Chương 29: Ma Ảnh

Chương 29:

Ma Ảnh

Màn đêm bao trùm thành phố trong sự yên tĩnh.

Dưới những con phố với ánh đèn đường le lói, Lâm Minh đang di chuyển như một bóng ma.

Bộ quân phục vừa vặn khiến hắndi chuyểi cực kỳ thoải mái.

Chiếc mặt nạ che giấu mọi biểu cảm của hắn, chỉ để lộ ra đôi mắt trắng dã, lãnh lẽo.

Tay cầm hắc đao, vũ k:

hí chuyên dụng của Tổ trinh sát đặc nhiệm.

Phong Hành Tẩu viên mãn lúc này phát huy tác dụng.

Thân hình Lâm Minh nhẹ nhàng lướt đi tựa như bay.

Hắn vượt qua từng mái nhà, hàng rào, không một tiếng động.

Đây là nhiệm vụ đầu tiên của hắn.

Trái tim trong lồng ngực lúc này đập thình thịch, vừa hồi hộp vừa phấn khích.

“Thật kích thích,” Lâm Minh lẩm bẩm.

Mũi tên trên chiếc thẻ đang liên tục chỉ đường cho Lâm Minh, xuyên qua từng con hẻm chẳng chịt của thành phố.

Mục tiêu ngày càng gần.

2km.

1km.

500m.

Lâm Minh thầm tính toán, hắn giảm tốc độ và di chuyển cẩn thận.

[Ting!

Ký chủ tiêu hao 2000 điểm thuộc tính để thăng cấp tỉnh thần, thành công thuế biến từ Linh Nguyên thành Chân Thức Cảnh.

]

Đột phá điểm tỉnh thần, Lâm Minh đột nhiên cảm thấy đầu óc minh mẫn hơn rất nhiều lần.

Phạm vi quét của thức hải cũng trở nên rộng hơn.

Hiện tại, Lâm Minh có thể cảm nhận được mọi thứ trong bán kính lên đến 100m.

Nhanh chóng, Chân Thức của hắn quét được một thân ảnh đã rất gần.

Một bóng đen đang di chuyển với tốc độ cũng rất nhanh.

Một thân ảnh không mặc quần áo, nhưng hắc khí từ người hắn tỏa ra cuồn cuộn, bao phủ khắp nơi.

Ánh mắt đỏ rực.

Nhìn thấy cảnh này, Lâm Minh chợt nhớ đến một nhân vật, đó là ma sói.

Nhưng rõ ràng không phải là ma sói.

Lâm Minh cố dùng Chân Thức quét kỹ dung mạo của Ma Ảnh, nhưng vẫn không thể xâm nhập xem thấu chân dung.

Lâm Minh nhìn chiếc thẻ đen trong tay, kim chỉ nam chỉ đúng hướng tên đó.

“Chính là hắn, Ma Ảnh.

Lâm Minh mỉm cười, tính ra cũng dễ tìm.

Lúc này, một hắc ảnh di chuyển phía trước.

Một hắc ảnh khác lại di chuyển phía sau.

Cả hai đều luồn lách liên tục.

Ma Ảnh thì không muốn bản thân bị nhân loại phát hiện.

Lâm Minh thì không muốn bản thân bị Ma Ảnh phát hiện.

Theo sau Ma Ảnh, Lâm Minh mới cảm thấy sự già đời của tên này.

Mọi bước di chuyển của Ma Ảnh dường như đểu có sự tính toán trước.

Hắn luôn tìm góc khuất, đường vắng, tránh né mọi nơi có camera giám sát.

“Tên này không đơn giản,” Lâm Minh thầm nghĩ.

Nhưng mà cũng đúng, tu sĩ Luyện Khí cảnh thì có ai mà đơn giản.

Lâm Minh luôn giữ một khoảng cách an toàn, men theo những điểm cao hơn so với Ma Ảnh, luôn giữ bản thân ở một vị trí dễ dàng quan sát.

Theo Lâm Minh thấy, nếu cứ theo chân tên này, thì nhiệm vụ này cũng dễ.

Lúc này, Ma Ảnh lướt vào một con hẻm vắng, tối tăm.

Trong hẻm còn có những vũng nước đọng do trận mưa trước đó.

Và sự cố xảy ra tại đây:

tại vũng nước, có một đám trẻ nhỏ khoảng bảy tám tuổi đang ngồi nghịch nước.

Ma Ảnh xuất hiện trong hẻm vắng khiến đám trẻ cực kỳ hoảng hốt.

Cả đám đều xanh mặt khi nhìn thấy một thân hình đen kịt, đầy khói đen xuất hiện.

Thân ảnh này to lớn và đáng sợ đến mức khiến chúng quên cả việc bỏ chạy hoặc thét lên.

Ẩn ẩn có thể thấy đũng quần của vài đứa trẻ đã ẩm ướt.

Ma Ảnh lúc này cũng sững sờ.

Hắn cũng không.

thể nào lường được một con hẻm vắng sao lại có trẻ em?

Hắn nhanh chóng đưa ra quyết định:

không thể để bại lộ nhiệm vụ, không muốn gây náo động.

Nhưng để bị phát hiện còn nguy hiểm hơn.

Ánh mắt đỏ thẫm của hắn lóe lên vẻ tàn độc.

Diệt khẩu!

Ma Ảnh rút đao, một tiếng kim loại va với vỏ đao vang lên.

Ánh sáng phản chiếu từ thanh đao khiến lũ trẻ trọn trừng mắt.

Một nhóc con không nhịn được nữa.

Hắn lùi lại một bước, toan bỏ chạy và hét toáng lên.

Ma Ảnh nào có cho chúng co hội.

Thân hình hắn lướt đến đám trẻ như một mũi tên được bắn ra.

Một đao vung lên.

Thời gian lúc này như đang được tua chậm lại.

Một vài đứa trẻ đang co chân chạy, một vài đứa trực tiếp tê Liệt, ngồi bệt xuống đất.

Gương mặt chúng ánh lên vẻ kinh hoàng tột độ.

Lưỡi đao từ từ hạ xuống.

Vụt

Một bóng đen khác đã nhanh chóng xuất hiện, chắn trước mặt lũ trẻ.

Là Lâm Minh – Z.

Hắn không thể đứng nhìn.

Nhiệm vụ là nhiệm vụ, nhưng vì chấp hành tuyệt đối mệnh lệnh mà nhẫn tâm chứng kiến lũ trẻ c-hết, hắn không làm được.

Lưỡi đao của Lâm Minh v-a chạm với lưỡi đao của Ma Ảnh, vang lên tiếng

"kéeng"

chát chúa.

Cự lực từ đòn vừa rồi khiến Lâm Minh phải lùi lại vài bước.

Ma Ảnh nhìn thấy quân phục cùng ký hiệu trên quân phục của Lâm Minh, ánh mắt hắn thoáng giật mình.

Giọng hắn ổm ồm, khiến Lâm Minh không nghe ra được tuổi tác:

“Tổ trình sát?

Các ngươi theo ta từ khi nào?

Lâm Minh không trả lời.

Hắn không muốn nói nhảm.

Và lời dặn dò của cấp trên là khi mặc quân phục, cho dù có bị chém chết, cũng không được hé miệng nói nửa lời.

Lâm Minh lao lên, vung thanh hắc đao trong tay.

Toàn thân vận chuyển Phong Hành Tẩu cùng với Hỗn Nguyên Hóa Kiếm Quyết.

Mặc dù Lâm Minh đang cầm đao, nhưng cũng không cản trở hắn thi triển kiếm quyết.

Kiếm ý từ lòng bàn tay truyền vào thanh đao.

Một đường chém bùng nổ, bổ thẳng về phía Ma Ảnh.

Cảm giác dùng kiếm ý trên thân đao thật sự không thuận tay.

Một bên là bổ chém, một bên là múa kiếm tỉnh xảo.

“Lần này về phải luyện thêm một môn đao pháp mới được,” Lâm Minh lẩm bẩm.

Đao của Lâm Minh va chạm với đao của Ma Ảnh.

Vốn nghĩ khi bản thân bùng nổ kiếm ý và sức lực, sẽ đễ dàng tru diệt tên này, nhưng không.

Kiếm ý của Lâm Minh vừa tiếp xúc với đao của Ma Ảnh, ngay lập tức bị linh lực của tên này chấn cho vỡ nát.

Phản phệ từ đòn đánh khiến cánh tay của Lâm Minh tê rần.

“C-hết tiệt” Lâm Minh lẩm bẩm chửi rủa.

Quay đầu nhìn lại thấy lũ trẻ đã chạy đi mất, lúc này Lâm Minh mới thực sự yên tâm.

Ma Ảnh xoa xoa cổ tay, từng giọt máu từ lòng bàn tay hắn nhỏ xuống mặt đất, vang lên tiếng

"tong tong".

“Khá đấy, nhưng để ngăn cản ta thì ngươi chưa đủ,”

Ma Ảnh bùng nổ linh lực.

Một cảm giác áp bách đập thẳng vào người Lâm Minh.

May mắn là Lâm Minh có Hồng Hoang Long Thần Thể, giọt Long Huyết du tẩu toàn thân giúp cậu chống đỡ được phần nhiều.

“Ha, một tên Luyện Thể cảnh mà dám xuất hiện giao phong với ta,” Ma Ảnh chế nhạo.

Nói xong, Ma Ảnh lập tức xông lên.

Linh lực từ thân đao tuôn trào như thủy triều.

Về phía Lâm Minh, hắn mới chỉ là Luyện Thể cảnh, làm sao có sức chống đỡ?

Nhìn thấy sức mạnh này bùng nổ, Lâm Minh thầm than:

“C-hết tiệt, tên này ít nhất cũng Trúc Cơ, nào phải là Luyện Khí.

Sở dĩ Lâm Minh khẳng định Ma Ảnh có tu vi Trúc Cơ là vì theo hắn cảm nhận, sức mạnh của Ma Ảnh không kém gì Quỳnh Như.

Giọt Hồng Hoang Long Chủng Huyết điên cuồng du tẩu.

Lâm Minh thầm đoán bản thân sẽ không phải là đối thủ của tên này.

Lâm Minh đổi chiến thuật.

Kéo dài thời gian.

Đồng thời ấn báo cáo, liên tục gửi vị trí của bản thân qua tấm thẻ đen.

Sau một lúc, Ma Ảnh trừng mắt.

Hắn không thể tin là bản thân không giải quyết được tên trước mắt này.

Tên này tựa như keo dính, cứ hắn tấn c:

ông thì lại lùi lại đỡ đòn.

Còn hắn lùi lại, tên này lại tiến lên áp sát.

Ma Ảnh xét thấy không có nhiều thời gian, hắnnhanh chóng lao v-út qua người Lâm Minh, chạy sâu vào con hẻm tối tăm.

“Muốn chạy?

Lâm Minh chạm vào chiếc thẻ đen đưa lên miệng nói, đồng thời nhấc chân đuổi theo:

“Báo cáo!

Mục tiêu tu vi ít nhất là Trúc Cơ cảnh, tiếp ứng khẩn cấp!

Nói xong, hắn bật định vị, điên cuồng truy đuổi hắc ảnh.

Ma Ảnh di chuyển cực nhanh, thân ảnh hắn luồn lách, chuyển hướng liên tục.

Hắn lượn lách qua những con hẻm phức tạp nhất, hy vọng có thể cắt đuôi Lâm Minh.

Sau một lúc.

Ma Ảnh đứng trên một nóc nhà.

Hắn cẩn thận quan sát xung quanh.

Khi chắc chắn đã cắt đuôi được Lâm Minh, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.

“Tổ trinh sát, hừ, luôn ngáng đường bọn ta.

Ma Ảnh lẩm bẩm rồi hòa tan vào bóng đêm.

Hắn chạy như bay về hướng mục tiêu mà hắn đã định ban đầu.

Nhưng ở một góc khác, Lâm Minh xuất hiện, nhìn theo bóng lưng của Ma Ảnh.

Lâm Minh mỉm cười:

“Muốn chạy với ta ư?

Ngươi còn non lắm.

Phong Hành Tẩu của ta không phải để trưng.

Lâm Minh lặng lẽ đi theo Ma Ảnh.

Đang lúc đắc ý, hắn vốn nghĩ chỉ cần bám đuôi theo mục tiêu, đợi cường giả đến viện trợ vỗ một tay c.

hết tên Ma Ảnh này là hoàn thành nhiệm vụ.

Nhưng không.

Khi Ma Ảnh dừng lại trên một tòa nhà, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm về một hướng.

Lâm Minh đang ẩn mình gần đó cũng nhìn theo.

Lập tức, cả người Lâm Minh tê dại.

Theo tầm mắt, một ngôi biệt thự xa hoa lộng lẫy nhưng quen thuộc xuất hiện.

“Là nhà Tố Quyên!

Hắn muốn tấn c'ông quan chức ASEAN!

” Trái tìm Lâm Minh như nghẹn lại ở cổ họng.

Không kịp để Lâm Minh suy nghĩ.

Ma Ảnh đột ngột di chuyển.

Hắn di chuyển càng lúc càng nhanh, bắn ra từ bóng đêm như một viên đạn pháo.

Âm!

!

Một tiếng nổ vang rền khi Ma Ảnh v:

a chạm với cánh cửa bảo vệ cực kỳ chắc chắn và nặng trịch.

Nhưng nó cũng không thể ngăn cản được hắn.

Cánh cửa vỡ nát, gỗ vụn bay tung tóe.

Lâm Minh đứng phía xa, cả người lạnh toát.

Trong nhà.

Ánh sáng vàng lung lĩnh khiến căn phòng khách càng thêm xa hoa, lộng lẫy.

Ông Tố đang ngồi chễm chệ trên ghế sofa.

Trước mặt ông lúc này là một vị quan chức khác.

Cả hai đang cười nói rất vui vẻ, dường như đang bàn một vấn đề gì đó trong khối liên minh.

Tố Quyên và phu nhân ông Tố Chiến đang bận rộn trong bếp làm cơm tối.

Xung quanh họ là những cảnh vệ mặc vest đen, được trang bị vũ trang đầy đủ.

Những khẩu súng ngắn được giấu bên trong áo khoác.

“Ha, ngài Ahmad.

Có thông tin về cánh cổng không gian phía đông.

bắc nước ông có dấu hiệu thất thủ, liệu ông có cần viện trọ?

Ông biết chứ, nếu thất thủ, sẽ có rất nhiều mạng người phải nằm xuống.

Đây không phải là lúc giữ sĩ diện,” Tố Chiến cầm ly rượu vang, uống một hơi cạn sạch.

Gương mặt đầy râu ria của lão Ahmad trước mặt sau khi nghe vậy cũng trở nên tái xanh.

“Thật sự, không phải là sĩ diện, mà là hai ngày trước, một nhóm 11 cường giả Nguyên Anh cảnh của Tu Tiên Giới đột nhiên xuất hiện tại cổng không gian.

Chúng không trấn công, cũng không chủ động đàm phán, bọn chúng chỉ xuất hiện và lẳng lặng đứng đó.

Lão Ahmad dừng lại, ánh mắt thâm ýnhìn về phía ông.

Tố:

“Phía chính phủ đã cử toàn bộ Nguyên Anh cảnh đến trấn thủ.

Nhưng ngài biết mà, nước tôi chỉ có 3 Nguyên Anh cảnh.

Nếu ngài bằng lòng điều động toàn bộ Nguyên Anh đến giúp đỡ, sẽ càng thắt chặt tình hữu nghị giữa chúng ta.

Ông Tố thoáng đắn đo, nhưng gương mặt vẫn điểm tĩnh:

“Không phải là không điều động.

được, mà đất nước tôi cũng cần phải thủ hộ.

Nếu vấn đề giải quyết nhanh thì không sao, còn kéo dài, sợ chúng tôi cũng không gánh nổi.

Lão Ahmad thất vọng.

Hắn là một trong những lãnh đạo của khối ASEAN, lũ khốn c-hết tiệt, biết bao nhiêu cổng không gian không xuất hiện, các ngươi lại kéo 11 tên đến nước ta.

Ông Tố rót thêm một ly rượu vang, xoay vài vòng tạo nên những dòng rượu sóng sánh:

“Tôi cùng lắm chỉ có thể điều động 2 trên 6 cường giả đến trợ giúp các ngài.

Còn lại, ngài vẫn phả đàm phán thêm với các nước khác.

Lão Ahmad lúc này mới nở nụ cười.

Hắn đứng dậy, mắt rưng rưng, bắt tay ông Tố:

“Cảm ơn ngài!

Bây giờ tôi sẽ ngay lập tức đi đàm phán tiếp.

Ông Tố Chiến cũng mỉm cười đứng dậy bắt tay lão Ahmad:

“Đều là anh em, cần gì khách sáo.

Chúc ngài thượng lộ bình an.

Đúng lúc này, một tiếng ẨM vang lên, cửa nát, gỗ vụn bay tung tóe.

Lực xung kích từ cú v-a chạm khiến phòng khách chấn động tựa như một cơn điộng điất.

Lão Ahmad và ông Tố bị ngã nhào xuống đất.

Các cảnh vệ chỉ kịp xông lên, đứng che chắn cho cả hai người.

Tố Quyên và phu nhân cũng chạy ra xem chuyện gì xảy ra.

Đập vào mắt họ, một bóng đen bao phủ bởi hắc khí, không rõ diện mạo, đang lơ lửng.

Ánh mắt màu đỏ ngòm của hắn xoáy thẳng vào nội tâm mọi người đang có mặt tại đây.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập