Chương 31:
Vậy Mà Ta Tưởng Ta Bị Bại Liệt
Lâm Minh gian nan chống kiếm mới có thể ổn định thân thể.
Máu từ miệng v-ết thương vẫn đang chảy.
“Không ổn, nếu cứ đà này thì ta mất máu đến chết,” Lâm Minh lẩm bẩm.
Hắc ảnh lúc này từng bước một tiến về phía Lâm Minh.
Cánh tay hắn lắc lư, vang lên tiếng răng rắc.
Từng bước đi của hắn khảm lại trên mặt đường bê tông là một hố sâu chằng chịt, minh chứng cho sức mạnh mất kiểm soát của hắn lúc này.
“Tổ trinh sát à, để ta uống máu ngươi xem mùi vị như thế nào, khặc khặc!
” Giọng nói của M‹ Ảnh vang lên đầy âm u, tựa như ác quỷ đến từ vực thẳm.
Ánh mắt hắn sáng lên một màu đỏ khủng bố.
Lâm Minh thở dốc, nuốt một viên “Sinh Cơ Đan!
âm thầm vận Hồng Hoang Long Chủng Huyết để điều trị thương tổn.
Vết thương trong nháy mắt có thể thấy đang từ từ cầm máu.
Khoảng cách của Lâm Minh và Ma Ảnh ngày càng gần.
Tố Quyên ở phía sau, bên trong bụi rậm cũng che miệng.
Cô sợ bản thân không thể kiểm chế được mà bật thốt.
“Nếu “hắn lúc này ở đây thật tốt, ít ra ta cũng có bờ vai để tựa vào.
”
Tố Quyên thầm nghĩ.
Nhưng nhìn thân ảnh trong bộ quân phục trước mặt, Tố Quyên lại có cảm giác rất quen thuộc.
Cụ thể quen thuộc như thế nào, chính cô cũng không rõ.
Đúng lúc này, dường như Ma Ảnh không còn chờ đợi được nữa, thân ảnh hắn hóa thành mộ làn khói đen, nhanh chóng tiêu thất giữa không khí, mang theo khí tức của sát lục và điên cuồng.
Vừa thấy Ma Ảnh biến mất, trái tìm Lâm Minh dường như đông cứng lại, sự căng thẳng kéo lên tột độ.
Hắn quyết định, lúc này không làm thì khi nào làm.
Theo bản năng, Lâm Minh nhào lộn về phía trước, mặc dù không hề cảm nhận được bất kỳ trấn công nào từ Ma Ảnh.
Giọt Long Huyết được Lâm Minh vận chuyển với tốc độ điên cuồng.
Kinh mạch của hắn dường như không chịu được áp lực, đang từ từ nứt ra khiến Lâm Minh đau như chết đi sống lại.
Hắn thầm niệm kiếm quyết trong đầu, một thức kiếm mà Lâm Minh vẫn chưa từng sử dụng vì yêu cầu để thi triển nó là phải đặt chân vào Luyện Khí cảnh:
“Hôn Nguyên Hóa Kiếm Quyết – Thức thứ hai, Nhất Kiếm Hỗn Nguyên!
Ngay lập tức, toàn bộ sức mạnh của Lâm Minh, kể cả kiếm ý, đều dồn hết về thanh Như Yên Kiếm.
Thanh kiếm trong phút chốc trở nên yên tĩnh đến lạ thường.
Hai mắt Lâm Minh nhắm hờ.
Đúng hon là hắn không còn sức lực để mở to mắt.
Cùng lúc đó, một bàn tay đen ngòm vươn ra từ phía sau, mong muốn chụp lấy đầu Lâm Minh.
Thân ảnh Ma Ảnh cách cậu chỉ 10cm, hắc khí dần bao trùm cả hai.
Từ bên ngoài nhìn vào, trông tựa như Lâm Minh đang bị vực thắm nuốt chứng, chỉ để lộ ra chiếc mặt nạ sinh trắc học với đôi mắt trắng dã.
Một cái miệng há ra, để lộ những chiếc răng nanh do tu luyện ma công mà hóa thành, toan cắn một phát vào cổ Lâm Minh.
“Khà khà, chỉ cần cắn một cái, mọi chuyện sẽ kết thúc.
Tất cả các ngươi đểu sẽ thành dinh dưỡng cho ta,” Ma Ảnh lẩm bẩm.
Đúng lúc này, Lâm Minh, vốn đã vận kiếm quyết từ lâu.
Đột ngột xoay ngược mũi kiếm, đâm về phía v:
ết thương đã thủng một lỗ nơi vùng eo hắn.
Một tình huống mà Lâm Minh muốn dùng thân mình đổi thương với Ma Ảnh.
Hắn biết, với tình trạng hiện tại, hắn không thể nào chém trúng được Ma Ảnh.
Hắn phải dụ dỗ, khiến cho tên đó tiếp cận, dùng mạng đổi mạng.
Thanh kiếm nhanh chóng xuyên qua miệng v-ết thương, tỉnh chuẩn đâm vào đan điền của Ma Ảnh.
Ngay lúc Ma Ảnh đắc ý nhất, mũi kiếm đã cắm vào người hắn ta.
Một cỗ sức mạnh vừa sơ khai vừa hoang dã, vừa mang sức mạnh diệt vong vừa mang sức mạnh đản sinh vạn vật bùng nổ trong cơ thể hắn.
Bùm!
Một khối năng lượng màu tím pha lẫn kiếm ý bùng nổ, khiến bụng hắn nổ thành một hố sâu còn khủng khiếp hơn cả vết thương của Lâm Minh.
Ma Ảnh dừng lại ở động tác há miệng, đôi mắt đỏ ngầu của hắn trừng lớn, đầy ảm đạm.
“Ngươi.
hắn chỉ kịp bật thốt lên một chữ.
Ma Ảnh lảo đảo lùi về sau vài bước, ánh mắt không dám tin nhìn vào thanh kiếm đang xuyên qua người Lâm Minh.
“Điên rồi!
Từ trạng thái điên cuồng, hắn đến bây giờ đã hoàn toàn tỉnh táo.
Ma Ảnh ho ra một búng máu lớn, gương mặt dữ tọn.
“Ta.
sẽ không quên ngươi, “Z/!
“ Nói rồi, Ma Ảnh hư không tiêu thất, biến mất vào bầu trời tối tăm.
Hắn chưa chết.
Vết thương mặc dù khủng bố nhưng cũng không đủ để lấy mạng một cường giả Trúc Cơ cảnh như hắn.
Lâm Minh lúc này vẫn giữ nguyên tư thế cắm kiếm vào bụng.
Hắn mất ý thức.
Trước khi ý thức tan biến, hắn chỉ kịp nghe vài câu.
[Ting!
Xét thấy ký chủ có hành vi hy sinh anh dũng, hệ thống khuyến mãi một lần nâng cấp.
]
|
[Có/Không?
[Xét thấy túc chủ không thể tự quyết định, hệ thống ưu tiên lựa chọn.
CÓ,]
Hệ thống đang nâng cấp.
Chúc ký chủ còn sống sót để tận hưởng.
Bên trong chiếc mặt nạ là đôi mắt đang nhắm nghiền.
Hô hấp nặng nề.
Tố Quyên mặc cho sự ngăn cản của ông Chiến, lao ra khỏi bụi rậm.
Cô đỡ lấy Lâm Minh, đặt cậu nằm xuống.
Nhìn thanh kiếm đang cắm sâu vào vùng bụng, cô khóc, khóc nức nở.
Chẳng hiểu tại sao, nhìn tên lính trinh sát đặc nhiệm trước mặt, cô lại không cầm được nước mắt.
Tố Quyên nhanh chóng bấm điện thoại, toan gọi cấp cứu.
Nhưng đúng lúc này.
Một thân ảnh xuất hiện, rút phắt thanh kiếm từ bụng Lâm Minh.
Một tay khác ngay lập tức đặt vào vị trí vết thương.
Một luồng ánh sáng xanh từ lòng bàn tay lập lòe khiến miệng vết thương dần khép lại.
Là ông Đàm Chấn Quốc.
Ông liếc mắt nhìn Tố Quyên:
“Cũng may, còn sống.
Chuyện hôm nay tuyệt đối không được tiết lộ ra bên ngoài.
Hành động của đặc nhiệm quốc gia là tuyệt mật, rõ chưa?
Tố Quyên ngơ ngác nhìn ông Quốc:
“Vậy anh ta không c:
hết sao?
Ông Quốc bế thốc Lâm Minh lên theo kiểu công chúa, nhìn Tố Quyên:
“Ngươi không cần quan tâm.
Nói rồi, cả ông và Lâm Minh đều biến mất.
Trong cơn mơ.
Lâm Minh nhìn thấy cơ thể mình đang trôi giữa một khoảng không vô định.
Hắn không cảm giác được tay chân hay cơ thể.
Cảm giác của hắn chỉ là tồn tại, nhưng cũng không biết chính xác là tồn tại như thế nào.
Xung quanh trải đầy màu sắc, từ hắc ám cho đến quang minh.
Xanh, đỏ, tím, vàng lập lòe tựa như hắn đang trôi nổi trong vũ trụ bao la vô tận.
Bỗng!
Một tiếng long ngâm vang vọng khắp vũ trụ.
Khiến từng tỉnh hà cũng run lên bần bật.
Một đạo kiếm khí màu vàng đồng quét ngang tỉnh không.
Từng tiếng nổ vang lên mãnh liệt.
Từng tầng, từng tầng tình tú hôi phi yên điệt khi kiếm khí đi qua.
“Ha, ngươi thấy kiếm này của ta thế nào?
một giọng nói trung niên đầy uy nghiêm vang rền.
Kèm theo đó là một nam tử trung niên tóc trắng, mặc trang phục kỳ lạ, tay cầm một thanh cụ kiếm, đang từ từ dạo bước trong vũ trụ.
Thanh kiếm màu vàng đồng, dọc theo trung tâm thân kiếm là từng đầu long văn uốn lượn, tôn lên sự sắc bén của lưỡi kiếm.
Mỗi bước chân của ông cũng khiến các tình hà phải nhường đường.
Lúc này, một thân ảnh nữ tử khác cũng xuất hiện.
Nàng xinh đẹp động lòng người, một nét cao lãnh khó ai có thể bì nổi.
Tựa như tiên tử, trang phục cũng kỳ lạ không kém, tay cầm trường thương.
Thân thương đơn giản, điểm nhấn ở mũi thương tỉnh xảo tựa như một đóa hoa sen nở rộ.
Nữ tử đâm thương về phía trước, liệt hỏa từ mũi thương khuấy động không gian, từng vết nứt không gian như muốn thôn phê cả vũ trụ.
“Kiếm của ngươi bao năm qua vẫn vậy.
Nhìn Liệt Diễm Tú Thương của ta mới là vô địch.
Nam tử tóc trắng thu hồi kiếm, nhìn nữ tử nói:
“Vậy hẹn ngươi tại “Thái Sơ Chi Tẩy.
Ta và ngươi sẽ cùng hiệp lực, xem ai mới có thể thành công, haha!
Nữ tử nghe vậy cũng cười, nhưng nụ cười mang nét nhẹ nhàng, tỉnh tế:
“Ta sợ ngươi thất bại, sẽ bị khốn đốn.
Nếu vậy ta sẽ buồn lắm.
Nam tử tóc trắng ý cười càng đậm:
“Ngươi có vẻ rất muốn ta đồng hành cùng ngươi.
Vậy thì hảo hảo đột phá đi.
Tu vi của ta đã bỏ xa ngươi vạn dặm đường rồi.
Nghe đến đây ánh mắt nữ tử thoáng u buồn, không tiếp tục nói chuyện.
Đột nhiên, nữ tử vung thân thương, ánh mắt nhìn về hướng Lâm Minh:
“Ai?
!
Người đàn ông tóc trắng theo ánh nhìn của nữ tử cũng nhìn về phía Lâm Minh.
“Dừng tay!
” nam tử tóc trắng lên tiếng, rồi tiếp tục nói, “ta cảm nhận được huyết mạch của ta, Hồng Hoang Long Thần Thể!
Haha, suốt bao nhiêu năm, toàn bộ tộc nhân đều không thể sinh ra chi thể này, vậy mà ta lại có một cọng huyết mạch ưu tú như vậy ư?
“
Nam tử càng cười càng hăng hái, bắt lấy cánh tay nữ tử khiến nàng đỏ bừng mặt.
“Ngươi làm gì, buông ra a,” nữ tử then thùng nói, nhưng tay vẫn để yên.
Nam tử tóc trắng nhìn Lâm Minh:
“Ngươi từ đâu tới, thì về lại đó.
Ta sẽ chờ ngươi trưởng thành, hahaha!
Nói xong, nam tử phất tay.
Lâm Minh cảm giác bản thân bị cuốn vào một dòng hải lưu, cấp tốc trôi đi.
Hắn muốn mở miệng hỏi:
“Hai người các ngươi là ai?
Đây là đâu?
Nhưng đáng tiếc, hắn không thể mở miệng nói chuyện.
Cảm giác trôi đi cực nhanh.
Lâm Minh chỉ thấy một luồng ánh sáng đỏ rực đánh thẳng vào tâm trí mình, kèm theo câu nói của nam tử trung niên:
“Suýt thì quên, quà gặp mặt, hảo hảo trưởng thành.
Vù!
Tiếng quạt trần đang quay là âm thanh đầu tiên Lâm Minh nghe được.
Mí mắt hắn nặng trĩu, từ từ mở ra.
Đập vào mắt là ánh sáng chói lòa từ chiếc đèn trên trần nhà.
Lâm Minh cảm giác chân tay hắn rã rời, cổ họng thì khô khốc.
Hắn ngó nghiêng xung quanh.
Khung cảnh tựa như là đang trong bệnh viện.
Nhìn quần áo đang mặc, hắn đoán tám chín phần mười là đang trong bệnh viện rồi.
Hắn hiện tại không còn sức lực để điều động thân thể, một cảm giác bất lực lan tỏa.
Mắt nhìn trần nhà, Lâm Minh cố gắng điều động giọt Hồng Hoang Long Tỉnh Huyết trong cơ thể.
Nhưng sự thật khiến hắn bối rối.
Viên tỉnh huyết đâu rồi?
Sao ta lại không cảm nhận được nó?
?
Chơi kiểu gì vậy?
Một trận chiến khiến hắn mất đi viên Long Huyết đã cực khổ tích góp sao?
Lâm Minh lúc này khóc không ra nước mắt.
“Ừm, nam nhị, không thể nhụt chí, phải bình tĩnh,” Lâm Minh thầm nghĩ.
Suy nghĩ này khiến hắn thoáng tỉnh táo hơn.
Hắn thầm gọi hệ thống.
Nhưng biểu cảm của hắn đần trở nên còn khó coi hơn.
Hệ thống cũng không thấy đâu.
Kêu không thưa, gọi không trả lời.
Không lẽ, hắn trắng tay?
Vậy thì so với việc để hắn chết quách đi cho rồi còn sướng hơn a.
Lâm Minh thầm than.
Chẳng biết bao lâu, tiếng bước chân xuất hiện.
Lâm Minh lúc này mới thoát khỏi đống suy nghĩ tiêu cực.
Hắn mở mắt nhìn về phía tiếng bước chân.
Là Quỳnh Như.
“A ui!
Tiểu sư đệ tỉnh rồi à!
Bác sĩ, bác sĩ!
Sư phụ!
” Quỳnh Như thấy Lâm Minh mở mắt nhìn cô.
Lâm Minh tỉnh lại khiến cô mừng rỡ mà vội vàng chạy đi tìm người.
Cô chạy biến ra khỏi phòng bệnh.
Lâm Minh bất lực.
Một lúc sau.
Một nhóm bác sĩ mặc áo blouse trắng bước vào, theo sau là Quỳnh Như và ông Đàm Chấn Quốc.
Cả hai đều im lặng để bác sĩ khám sơ bộ.
Xong xuôi, bác sĩ gật đầu nói gì đó với ông Quốc.
Lâm Minh cảm thấy cảnh này rất quen thuộc.
Thường trong phim ảnh, chỉ khi tỷ lệ cứu sống rất thấp, bác sĩ sẽ không nói cho bệnh nhân biết mà lặng lẽ tâm sự với người nhà.
Nghĩ đến đây, hai hàng nước mắt lăn dài trên gương mặt Lâm Minh.
“A u, tên nhóc nhà ngươi khóc cái gì?
Cảm thấy thế nào?
Quỳnh Như ngồi bên cạnh giường hỏi.
Lâm Minh khó khăn mở miệng, cố gắng ngăn sự khô khốc từ cổ họng mà lên tiếng:
“Ta khát.
Với sao ta không cử động được?
“Hahaha!
” Quỳnh Như nghe vậy thì phá lên cười, đồng thời đưa chai nước cho Lâm Minh uống.
“Còn chẳng phải tại ngươi, hôn mê mà cơ thể cứ giãy đành đạch như cá mắc cạn.
Bác sĩ còn nói trường hợp của ngươi hiếm gặp, nên phải tiêm thuốc làm t-ê Liệt các chi.
Không sao, đợi hết thuốc là bình thường trở lại.
Lúc này, Lâm Minh mới thở phào nhẹ nhõm.
Vậy mà ta tưởng ta bị bại liệt.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập