Chương 34:
Nguyên Hồn
Tám tiếng sau.
Một giấc ngủ dài đã trôi qua.
Lâm Minh b:
ị đ:
ánh thức bởi âm thanh ù ù từ chiếc quạt trần trong phòng bệnh.
Hắn từ từ mở mắt.
Tĩnh thần hắn sau một giấc ngủ phải nói là sảng khoái.
vậy có nghĩa, tỉnh thần lực của hắn là không đủ cho một lần tham gia mô phỏng.
Hắn phải nghĩ cách tăng cấp tình thần lực a, không thể cứ mỗi lần chơi xong đều khiến cho bản thân chơi thoát như vậy được.
Lâm Minh nhìn lại tổng số điểm mà hắn có '283'.
hắn ngậm ngùi, trước cứ farm thêm điểm đã, sau lại nói tiếp.
Lâm Minh Khẽ nghiền ngẫm lại trận chiến vừa rồi, thật sự là quá áp đảo.
Bên phe địch ít nhất phải gấp đôi quân số so với phe Lâm Minh.
mỗi người một ngụm nước bọt cũng có thể phun chết hắn.
Còn đánh thế nào được nữa a.
Lâm Minh âm thầm suy tính kế hoạch.
Làm thế nào để thắng.
Vừa vào đã tâm sự với tướng lĩnh khuyên rút quân vì có mai phục?
Không được.
Thứ nhất là tướng lĩnh sẽ không tin hắn.
Thứ hai là rút quân thì làm sao mà thắng game?
Lấy binh pháp ra áp dụng, lấy ít thắng nhiều?
Hắn cũng không phải là tướng lĩnh, chẳng qua chỉ là một tên lính cầm cờ mà thôi.
Quyền thê đâu mà lãnh binh, mà hắn cũng chẳng hiểu binh pháp.
Hắn phải tạo ra được biến số, thì may ra có khả năng lật khèo.
Nếu tu vi của hắn là trúc cơ kỳ hoặc Kim Đan cảnh, trực tiếp vỗ chết đại quân địch.
Nghĩ nhiều vô dụng.
Nếu lúc trước hắn không yên lặng chờ thời, làm sao lại c-hết lãng xet như vậy?
Trực tiếp cầm đao xông vào chém địch, đó mới là biến số.
Nhưng con người mà, lòng kiên trì là luôn có, một lần không được, ta đến farm mười lần, từ từ đột phá tu vi mài c-hết các ngươi.
Nghĩ đến đây, Lâm Minh thầm gọi hệ thống.
Nhìn ô
[-Đăng nhập-]
đang nhấp nháy, Lâm Minh khẽ hít một ngụm khí lạnh.
Mặc dù biết bản thân không thể c-hết thật, nhưng cảm giác đau đón khi bị griết cũng không phải là dễ chịu.
“Làm!
”
Nói xong, ý niệm của hắn điểm vào.
Ý thức một lần nữa bị hệ thống kéo vào một vùng tối tăm, mờ mịt.
[Ting!
Túc chủ đăng nhập thành công vào Hệ thống Mô phỏng chiến trường.
Cửa ải đầu tiên trận “Bình Vị Mai Phục”.
Nhiệm vụ:
“Thân là một tên lính cầm cờ.
Phần thưởng:
1.
000.
000 điểm thuộc tính!
Thất bại cộng dồn:
1 lần.
Thưởng thêm:
+0,5% điểm thuộc tính.
]
A!
Lại còn có cộng dồn nếu thất bại.
Hệ thống cũng đủ thông minh.
Ngay lập tức, một khung cảnh quen thuộc xuất hiện.
Lâm Minh vẫn cầm cờ đi theo đại quân.
Nhìn những thứ quen thuộc xảy ra một lần nữa, hắn khẽ nhếch miệng cười.
Hắn đang chờ đợi, chờ đợi những thứ như kịch bản cũ xuất hiện.
Hắn thầm tính toán.
trong lòng, cũng đã sắp đến thời điểm quân mai phục xuất hiện.
Đúng lúc này, hắn quay sang nhìn vị thuẫn binh đang hành quân bên cạnh.
Tên thuẫn binh này, vừa đi vừa ngáp, bộ dáng trông như bị thiếu ngủ.
“Huynh đệ, cho hỏi chút, ngươi tên gì?
Lâm Minh thì thầm, khiến cho vị thuẫn binh giật mình nhìn hắn.
“Lính cờ huynh, ta là Trần Vận, có việc gì sao?
vị thuẫn binh lên tiếng đáp lại.
Lâm Minh xoa hai lòng bàn tay, ra vẻ hèn mọn:
“Trần Vận huynh, ngươi cho ta mượn.
thuẫn xem một chút được chứ?
Cả đời ta còn chưa bao giờ được cầm thuẫn trong tay.
“Không được đâu.
Nhỡ có mai phục thì ta lấy gì bảo mệnh a?
“ vị thuẫn binh từ chối.
Lâm Minh móc túi quần, may mắn trong đó có bạc.
Hắn moi ra vài đồng bạc vụn.
“Chỗ bạc này, huynh cứ cầm.
Ta quá ước muốn được chạm vào thuẫn,” Lâm Minh dúi bạc vào tay Trần Vận, đồng thời giật lấy chiếc thuẫn trong tay đối phương.
Trần Vận nhìn thấy bạc thì mắt sáng lên, đâu còn nghĩ đến chức trách.
Hắn nhanh nhẹn đút bạc vào túi, còn cầm cờ giúp Lâm Minh.
"Để ta, để ta cầm giúp ngươi, cứ hảo hảo nghiên cứu thuẫn"
Lâm Minh lúc này một tay cầm thuẫn, một tay sờ vào bội đao đang giắt bên hông, trong lòng đã có vài phần chắc chắn.
tướng lĩnh vừa xuất hiện, hắn sẽ trực tiếp mở làm.
Chẳng bao lâu, kịch bản cũ lại xuất hiện.
Ánh đuốc từ sườn núi thắp sáng cả một vùng khe núi, khiến nó trở nên sáng rực.
“Xung phongH!
7
Từng tiếng trống trận vang lên.
Âm thanh bày trận dồn đập.
Kèn lệnh được điều động liên tục.
Lâm Minh lúc này nhanh chóng hòa mình vào đội hình thuẫn binh, sóm đã đem gã huynh đi kia ném sau gáy.
Nhưng Trần Vận nào có ngờ tới thật sự có mai phục.
Mắt hắn nhìn Lâm Minh ôm thuẫn bày trận, chỉ kịp hét lên:
“Lính cờ huynh!
Một loạt ánh mắt của các binh sĩ cầm cờ khác nhìn hắn.
Trần Vận:
– _-.
Lúc này, Trần Vận mới sực nhớ là hắn không biết tên của Lâm Minh.
Thật bối rối.
“Không, không có gì.
Nhìn những ánh mắt sắc lẻém đang chiếu vào mình, Trần Vận khẽ đáp ngượng ngùng.
Từng tảng đá nặng ít nhất cũng 200-300kg lăn từ sườn núi xuống.
Khe núi vang lên từng tiếng ầm ầm.
Từng người b:
ị điánh bay khi va trúng.
Tử thương phải nói là cực kỳ thảm trọng.
Lâm Minh sớm đã trải qua một lần, hắn còn không rõ những vị trí nào sẽ bị đá oanh tạc hay sao?
Từ khi cầm thuẫn.
bày trận, hắn đã lựa cho mình một vị trí đẹp nhất rồi.
Nhìn từng người b:
ị đránh bay ra khỏi đội hình, miệng cuồng phún máu tươi.
Lâm Minh thầm thấy bi ai cho đồng đội, nhất là khi nhìn thấy gã lính cầm cờ Trần Vận bị mộ tảng đá nên thành bánh thịt, hắn lại càng thêm bi ai.
Một lúc sau, đội quân cũng chống đỡ qua được.
Lúc này, Hắc tướng quân xuất hiện.
Vẫn là nét mặt nghiêm nghị, khí vũ hiên ngang đó.
Đội hình của hắn một lần nữa bị bao vây.
Lâm Minh biết thời cơ của mình đã đến.
Lúc này không động thủ, còn đợi khi nào, đợi bị tên b:
ắn chết sao?
Ngay khi tướng quân Đô Lương mở miệng đấu võ mồm với tướng quân bên phía Lâm Minh Xoẹt!
“ĐCMVM, tao chém chết cha mày!
” Lâm Minh rút đao, hùng hổ xông ra từ trong đội hình thuẫn binh.
Tướng quân Đô Lương chưa kịp định hình thì Lâm Minh đã xông.
đến.
Tay trái cầm thuẫn, tay phải vung đao.
Trông cực kỳ dũng mãnh.
Lúc này, giọt Hồng Hoang Long Chủng Huyết trong người hắn vận chuyển hết tốc lực.
Cơ bắp hắn bành trướng.
Lâm Minh xông về phía Đô Lương.
Thấy đại quân đang đứng che chắn phía trước, hắn không chần chừ, tay vung đao.
Lực đạo khủng bố bùng nổ, ngay lập tức chém bay một tên lính cản đường.
Cú chém khiến các binh sĩ khác cũng sững sờ.
Một đao chém bay một tên lính mặc giáp?
Thằng này là trâu à?
Nói thì lâu nhưng diễn ra thì nhanh.
Lâm Minh lúc này tựa như sói lạc vào bầy cừu.
Mặc cho có bao nhiêu binh lính vây quanh, mỗi người một đao, không hon không kém.
Mã tướng quân cũng vô cùng bất ngờ:
“Từ lúc nào trong quần doanh ta lại có một mãnh binl như vậy?
Thấy không, quân địch đông vô số, ấy vậy mà vị binh sĩ này thấy c-hết không sờn, dũng mãnh xông pha!
“Anh em, vị này không sợ, chúng ta sợ gì?
Theo ta giết ra một con đường máu!
Trở về mỗi người ban thưởng một nghìn lượng bạc!
Xông lên!
Dứt lời, đại quân bên phía Lâm Minh cũng xông lên.
Nhìn thấy Lâm Minh đi trước chém griết, mọi người máu nóng sôi trào.
Lâm Minh lúc này đã sớm chém đến tê tay.
Thể chất hắn cường hãn, nhưng số lượng địch quá đông a.
Riêng một nhánh đang bảo hộ Đô Lương cũng phải lên đến năm nghìn quân.
Hai bên sườn dốc sớm đã lắp tên vào cung, nhưng không tìm được cơ hội để bắn.
vì quân binh hai bên đã hoà vào nhau chém griết, bây giờ bắn cung, bắn ai đây.
Tiếng trống trận lập tức biến đổi.
Kèn lệnh một lần nữa vang lên.
Tất cả binh lính trên sườn núi không còn kéo cung nữa.
Họ vứt cung, mỗi người một thanh đao, lao thẳng từ trên đồi xuống khe núi.
Khung cảnh lúc này cực kỳ hoành tráng.
Khe núi bình vị máu chảy thành sông, hai bên vách núi là vạn quân trùng trùng điệp điệp đổ xuống.
Lâm Minh thấy cảnh này thì tái mặt.
Từ lúc xông lên đến hiện tại, số lượng địch hắn chém chết không có hai trăm thì cũng hơn hai trăm.
Tay đã sớm rã ròi.
Vết thương trên người chằng chịt, máu chảy ướt đẫm giáp.
Nhưng điều này cũng không cản được bước chân của hắn.
Lâm Minh chém giết tựa như một sát thần.
Một số binh sĩ địch thấy sự hung hãn của hắn, khi hắn lao đến, tên binh sĩ trực tiếp vứt đao bỏ chạy.
Nhưng, chênh lệch quân số quá lớn.
Chẳng bao lâu sau.
Bên phía Lâm Minh chỉ còn lại một mình.
hắn và vị Mã tướng quân.
Cả hai tựa lưng vào nhau, thở dốc.
Xung quanh đã nhuộm một màu đỏ máu đầy khủng bố.
Vạn quân vây quanh hai người bọn họ.
Đô Lương tướng quân từ từ tách đội hình bước tới.
Bộp!
Từng tiếng vỗ tay vang lên.
Ánh mắt hắn nhìn về phía Lâm Minh và Mã tướng quân vô cùng bội phục.
“Mặc dù ngươi và ta nằm ở hai chiến tuyến khác nhau, nhưng hôm nay, ta nể phục ngươi.
Một tướng tài, dưới trướng lại có một binh sĩ tình nhuệ đến nhường này.
Tuy hôm nay ta thắng, nhưng cũng tổn thất thảm trọng,”
Mã tướng quân một mắt nhắm lại do máu chảy vào, hơi thở nặng nề, lưng vẫn thẳng, trường đao cắm xuống đất:
“Bớt nói nhảm!
Thắng làm vua, thua làm giặc!
Ta cho dù có thành quỷ cũng phải lật đổ triều đình mục nát này!
Hahaha!
Vị Mã tướng quân lúc này đã biết mình đã tới cực hạn.
Hắn gồng lên một hơi cuối cùng, cầm đao cứa ngang cổ.
Máu tươi phun ra.
Đầu hắn lăn lóc trên mặt đất.
Lâm Minh nhìn vị tướng lĩnh đã ngã xuống, ánh mắt không có gì khác ngoài sự bất lực.
Một người làm sao địch lại vạn người.
Mặc dù hắn hung mãnh, nhưng hiện tại đã sức cùng.
lực kiệt.
Hắn ngẩng đầu nhìn Đô Lương, ném thuẫn xuống đất, ánh mắt trêu tức:
“Tạm biệt, hẹn gặp lại.
Đang lúc Đô Lương.
đắc ý, đinh bụng sẽ chiêu mộ Lâm Minh.
Lâm Minh trực tiếp dùng một đao, cũng cứa ngang cổ họng mình.
Đầu người bay lên.
Ý thức Lâm Minh một lần nữa bị kéo vào không gian đen kịt.
Ký chủ Lâm Minh, nhiệm vụ thất bại.
Số lượng địch griết được:
983.
Phần thưởng thêm:
9.
830 điểm.
Tổng thưởng:
Lâm Minh mở mắt, đầu óc nặng trĩu.
Con mơ hồ khiến hắn không thể không chìm vào giấc ngủ.
C-hết đi sống lại, chỉ được 9.
830 điểm, thật bèo bọt.
Phải chém tên Đô Lương đó mới ngon.
Lâm Minh một lần nữa thức giấc.
Thông qua hai trận mô phỏng, tỉnh thần lực của hắn tiêu hao quá dữ dội.
Nhưng đầu óc vừa được nghỉ ngơi cũng đã phần nào phục hồi.
Ký chủ tiêu hao 4.
000 điểm thuộc tính đột phá tinh thần, từ Chân Thức Cảnh thành Nguyên Hồn Cảnh.
Lâm Minh nhìn bảng hệ thống.
[Tên]
:
Lâm Minh
[Tuổi]
16
[Tu vị]
Luyện thể năm tầng (16/14000 điểm)
ký chủ có thể dùng điểm để nhanh chóng rèn luyện cơ thể.
[Thể Chất]
Hồng Hoang Long thần Thể
[Tĩnh thần]
Nguyên Hồn cảnh (0/8000 điểm tỉnh thần)
[Linh căn]
Hoàng cấp Linh căn (10/100.
000 điểm linh căn)
[Võ học]
s Tàn Phong Quyền Pháp (Nhập môn)
20/1000
s Phong Hành Tẩu (Viên Mãn)
0/7200
s Hỗn Nguyên Hoá Kiếm Quyết (Đại thành)
0/20000
[Điểm thuộc tính tích lũy]
6113
Ngay lập tức, thức hải của Lâm Minh bành trướng, tỉnh thần lực của hắn khuếch tán dữ đội, bắt đầu lan tràn ra khắp nơi, mọi ngóc ngách của bệnh viện đều được Lâm Minh lướt qua.
Một đạo nguyên hồn có gương mặt y đúc Lâm Minh xuất hiện trong thức hải, hai mắt nhắm nghiền.
Ởvi trí trán, ẩn ẩn có một đạo khe hẹp tựa như một con mắt thứ ba đang nhắm hờ.
WTIF'
Khi vừa nhìn thấy nguyên hồn, Lâm Minh triệt để sợ hãi.
trông nó không khác gì con mắt thứ ba của tu tiên giả ở tu tiên giới.
Chơi gì thì chơi, cuối cùng chơi đến mức biến bản thân thành người của Tu Tiên Giới thì c-hê chắc.
Ông Quốc sẽ giiết hắn chỉ bằng một chưởng mất.
Lâm Minh lảo đảo chạy về chiếc gương duy nhất trong phòng.
Nhưng khi hắn nhìn vào gương, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ có Nguyên Hồn có con mắt thứ ba, còn cơ thể hắn thì không.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập