tan sự tĩnh lặng bên trong xe, mắt vẫn nhìn thẳng về phía trước.
“Vâng, sư phụ.
Lâm Minh bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ, quay sang nhìn vị sư phụ mới của cậu.
Vốn dĩ từ đầu Lâm Minh chỉ muốn có một nơi luyện tập và kiếm tiền, nhưng chẳng hiểu sao cuối cùng cậu lại thành đệ tử của một cường giả Nguyên Anh cảnh.
Ông Quốc cười, khoe hàm răng trắng của ông.
“Ngươi thấy tàn nhẫn?
Ta nói cho ngươi biết, từ khi ngươi đặt chân lên con đường tu tiên, đừng nghĩ mọi thứ quá đơn giản.
Những gì ngươi sau này phải trải qua so với hiện tại, còn tàn nhẫn hơn gấp nhiều lần.
Lâm Minh chăm chú nhìn ông, như thể đang học hỏi những kiến thức đầu tiên từ người sư phụ đáng kính này.
Ông Quốc khá hài lòng với phản ứng của Lâm Minh, ông nói tiếp:
“Tu tiên, vốn là nghịch thiên, đi ngược lại ý trời.
Tuổi thọ của con người ngày càng thấp theo thời gian, nhưng nhờ có tu tiên mà con người sở hữu thọ nguyên, sức mạnh và địa vị.
Nếu ngươi thấy một con kiến đang từ từ lớn mạnh và có một ngày nó còn to lớn hơn ngươi và có thể giết ngươi, ngươi sẽ làm gì?
“Tru diệt từ khi nó còn nhỏ yếu,” Lâm Minh suy nghĩ một lúc và trả lời.
Ông Quốchài lòng đáp:
“Đúng.
Nên khi ngươi đặt chân vào cảnh giới Luyện Khí ngươi sẽ rỡ, nghịch thiên mà đi là như thế nào.
Còn bây giờ thì hơi sớm để ngươi biết về nó đấy, nhóc con.
Lời nói của ông Quốc khiến Lâm Minh chìm vào trong suy nghĩ.
Kiếp trước cậu tu tiên vì điều gì?
Chỉ có một lý do đó là tỏa sáng trên chiến trường và cưới Liễu Như Yên.
Cậu không có mộng cường giả thật sự, nhưng bây giờ cậu đã hiểu.
Tu tiên là chiếm lấy thọ mệnh, sức mạnh, địa vị và đi ngược lại ý trời.
Chẳng ai biết được cuối con đường của tu tiên là gì, nhưng vẫn có rất nhiều người tiến lên phía trước.
Và cậu có một lợi thế mà không phải ai cũng sở hữu, đó là hệ thống.
Cậu tin chắc rằng, bản thân sẽ đi đến đỉnh phong của tu tiên giới.
Có một câu nói thế này:
“Muốn làm việc gì, trước tiên bạn phải có niềm tin vào bản thân trước đã.
Lâm Minh thấy điều này khá đúng.
Sau cuộc trò chuyện ngắn, cả hai đều chìm vào im lặng.
Chiếc xe tiếp tục lao vun v-út trên đường.
Võ đường Bạch Hoàng.
Khi Lâm Minh cùng ông Quốc bước vào võ đường, một bầu không khí áp bách ngay lập tức đập vào mặt Lâm Minh.
Trên võ đài, có hai thân ảnh đang chiến đấu kịch liệt, tốc độ rất nhanh.
Thậm chí Lâm Minh còn không nhìn rõ thân ảnh của hai người họ.
Từng đợt kình phong đập vào mặt Lâm Minh, cảm giác ran rát khiến đấu chí của cậu cũng sôi trào.
Xung quanh võ đài là 7 đệ tử khác của ông đang quan sát trận chiến.
Thấy ông Quốc xuất hiện cùng Lâm Minh, tất cả mọi người lập tức dừng mọi hoạt động, đứng nghiêm trang, chắp tay trước ngực và đồng thanh hô:
“Sư phụ tốt!
Một cảm giác rất kiếm hiệp.
”Ù, các ngươi tập trung lại đây ông Quốc phất tay.
Tất cả học viên nhanh chóng đi tới, riêng hai người trên võ đài đã tung người, tạo thành một đường cong đẹp mắt bay lượn tới trước mặt ông Quốc và Lâm Minh.
Ánh mắt của họ đều đề dồn vào Lâm Minh.
Quỳnh Như tiến về phía Lâm Minh, huých vào vai cậu:
“Hẹ hẹ, nhóc, chị biết cưng sẽ vượt qua bài kiểm tra mà.
Từ giờ võ đường sẽ có trai đẹp đồng hành rồi, mấy vị sư huynh sư đệ này nhìn riết chán muốn crhết.
“Từ hôm nay, Lâm Minh sẽ là tiểu sư đệ của các ngươi, là thành viên chính thức của võ đường Bạch Hoàng, và là đệ tử thứ 10 của ta,” ông Quốc nói với giọng nghiêm khắc.
“Minh, đây là các sư huynh, sư tỷ của ngươi.
Ông Quốc nói với tông giọng nghiêm nghị.
Mọi người đều đáp “Rõ!
khiến Lâm Minh cũng giật mình.
Ông chỉ tay vào một trong hai thanh niên giao đấu lúc nãy, người cao lớn, mặt vuông chữ điển, khí chất trầm ổn nhất.
“Đây là đại sư huynh Trần Long, 24 tuổi, tu vi Kim Đan tầng 3.
Trần Long khẽ gật đầu với Lâm Minh, ánh mắt nghiêm nghị âm thầm đánh giá vị tiểu sư đệ mới.
Cũng không có quá nhiều nghi hoặc vì đa số vượt qua được bài kiểm tra của ông Quốc thì nhân phẩm cũng không kém đi đâu được.
Ông chỉ tiếp một người thanh niên khác, tướng mạo thư sinh, đeo một cặp kính gọng mỏng.
“Nhị sư huynh Hoàng An, 24 tuổi, cũng là Kim Đan cảnh tầng 3.
Hoàng An mỉm cười thân thiện, nụ cười của anh ta khiến người khác cảm thấy rất dễ gần.
Lâm Minh gật đầu đáp lễ.
Cứ thế, ông lần lượt giới thiệu sáu người còn lại, bao gồm cả Quỳnh Như – tam sư tỷ, 20 tuổi tu vi Trúc Cơ tầng 9 đỉnh phong.
Tất cả đều là những tình anh với tu vi ít nhất là Luyện Khí tầng 7 trở lên.
Sau màn giới thiệu, ông Quốc ra hiệu cho mọi người theo mình vào một căn phòng bên trong cùng.
Khác với phòng tập luyện, nơi này giống một phòng họp hơn, với một màn hình lớn v;
nhiều thiết bị công nghệ cao được bày biện bên trong.
Lâm Minh bước vào phòng và chú ý đến một cô gái đang ngồi thao tác trước một dàn máy tính “khổng lổ” động tác tay của cô nhanh như chớp.
Cảm quan đầu tiên của Lâm Minh về cô gái này là xinh đẹp theo kiểu rất dễ thương.
Kết hợp cùng với gương mặt xinh đẹp của cô là một cặp mắt kính dày cộm, không khác gì một cái đít chai.
Thấy Lâm Minh nhìn mình chằm chằm, cô gái giật mình và khẽ gật đầu chào cậu với nét vô cùng ngượng ngùng.
Quỳnh Như huých vai Lâm Minh nói với giọng chua chua:
“Này nhóc, nhìn gì ghê vậy?
Nói cho nhóc biết, cô hacker này không dễ gần đâu, một 'nerd' chính hiệu đấy, mắc chứng sợ xã hội và giao tiếp với con người.
Ngược lại, cô ta là h-acker hàng đầu đất nước đấy.
Lâm Minh nghe Quỳnh Như nói xong thì thoáng bất ngờ về độ tài giỏi của cô gái này.
Trông cô cũng còn rất trẻ, tẩm khoảng 16-17 tuổi mà thôi.
Lâm Minh tiến lên đưa tay trước mặt cô gái:
“Chào, tôi là Lâm Minh, là thành viên mới của võ đường.
Cô gái thấy hành động của Lâm Minh thì gương mặt từ đỏ chuyển sang xanh vì sợ hãi.
Thay vì bắt tay, cô lại vùi đầu vào bàn phím và gõ lách cách.
Màn hình hiển thị nhảy loạn xạ đủ thứ tác vụ.
“Sư đệ, đừng thô lỗnhư vậy.
Cô ta là Minh Thư, là hacker của tổ chức chúng ta.
Đừng giao tiếp với cô ta, người duy nhất cô ta nói chuyện là sư phụ thôi đấy,” vị tứ đệ tử tên Trần Mỗ lên tiếng nhắc nhở Lâm Minh.
“Ok.
Lâm Minh ra dấu OK và lùi lại, thật sự là như tiếp xúc với một quả bom a.
Nếu cô ta lăn ra xỉu tại đây thì không biết phải làm cách nào.
Ông Quốc hắng giọng để mọi người giữ trật tự.
“Hôm nay có thành viên mới, ta cũng nói lại một lần nữa để Lâm Minh và các ngươi được rõ,” ông Quốc bắt đầu, giọng ông trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết.
“Võ đường Bạch Hoàng không phải là nơi ta dạy võ kiếm tiền.
Nó là một tổ chức có một cái tên khác, một cái tên trong hồ sơ mật của quốc gia:
Tổ Trinh sát đặc nhiệm Bạch Hoàng.
Ông dừng lại một lúc và nói tiếp:
“Võ đường không phải là bí mật, nhưng tổ trinh sát là tuyệ đối bí mật.
Chúng ta là một đơn vị tác chiến đặc biệt, trực thuộc Bộ Tư lệnh Tối cao.
Nhiệm vụ của chúng ta là tất cả nhiệm vụ mà nhà nước phân phối, cho dù c-hết cũng không được phép thất bại.
Sự sống của từng cá nhân các ngươi là trách nhiệm đối với tổ quốc, cho dù c:
hết cũng không được bại lộ mục đích, và tuyệt đối không được cho bất kỳ ai biết các ngươi là thành viên của tổ trinh sát.
Các chữ “Tổ Trinh Sát Đặc Nhiệm” vang lên khiến tim Lâm Minh đập mạnh.
Chọc tổ ong a!
Đối với Lâm Minh, từ xưa đến nay chưa từng tiếp xúc với những thứ liên quan đến an ninh bảo mật.
Đây là lần đầu tiên khiến cậu có cảm giác e sợ và trách nhiệm.
“Và ngày thường các ngươi sẽ làm gì?
Thứ nhất, cố gắng tu luyện để không phụ sự vun đắp của quốc gia.
Thứ hai, nhận bất kỳ nhiệm vụ nào được giao cho dù đó là nhiệm vụ phải c:
hếf Thứ ba, trong nhân loại có rất nhiểu nội gián được cài căm từ Tu Tiên Giới, chúng ta sẽ là đơn vị truy quét và tiêu diệt bất kỳ cá nhân nào có đủ bằng chứng.
Đặc quyền của chúng ta là “tiền trảm hậu tấu' nên nếu có nhiệm vụ, tất cả các ngươi phải sẵn sàng tương trợ lẫn nhau để làm việc.
“Rõ chưa?
Ông Quốc chắp hai tay sau lưng, nhấp một ngụm trà sau khi thao thao bất tuyệt một đoạn dài.
“Rõ!
” Tất cả mọi người đều đồng thanh kể cả Lâm Minh, âm thanh vang vọng đầy kiên định.
Ông nhìn mọi người hài lòng rồi ra hiệu cho tất cả ra ngoài, chỉ chừa lại Lâm Minh và Minh Thư.
“Đã hiểu mọi thứ rồi chứ?
ông Quốc hỏi Lâm Minh.
Lâm Minh thoáng giãy giụa với những suy tư trong lòng rồi nhìn ông Quốc với ánh mắt kiêr định.
“Hiếu, thưa sư phụ.
Nhưng sao cô ta lại không ra ngoài vậy?
?
“Ngươi cứ xem Minh Thư như vô hình cũng được, con bé còn ước gì bản thân không có lỗ ta cơ đấy,” ông Quốc trả lời và nhìn Minh Thư với ánh mắt trìu mến.
Bây giờ Lâm Minh mới hiểu tại sao bài kiểm tra lại khắc nghiệt đến vậy.
Đây không phải là tuyển học viên, đây là tuyển chọn những người lính cho một cuộc chiến không khói súng.
“Được tồi, từ bây giờ ngươi cứ giữ nhịp sống sinh hoạt như bình thường, chỉ khác là ngươi có thể đến võ đường bất cứ lúc nào để tập luyện.
Và khi có nhiệm vụ phải chấp hành tuyệt đối cho dù đang làm gì, hiểu chứ?
Lâm Minh nhìn ông Quốc:
“Vậy, lương thế nào thưa sư phụ?
Lâm Minh khá suy tư về vấn đề tiền lương.
Ông Quốc nói rất nhiều, nhưng phần quan trọng nhất là lương thì ông lại không đề cập a.
Ông Quốc bật cười khi nghe Lâm Minh hỏi:
“30 triệu một tháng là lương cơ bản.
Bắt được nội gián sẽ có thưởng thêm tùy theo cấp độ tu vi của nội gián.
Luyện Thể thưởng 1 triệu một tên, Luyện Khí 5 triệu, Trúc Cơ 20 triệu, Kim Đan 100 triệu một tên.
Và cuối cùng, nếu ngươi bắt được nội gián Nguyên Anh cảnh, tiền thưởng sẽ lên đến 2 tỷ.
Nghe kích thích chứ?
Lâm Minh giật mình về con số lương mà cậu sẽ được nhận, tận 30 triệu.
Một mức lương khá lớn so với mặt bằng chung người làm việc tại Việt Nam, chưa kể còn có tiền thưởng nữa.
“Thành giao!
” Lâm Minh nói với giọng chắc nịch.
Cậu còn mong chờ gì hơn nữa chứ.
“Được tổi, giờ cũng muộn rồi, về nhà đi.
Ngày mai 6 giờ sáng tập hợp tại đây nhé nhóc,” ông Quốc ra lệnh cho Lâm Minh.
Nghe ông Quốc nói, Lâm Minh mới giật mình nhìn thời gian trong điện thoại di động.
10:
00 PM ngày 13 tháng 10 năm 2025.
Vậy là đã mấy ngày cậu không đến trường, mai phải trỏ lại trường, nếu không thì bạn bè cậu sẽ cho rằng cậu đã bỏ học mất.
“OK sư phụ, con về trước.
Lâm Minh đáp và chạy một mạch ra khỏi võ đường, hòa vào dòng người tấp nập trên đường phố và trở về nhà.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập