Chương 18: Là Sao A?

Chương 18:

Là Sao A?

Đường phố ban đêm tối tăm, chỉ có một hình bóng đang chạy thật nhanh xuyên qua từng ánh đèn hắt xuống vệ đường.

Đó là Lâm Minh.

Đã vài ngày cậu không trở về nhà.

Môi cậu nở một nụ cười.

Vừa trải qua một sự kiện tưởng chừng chết đi sống lại, việc được trở về nhà gặp lại người thân khiến cậu vô cùng phấn khích.

Vừa di chuyển, Lâm Minh vừa xem lại bảng hệ thống.

[Ting!

Hệ thống Lượm Nhặt Thuộc Tính xin hân hạnh phục vụ ký chủ!

]

[Tên:

Lâm Minh]

[Tuổi:

16]

[Tu vi:

Phàm Nhân (603/1000 Tinh huyết)

]

[Linh căn:

Hoàng cấp Linh căn (10/100.

000 điểm linh căn)

]

[Chiêu thức:

Tàn Phong Quyền Pháp (Nhập môn)

20/1000 điểm, Phong Hành Tẩu (Nhập môn)

153/900 điểm]

[Vòng quay may mắn (Đột phá Luyện Thể tầng 9 để tiếp tục quay thưởng)

]

“Ùm, còn thiếu 397 điểm nữa là có thể bước vào cảnh giới Luyện Thể, đạp vào con đường tu tiên.

Lâm Minh vừa lẩm bẩm vừa chạy nhanh, con số hiển thị trên bảng hệ thống khiến cậu không hề biết mệt mỏi mà tràn đầy tỉnh thần.

Chỉ cần đạp vào tiên lộ, cậu sẽ không còn là một Lâm Minh yếu đuối nữa.

Mười lăm phút sau, Lâm Minh đã đứng trước cửa nhà.

Ngôi nhà quen thuộc với cậu trong hai kiếp người.

Khẽ vặn tay nắm cửa, cánh cửa bật mở.

Lâm Minh nhìn thấy em gái đang ngồi học bài ở phòng khách.

Ông Đào thì đang ngồi h:

út thuốc, còn bà Mai thì đang vá những bộ quần áo vốn đã cũ và rách rưới của hai anh em.

“Ba, Mẹ, Em gái!

” Lâm Minh kêu lên và lao vào ôm chầm lấy cô em gái của cậu.

Ông Đào khẽ đập điếu thuốc đang hút dở và nhìn Lâm Minh, nói:

“Con, ăn cơm chưa?

Giọng điệu của ông đã thay đổi, không còn vẻ hằn học khó chịu như trước.

Điều này khiến Lâm Minh bất ngờ và tò mò.

Không biết Quốc sư phụ đã nói thế nào với người nhà cậu, thái độ này thật sự là lần đầu Lâm Minh trải nghiệm được.

“Con.

con chưa.

Lâm Minh đáp với vẻ lúng túng.

Bà Mai đứng lên đi thẳng vào bếp lấy đồ ăn tối cho Lâm Minh.

Ông Đào lúc này ra hiệu cho Lâm Minh ngồi đối diện ông.

Có lẽ ông có vài lời muốn nói với cậu.

“Vậy, từ bây giờ con sẽ làm việc cho người bí ẩn đó?

ông Đào hỏi.

Lâm Minh thoáng suy nghĩ rồi cũng trả lời:

“Vâng, bố.

Từ bây giờ con sẽ đi làm và phụ giúp thu nhập cho gia đình mình.

“Vậy việc học của con thì sao?

Đừng để bản thân chạy đua theo đồng tiền mà quên mất việc con phải đỗ vào Đại học Chiến đấu.

Chỉ có Đại học Chiến đấu mới giúp con rạng danh trong tương lai, biết chưa?

ông Đào lên tiếng nhắc nhở Lâm Minh.

“Vâng con biết, con đi làm chỉ để kiếm thêm một chút tiền, ba mẹ cứ yên tâm.

Lâm Minh không biết ông Quốc đã nói chuyện thế nào với gia đình, nhưng cơ bản cậu muốn giữ bí mật về công việc và những dự định trong tương lai của mình.

Lâm Minh không muốn nói quá sóm.

Cậu muốn khi cầm tiền và đưa cho bà Mai để phụ giú]

gia đình, không biết bà sẽ bất ngờ thế nào.

Ba mươi triệu VNĐ/tháng thật sự là một con số rất lớn.

Tổng thu nhập của cả ba mẹ Lâm Minh một tháng cũng chỉ khoảng 17 triệu VNĐ.

“Thôi được rồi, ăn cơm đi còn nghỉ ngơi, sáng mai con còn đi làm sớm,” bà Mai lên tiếng cắt ngang cuộc nói chuyện của hai cha con nhà họ Lâm.

Lâm Minh lúc này rất đói, cảm giác cậu có thể ăn sáu chén cơm liên tục.

Ông Đào thì chìm vào suy nghĩ.

Nhớ lại buổi gặp mặt của gia đình ông và ông Quốc.

Khi đó, một đám người mặc vest gõ cửa nhà ông.

Chứng kiến một đội hình hoành tráng như vậy khiến ông tim đập chân run.

Và khi đối diện với người đàn ông tên Quốc, dường như có một áp lực vô hình khiến ông không thể từ chối bất kỳ yêu cầu nào của người đó.

Cuộc nói chuyện diễn ra rất đơn giản.

Ông Quốc nói, ông Đào trả lời.

Sau khi cơm nước xong, Lâm Minh trở về phòng và luyện tập tiêu hóa thức ăn để tránh tình trạng lãng phí tỉnh huyết.

[Ting!

Chúc mừng ký chủ với ý chí quyết tâm đã đạt đến ngưỡng thất bại, +12 điểm tỉnh huyết vào tu vi.

]

Lâm Minh đang thiền định sau khi đã luyện tập xong.

Ngày hôm nay cậu đã dần quen với cường độ của bản thân, và việc ép bản thân đến ngưỡng thất bại đối với Lâm Minh không còn khổ cực như vậy.

“Vậy là sáng mai sẽ là buổi đầu tiên ta làm việc cho sư phụ, và chiều mai sẽ đến trường học, Lâm Minh lẩm bẩm.

Đột nhiên cậu nhìn vào tờ lịch trên tường.

Mai là ngày 14 tháng 10, là thứ Ba.

Vậy là đã gần một tuần kể từ khi bản thân cậu b:

ị đ:

ánh ngất xỉu trên võ đài thách đấu.

Lâm Minh mỉm cười.

“Chờ xem, ngày mai sẽ khác.

Sáng mai ta sẽ farm thêm vài trăm điểm tỉnh huyết và kỹ năng, để xem các ngươi thủ lôi thế nào.

Lâm Minh tự nhủ trong lòng với vẻ khoái chí.

Thật đáng mong chờ cho ngày mai.

Đúng lúc này, điện thoại của Lâm Minh hiện lên thông báo.

[Quỳnh Như cute đã gửi cho bạn lời mời kết bạn]

Lâm Minh giật mình bấm vào xem trang cá nhân.

Thật không ngoài dự đoán, là sư tỷ của cậu.

Nói đến cô nàng này Lâm Minh cũng khá bối rối.

Cảm giác của cậu về cô giống như một người không biết nội liễm cảm xúc.

Mọi thứ cô nghĩ hoặc cô làm đều bộc lộ toàn bộ suy nghĩ của cô.

Cũng thú vị.

Lâm Minh bấm đồng ý kết bạn và tiếp tục ngồi thiền điều khí.

5 phút sau.

[Bạn đã được Quỳnh Như thêm vào nhóm chat “Bạch Hoàng đặc nhiệm giả”]

“A, còn có nhóm chat nội bộ,” Lâm Minh khẽ kêu rồi bấm mở nhóm chat.

Bên trong nhóm có 10 thành viên bao gồm cả Lâm Minh và không hề có ông Quốc trong đó.

“Nhóm võ đường mà lại không có chủ võ đường a?

Lâm Minh tò mò.

Nhưng đến khi Lâm Minh nhìn thấy trưởng nhóm là Quỳnh Như và những dòng tin nhắn trong nhóm thì cậu cũng bật cười.

Nhóm chat này được Quỳnh Như lập ra chủ yếu là để hẹn hò tổ chức vui chơi sau một ngày luyện tập, đôi khi là nói xấu một ai đó.

Và đối tượng bị nói xấu nhiều nhất trong nhóm chat lại là ông Quốc.

Lâm Minh bật cười và nhắn vào nhóm:

“Tiểu sư đệ kính chào toàn bộ sư huynh, sư tỷ”

+1 thả like từ Đại sư huynh.

+1 thả cảm xúc từ nhị sư huynh.

“A, ngủ sớm đi nhóc.

Mai 6h sáng có mặt tại võ đường, không được phép trễ” Quỳnh Như phản hồi tin nhắn.

Lâm Minh khá thắc mắc.

Tại sao mọi người chỉ xem mà không rep a?

Nhưng cũng chẳng nghĩ nhiều, Lâm Minh nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Một giấc mộng đẹp khiến cậu khẽ mỉm cười.

6:

00 AM, ngày 14 tháng 10 năm 2025.

Một bóng người mặc trang phục màu đen đang.

ngồi ở một góc phòng tập của võ đường Bạch Hoàng.

Từng tiếng ngáp vang lên từ bóng đen đó.

Là Lâm Minh.

Cậu tới võ đường rất đúng giờ theo lời đặn của Quỳnh Như.

Nhưng khi đến nơi thì chẳng thấy bất kỳ ai cả.

Kể cả ông Quốc cũng không thấy đâu.

Cậu được chị giúp việc mở cửa để vào bên trong ngồi chờ.

“Hừm, bảo ta đến sóm, cuối cùng lại bắt ngồi chờ ở đây, còn chưa kịp ăn sáng a.

“ Lâm Minh khẽ oán trách Quỳnh Như.

Đúng lúc này, Lâm Minh nhìn thấy một bóng người xuất hiện tại cửa võ đường.

Người này mặc áo thun quần ngắn trông vô cùng thoải mái.

Từng bước đi vào võ đường rất vững vàng.

Đó là ông Quốc.

“Đệ tử bái kiến sư phụ,” Lâm Minh nhanh chóng đứng lên hành lễ.

“Ùm, hôm qua quên đưa cho ngươi.

Từ bây giờ cứ xem võ đường như là nhà của ngươi, muốn ngủ lại cũng được.

Ông Quốc đưa cho Lâm Minh một chiếc thẻ chip và nói tiếp:

“Đây là thẻ thành viên đặc biệt khi làm việc cho ta, một chiếc thẻ đại biểu cho thân phận là đệ tử của ta và của Tổ Trinh Sát Đặc Nhiệm.

Có thẻ này ngươi có thể tự do ra vào võ đường, và khi thực thi nhiệm vụ cần sự phối hợp của lực lượng chức năng, ngươi cũng có thể dùng nó.

Lâm Minh dùng hai tay tiếp lấy tấm thẻ.

Mặt ngoài màu đen, họa tiết là những hoa văn uốn lượn màu vàng đồng.

Trên đó chỉ có hình ảnh một con rồng vàng được điêu khắc cực kỳ sinh động.

Cảm giác tưởng chừng nó có thể nhảy ra khỏi tấm thẻ bất cứ lúc nào.

Ở vị trí hai chân của con rồng đang bám vào một mặt chip.

Lâm Minh đoán trong chip này chứa toàn bộ thông tin bí mật của cậu.

“Vâng, tạ ơn sư phụ,” Lâm Minh đáp.

“Từ bây giờ, hãy tự do hoạt động trong võ đường.

Mục tiêu trước mắt của ngươi là tăng lên 1000 điểm tỉnh huyết và bước vào Luyện Thể cảnh, sau đó ta sẽ chính thức dạy ngươi tu luyện, rõ chưa?

ông Quốc nói với vẻ nhàm chán, đợi Lâm Minh gật đầu mới quay người rời đi.

Lâm Minh bị bỏ lại bơ vơ giữa phòng luyện tập.

Chẳng phải trong tiểu thuyết, sư phụ sẽ luôn cưng đệ tử như bảo bối sao?

Còn cậu thì bị bỏ lại cho tự luyện tập a.

Lâm Minh quyết định sẽ dùng máy mô phỏng chiến đấu để tăng điểm tình huyết chạm mốc 1000 điểm trước.

Đó là kế hoạch ban đầu.

Ýđã quyết, Lâm Minh chẳng chần chừ.

Cậu bước vào chiếc máy đo lường chỉ số cơ thể và cầm giấy kết quả nộp vào máy mô phỏng.

Một hơi uống cạn sạch gói dịch dinh dưỡng.

“Được tồi, điểm tình huyết, tới đi!

” Tiếng hét của Lâm Minh vang vọng trong khoang máy.

Một lúc sau, bên ngoài chiếc máy mô phỏng, đứng đó một thân hình mặc trang phục cực kỳ năng động nhưng không kém phần xinh đẹp.

Đó là Quỳnh Như.

Cô lúc này miệng đang há hốc nhìn bảng kết quả chiến đấu.

Cô đến võ đường tính ăn gì đó rồi tu luyện, nhưng tiếng ro ro từ chiếc máy mô phỏng đã thành công thu hút sự chú ý của Quỳnh Như.

Và cô đã đứng đây được năm phút đồng hồ.

“A.

Ai đang bên trong vậy cơ chứ?

Tên này là quái vật a,“ Quỳnh Như bật thốt.

Cô bất ngờ vì kết quả đang hiển thị trên máy:

22 liên thắng và vẫn còn tăng thêm.

Cứ bình quân 2-3 phúi sẽ thắng một trận.

Một con số khủng khiếp mà chưa hề có ai đạt được.

Cô cũng không đoán được ai đang bên trong chiếc máy này vì tính năng quan sát bên trong buồng máy chỉ có một mình ông Quốc có thể sử dụng.

Với sự tò mò về người bên trong, cô đợi chờ từng người đến võ đường.

Cô đoán, nếu mọi người đến đủ, thì người vắng mặt sẽ là người bên trong chiếc máy này.

Cùng với sự đợi chờ của Quỳnh Như, từng người cũng xuất hiện tại sân tập của võ đường.

Một cảnh tượng khá buồn cười.

Cứ hễ ai xuất hiện là lại bị Quỳnh Như kéo lại chiếc máy mô phỏng, và sau đó là biểu cảm hí hốc mồm như nhau.

Thời gian dần trôi, cả 9 sư huynh đệ của Lâm Minh cũng đã có mặt đầy đủ ở võ đường và đang quan sát chiếc máy mô phỏng.

“Vậy người bên trong là Lâm sư đệ?

Đại sư huynh Trần Long lên tiếng hỏi.

“Không chắc, nhưng khả năng cao chính là sư đệ a.

Nhưng con số chiến thắng thật khoa trương, đã 34 liên thắng rồi a,” vị cửu đệ tử Lạc Y Y với tu vi Luyện Khí tầng 7 lên tiếng nói.

Tất cả sư huynh đệ của Lâm Minh đều bối rối.

Tám chín phần mười bên trong máy lúc này đang là Lâm Minh rồi, nhưng con số thật khó chấp nhận được.

Mọi người đều nghĩ, nếu để lộ con số này lan truyền trong giới thi đấu mô phỏng thì sẽ gây ra hiện tượng như thế nào?

Kỷ lục thế giới chỉ có 7 liên thắng a.

Trái với vẻ náo nhiệt bên ngoài, thì bên trong máy, Lâm Minh lúc này vừa đánh bại robot mô phỏng thứ 35.

[Ting!

Ký chủ vừa +7 điểm thuộc tính tỉnh huyết từ dịch dinh dưỡng]

“Cuối cùng cũng đủ 1000 điểm tỉnh huyết, có lẽ nên ra được rồi.

Và nên đột phá đến Luyện Thể cảnh.

Lâm Minh lẩm bẩm.

Cậu cảm thấy cũng không cần thiết tiếp tục chiến đấu mô phỏng, điểm thuộc tính nhận được càng ngày càng thấp, ban đầu là 12, đến hiện tại chỉ còn 7 điểm trên một trận thắng.

Quan trọng hơn, nếu Lâm Minh đột phá vào Luyện Thể cảnh tầng một, cậu sẽ là tu sĩ Luyện Thể ở tuổi 16.

Tự hỏi, còn có ai?

Lâm Minh mở bảng hệ thống trước khi rời khỏi máy mô phỏng.

[Ting!

Hệ thống Lượm Nhặt Thuộc Tính xin hân hạnh phục vụ ký chủ!

]

[Tên:

Lâm Minh]

[Tuổi:

16]

[Tu vi:

Phàm Nhân (1000/1000 Tĩnh huyết)

+Đột Phá, + Nén Tình Huyết]

[Linh căn:

Hoàng cấp Linh căn (10/100.

000 điểm linh căn)

]

[Chiêu thức:

Tàn Phong Quyền Pháp (Nhập môn)

20/1000 điểm, Phong Hành Tẩu (Nhập môn)

153/900 điểm]

[Vòng quay may mắn (Đột phá Luyện Thể tầng 9 để tiếp tục quay thưởng)

]

?

Nén Tĩnh Huyết?

Là sao a?

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập