Chương 32: Ý Gì Đây, Ngươi Ghen À?

Chương 32:

Ý Gì Đây, Ngươi Ghen À?

Đang lúc Lâm Minh không biết phải nói gì, hắn đành nở một nụ cười bất lực.

Ông Quốc bước đến, nhìn Lâm Minh bằng một ánh mắt không vui, không buồn.

Đối mặt với ánh mắt của ông, Lâm Minh hơi chột dạ, nhưng hắn cũng vốn biết tính cách ông rất ít khi để lộ cảm xúc ra ngoài.

Thực tế, mọi hành động của Lâm Minh vào đêm hôm đó, ông đều chứng kiến hết.

Ông đã thầm lặng đi theo và quan sát xem tên đệ tử thứ 10 này sẽ xử lý như thế nào trong những tình huống gần như là đánh đổi cả mạng sống.

Sau đó, ông ra hiệu cho tất cả mọi người ra ngoài.

Quỳnh Như trước khi đi còn không quên bồi cho Lâm Minh một câu:

“Sướng nhất nhóc nhé!

Lúc này, trong căn phòng bệnh đặc biệt chi còn mỗi Lâm Minh đang nằm bất động và sư phụ hắn.

Cả hai đối mắt nhìn nhau.

“Ngươi cảm thấy thế nào?

Ông Quốc mở miệng trước.

Lâm Minh gương mặt nhăn nhó, nhìn sư phụ đáp:

“Ngoài tay chân bị mất tri giác thì tất cả mọi thứ còn lại có vẻ ổn, thưa sư phụ”

“Ngươi đã hôn mê một tháng.

Đối với ngươi thì ổn, nhưng nhiệm vụ lần này thì không.

Ông Quốc nói xong, dừng lại vài giây để Lâm Minh tiếp nhận thông tin rồi mới nói tiếp:

“Ngươi có biết, việc ngươi ra tay là trái lại quân lệnh, hậu quả rất nghiêm trọng không?

Lâm Minh há hốc mồm:

“Nhưng, thưa sư phụ.

Chưa dứt câu, ông Quốc đã lên tiếng cắt ngang:

“Câm mồm!

Quân lệnh như núi.

Một tên có tu vi Luyện Thể cỏn con như ngươi mà dám trái quân lệnh, tự tiện ra tay với cường giả Trúc Cơ cảnh, ngươi dựa vào đâu mà có tự tin đó?

Lâm Minh lúc này khó chịu trong lòng.

Việc hắn làm là sai sao?

Liệu thấy một nội gián của Tu Tiên Giới chuẩn bị ra tay với quan chức nhân loại lại là sai sao?

Nghĩ đến đây, Lâm Minh đáp:

“Vậy con phải bỏ mặc cho tên đó giết c-hết lãnh đạo sao?

“Vậy ngươi có biết, cả lão Ahmad lẫn Tố Chiến đều nằm trong diện tình nghi của Tổ trinh sá!

không?

Nếu một trong hai người đó vẫn sống sót sau vụ á-m s-át, thì đó sẽ là bằng chứng để Tổ trinh sát dọn dẹp những kẻ tình nghi.

Ông Quốc nói với giọng vừa nghiêm nghị, vừa mang tính chất dạy dỗ.

Câu nói của ông Quốc khiến Lâm Minh trừng to mắt, không dám tin vào những gì mình đang nghe:

“Vậy, nếu cả hai người đó đều bị griết c-hết, thì sao?

“Chúng ta không thiếu người tài giỏi ở phía sau để đưa lên vị trí đó.

Một lão đã nằm quá lâu trong bộ máy, nhưng rủi ro quá cao, Tổ trinh sát không thể tin tưởng.

Mấu chốt là mối quan hệ của hắn ta rộng rãi, rắc rối tựa như mạng nhện, và có rất nhiều người chống lưng cho hắn Ta không thể tự tiện ra tay.

Vậy ngươi có biết ngươi đã mắc sai lầm gì không?

Ông Quốc bình tĩnh, quay người về phía cửa sổ, vừa ngắm những đám mây trắng ngoài trời vừa nói.

“Đệ tử biết.

Đệ tử trái quân lệnh, tự ý ra tay, gây rối Loạn kế hoạch của Tổ trinh sát.

Đệ tử đồng ý chịu hình p-hat,” Lâm Minh cúi đầu, ủ rũ nói.

Trách ai bây giờ?

Trách bản thân hắn quá xúc động.

Đối với người khác, đó có thể chỉ là một mạng sống đơn thuần.

Nhưng đối với Lâm Minh, nếu hắn chậm vài giây, có lẽ cả gia đình người mà hắn thích đã đi chầu Diêm Vương.

Nhưng rõ ràng là hắn không thể nói ra việc bản thân để tình cảm xen vào nhiệm vụ.

Nếu để ông Quốc biết, chắc chắn sẽ là một câu quát lớn.

Ngu xuẩn!

Một trinh sát tĩnh nhuệ thì không được phép có tình cảm cá nhân, ít nhất là khi đang thi hành nhiệm vụ.

“Tôi của ngươi nói nặng không nặng, nói nhẹ không nhẹ.

Hình phạt chung quy vẫn phải có/ ông Quốc nhìn chằm chằm vào bầu trời, cặp mắt khóa chặt những đám mây như muốn nhìn xuyên qua chúng để khám phá vũ trụ bao la ngoài kia.

Lâm Minh hít sâu, thở ra một hơi dài:

“Đệ tử sẵn sàng chịu phạt.

Ông Quốc từ từ xoay người lại, ánh mắt nhíu lại, giọng nói hờ hững:

“Hình phạt của ngươi là bảo hộ.

Một tiểu thư quyền quý chuẩn bị tiến vào Biển Đông tìm kiếm di tích cổ.

Dự kiến chuyến đi sẽ kéo dài 3 tháng.

Ngay khi ngươi khỏi bệnh và kết thúc kỳ thi cuối kỳ, ngươi phải đi theo bảo hộ cô ta và không được phép tham gia sự vụ của Tổ trinh sát trong suốt thời gian đó.

Và ngươi nên biết, chỉ cần cô ta mất đi một cọng tóc, hậu quả của người bảo hộ như ngươi sẽ thê thảm thế nào rồi đấy.

Lâm Minh khi nghe xong chỉ kịp “A“ một tiếng.

Bảo hộ à?

Lại là công chúa nhà quyền quý, ăn không ngồi rồi đi ra biển làm gì?

Và đi bảo hộ thì tu vi của mình tăng trưởng thế nào?

Hàng vạn câu hỏi chạy trong đầu Lâm Minh.

Nhưng chung quy lại, nó đúc kết thành một câu hỏi duy nhất:

“Vậy, thưa sư phụ, lương vẫn có chứ?

?

Ông Quốc bật cười.

Tên đệ tử này bị ám ảnh bởi đồng tiển.

Người nào bước vào tiên lộ cũng tâm hướng tiên cảnh, còn tên này lại là tiền.

“Vẫn có.

Nhưng ngươi không được gây phiền phức.

Ngươi đi theo với thân phận là người bảo hộ và phục vụ, nói thẳng ra chẳng khác gì một kẻ hầu.

Đừng nghĩ mình là cường giả rồi lên mặt với bất kỳ người nào trong đoàn thám hiểm, cẩn thận đá phải tấm sắt.

Bất kỳ người nào trong đoàn đó cũng có thể làm rung chuyển cả thành phố bằng quyền lực.

Ngươi rõ chưa?

“Vâng, thưa sư phụ,“ Lâm Minh đáp.

Hắn chẳng quan tâm đến chuyện đó.

Từ trước đến nay, hắn luôn sống theo kiểu tối giản, chẳng muốn gây phiền phức, trừ khi cần phải hành động để giành quyền lợi mà thôi.

“Tốt.

Giờ thì nghỉ ngơi cho đến khi khỏe hẳn rồi trở lại trường học làm bài thi cuối kỳ bổ sung.

Ngươi đã ngất một tháng rồi đấy.

Ông Quốc vừa nói, tay vừa chắp sau lưng, rời khỏi phòng bệnh.

Lúc này, trong phòng chỉ còn một mình Lâm Minh đang ngồi thần thờ nhìn ra ô cửa sổ.

Tựa như những đám mây xa xôi ấy cũng giống hành trình sắp tới của hắn, gió thổi là tan.

Ba tiếng sau.

Lâm Minh nằm trên giường.

Hắn không nhìn mây, mà nhìn trần nhà.

Đã ba tiếng.

Long Huyết không đáp.

Hệ thống không thưa.

Chính hắn cũng đã chết lặng.

Hắn chẳng biết chuyện gì đang xảy ra.

Một giấc ngủ.

Một giấc mộng.

Mọi thứ dường như biến mất.

Ánh mắt Lâm Minh hốt hoảng, nước mắt lăn dài trên gò má.

Đột nhiên, đúng lúc này, cánh tay và đôi chân hắn dần có lại tri giác.

Một dòng Long Huyết lặng lẽ du tẩu từ tứ chi đến lục phủ ngũ tạng.

Điều này khiến Lâm Minh mừng như nhặt được vàng.

Căn cơ không mất!

Dù sao thể chất Hồng Hoang.

vẫn còn.

Không có hệ thống, hắn vẫn có thể tu luyện vượt trội.

Một âm thanh lạnh lẽo vang lên trong tâm trí hắn.

[Ting!

Hệ thống cập nhật tính năng mới hoàn tất.

Chúc ký chủ có trải nghiệm mãn nhãn!

]

AI!

Niềm vui nối tiếp niềm vui.

Hóa ra là hệ thống nâng cấp, đến hiện tại mới xong.

Chiến hữu của ta, thế mà ta tưởng ngươi một đi không trở lại.

Không kịp suy nghĩ nhiều, Lâm Minh vội vàng xem bảng hệ thống.

[Tên]

:

Lâm Minh

[Tuổi]

:

16

[Tu vị]

:

Luyện Thể tầng năm (2/14.

000 điểm)

ký chủ có thể dùng điểm để nhanh chóng rèn luyện cơ thể.

[Thể Chất]

:

Hồng Hoang Long Thần Thể

[Tĩnh thần]

:

Chân Thức (0/4.

000 điểm tỉnh thần)

[Linh căn]

:

Hoàng cấp Linh căn (10/100.

000 điểm linh căn)

[Võ học]

:

Tàn Phong Quyền Pháp (Nhập môn)

20/1.

000

Phong Hành Tẩu (Viên Mãn)

0/7.

200

Hỗn Nguyên Hóa Kiếm Quyết (Đại Thành)

0/20.

000

[Điểm thuộc tính tích lũy]

:

283

[Vòng quay may mắn]

:

(Đạt đến Luyện Thể tầng 9 để tiếp tục quay thưởng)

[Mô phỏng chiến trường]

:

(Tham gia chiến đấu mang về phần thưởng)

[ – Đăng nhập – ]

“ÙỪm, xem ra nâng cấp xong không có gì khác,” Lâm Minh lẩm bẩm.

Mà khoan, dòng cuối.

Là gì đây?

Mô phỏng chiến trường?

Lâm Minh đọc được dòng chữ này, kèm theo nút “Đăng nhập” đang nhấp nháy.

Hắn có cảm giác, chỉ cần ý niệm chạm vào đó, hắn sẽ bị hệ thống cho vào tròng.

Chức năng mới, là họa hay là phúc còn chưa biết.

Nếu tham gia vào mô phỏng này mà mang về phần thưởng thật.

Vậy nếu hắn chết ở đó, liệu ở thế.

giới hiện thực có c:

hết theo không?

Lâm Minh bắt đầu sợ.

Hắn không biết bản thân có nên cược vào chức năng mới của hệ thống hay không.

Vạn nhất, nếu hắn c-hết thật thì quá xui xẻo.

Nhưng nếu c:

hết ở đó mà vẫn có thể trở về thì sao?

Càng nghĩ, hô hấp của hắn càng dồn đập.

Đúng lúc này, Quỳnh Như xuất hiện tại cửa phòng bệnh.

Trên tay cô là một bát canh gà nóng hổi mà cô vừa nấu với dự định bồi bổ cho Lâm Minh.

Nhìn thấy Lâm Minh đang nằm trên giường, mắt mở trừng trừng, hơi thở gấp rút.

Quỳnh Như ngay lập tức hoảng hồn.

Bát canh gà rơi xuống đất, vang lên tiếng loảng xoảng.

Cô chẳng kịp nghĩ nhiều, chỉ kịp co giò chạy, vừa chạy vừa hô to:

“Bác sĩ!

Bác sĩ oi!

Cấp cứu!

Lâm Minh b:

ị đánh thức khỏi dòng suy nghĩ bởi tiếng vỡ nát của chiếc bát sành.

Hắn ngẩng đầu nhìn lên thì thấy Quỳnh Như chạy như bay.

Hắn chỉ kịp với tay gọi:

“Khoan đã!

Ta không sao!

Chớ gọi bác sĩ!

Nhưng, muộn rồi.

Thân ảnh cô đã biến mất.

Chẳng để Lâm Minh đợi lâu, một loạt người mặc áo blouse trắng xuất hiện.

Hàng loạt kiểm tra được tiến hành.

Băng ca được các y tá đưa tới sẵn, chỉ chờ một hiệu lệnh là khiêng Lâm Minh vào phòng.

cấp cứu ngay.

Ánh đèn chói mắt được chiếu thẳng vào mắt Lâm Minh nhằm xem phản ứng của đồng tử.

Sau một lúc, vị bác sĩ già, tuổi chừng 50, đứng chắp tay.

Lòng bàn tay ông nắm chặt chiếc đèn pin vừa sử dụng xong.

Nếu trước mặt không phải là tu sĩ, ông đã “ký gửi” chiếc đèn này vào đầu cô ta rồi.

Nhưng, bác sĩ phải có y đức, chớ vọng động.

“Này cô gái, cậu ta hoàn toàn bình thường.

Ngươi gọi cái gì mà gọi?

vị bác sĩ già lên tiếng với giọng bất lực.

Quỳnh Như cũng sững sờ:

“A?

Nhưng vừa nãy biểu hiện của hắn trông như sắp c'hết mà.

Quỳnh Như:

+1 bối rối.

Y tá:

+1 bối rối.

Các bác sĩ:

+1 bối rối.

“Ta chỉ đang tập một môn hô hấp dưỡng sinh, không ngờ ngươi chẳng hỏi gì hết, tự tiện đi gọi cấp cứu,” Lâm Minh lên tiếng chỉ trích Quỳnh Như nhằm thoát khỏi cảm giác tôi lỗi của bản thân.

Quỳnh Như nghe Lâm Minh nói thì tức điên người:

“ĐCM nhà ngươi!

Ta lo lắng cho ngươi còn nói như vậy!

Đúng là đồ bạch nhãn lang!

Lâm Minh cười xòa nhằm lấy lại thiện cảm:

“Ấy, sư tỷ, ta đùa.

Bộ dáng ta lúc đó đúng là dọa người thật.

Ta thay ngươi đập đầu xin lỗi các y bác sĩ.

Lúc này, Quỳnh Như mới bớt đi vẻ bực tức.

Cô quay sang nói với vị bác sĩ:

“Hiểu lầm thôi ạ.

Xin lỗi vì đã làm phiền ngài.

Hàng loạt hoa ngôn xảo ngữ được cô sử dụng.

Sau đó, các y bác sĩ rời đi với gương mặt tươi cười.

Ai nấy đều giơ ngón tay cái lên và nói:

“Cô bé này thật biết nói chuyện.

“Vậy trong khoảng thời gian ta ngất xỉu, có việc gì lạ không?

Lâm Minh tay cầm đũa, gắp một miếng gà ác đen ngòm cho vào miệng.

Mùi kỷ tử, thuốc bắc, vị ngọt lịm từ nước hầm gà xộc vào khiến hắn hơi nhăn mặt.

Nhưng thầm nghĩ là đồ bổ, hắn cắn răng nuốt xuống.

“Có thì có, nhiều chuyện lắm, ta lười giải thích cho ngươi.

Nhưng cụ thể là có một cô bé tên Tố Quyên đến võ đường tìm ngươi, khiến Tứ sư huynh ngươi hùng hùng hổ hổ tuyên bố sẽ cua đổ nàng, haha,” Quỳnh Như nói.

Ánh mắt cô nhìn Lâm Minh đầy ý vị thâm trường.

Khá lắm nhóc, có phải ngươi thả thính khắp nơi không?

Xung quanh toàn gái đẹp vây quanh.

Câu trả lời của Quỳnh Như khiến Lâm Minh giật mình.

Tại sao Tố Quyên lại đến võ đường tìm hắn?

Không lẽ cô ấy đã phát hiện ra “Zf là mình?

Nhưng không thể nào.

Đêm hôm đó, hắn chỉ nói vài câu trong tình huống gấp rút.

Tỷ lệ bị phát hiện là rất thấp.

Vậy, chỉ có một khả năng:

Tố Quyên tìm đến là do Lâm Minh nghỉ học quá lâu.

Nhưng còn một vấn đề quan trọng hơn là, ánh mắt của Quỳnh Như.

“ gì đây, ngươi ghen à?

Lâm Minh hỏi, khi thấy Quỳnh Như có vẻ không dễ chịu khi nhắc đến chuyện vừa rồi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập